Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 31: Cháu gái ~ ông nội về rồi!

Cố Minh Thần không có kinh nghiệm chơi với động vật nhỏ, ngược lại thời sinh viên còn từng mổ xẻ sống không ít sinh vật thí nghiệm.

Lúc này chú thỏ trắng bị cậu xách lủng lẳng, dường như cảm nhận được hơi thở tử thần, lập tức giãy giụa điên cuồng, bốn cái chân ngắn ngủn đạp loạn xạ, chỉ cầu thoát khỏi tay “đại ma vương”.

Nhưng dù nó có vùng vẫy thế nào, bàn tay “đại ma vương” vẫn kẹp chặt như gọng kìm. Mãi đến khi rơi vào một đôi tay nhỏ ấm áp mềm mại, nó mới đột ngột yên tĩnh, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn chủ nhân mới.

“Oa! Thỏ con dễ thương quá! Nó đang nhìn Viên Viên nè!”

Trong tay Cố Minh Thần, thỏ chỉ chiếm có một góc bàn tay, nhưng đến tay Viên Viên thì đã nằm chật kín, tròn vo như cái bánh bao trắng.

Cảm nhận được hơi ấm và sự mềm mại lông xù trong lòng bàn tay, Viên Viên không kìm được “oa” lên một tiếng, hai tay cẩn thận nâng thỏ lên trước ngực, không dám động đậy!

“Viên Viên không cần căng thẳng thế đâu, thỏ con thích em lắm, em muốn sờ muốn xoa thế nào cũng được.”

Cố Minh Thần đưa thỏ cho em xong thì về chỗ ngồi, thấy vừa nãy trong tay mình nó giãy như sắp chết, đến tay em gái lại ngoan ngoãn như cún con, không nhịn được khẽ “xì” một tiếng, cố ý trêu:

“Thật mà, thử đi, thỏ con cũng thích được em vuốt lắm.”

“Thật hả anh? Viên Viên sờ nó sẽ không chạy mất chứ?!” 

Viên Viên nghe xong mắt sáng rực, nhưng vẫn chưa dám tin hoàn toàn.

Thỏ trắng trắng tròn tròn như bánh trôi ấy, cô bé mơ ước được vuốt từ lâu rồi, chỉ sợ nó sợ chạy mất, đến tay cũng không dám hạ xuống, cứ giơ lơ lửng giữa không trung.

“Thật chứ, anh cả không lừa em đâu.”

Cố Minh Thần mỉm cười gật đầu, cùng lắm nó chạy thì anh lại đi bắt lại thôi!

Nghe anh cả nói vậy, Viên Viên mới yên tâm, rụt rè duỗi bàn tay nhỏ ra.

“Thỏ con ngoan nha, Viên Viên chỉ sờ sờ thôi, không làm đau em đâu~”

Ban đầu chỉ dám dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên đầu nó, vừa chạm vừa thì thầm an ủi.

Thấy thỏ con không phản kháng, dần dần càng lúc càng bạo, hai phút sau trực tiếp biến nó thành quả bóng lông, xoa tới xoa lui, nhào nặn đủ kiểu trong lòng bàn tay!

“Thấy chưa, anh cả không lừa em đâu, thỏ con thích được em xoa lắm đấy.”

Cố Minh Thần nhìn em gái “hành hạ” thỏ mà khóe môi cong cong.

Mẹ Hà bên cạnh lặng lẽ quan sát, thấy con trai lớn vốn lạnh lùng giờ lại trẻ con đi so đo với một con thỏ, không nhịn được che miệng cười khẽ, tâm trạng vui vẻ hẳn.

“Viên Viên nếu thích thì mang thỏ con về nuôi nhé. Trong kho còn cái lồng cũ mua lúc trước với mấy tấm gỗ, anh hai có thể đóng cho em một cái ổ nhỏ, để em nuôi thỏ trong phòng luôn.”

Cố Tinh Vẫn cũng nhìn em gái không chớp mắt từ nãy, thấy em mê mẩn thỏ con, liền chủ động đề nghị.

“Viên Viên được nuôi thật hả?!” 

Cô bé nghe xong mắt sáng rực.

Trước đây ở căn phòng tối om, cô bé cũng từng muốn nuôi con chuột nhỏ trong góc tường, nhưng lúc ấy chính mình còn chẳng có gì ăn, làm sao nuôi chuột được, cuối cùng đành thả nó về lỗ.

Giờ thì khác rồi, cô bé không lo đói nữa, lại còn được nuôi một chú thỏ trắng mềm mại thế này, dễ thương hơn con chuột xám xịt kia cả nghìn lần! Mỗi ngày nhìn thôi đã thấy vui rồi!

“Nuôi chứ! Con thích thì bố cho người bắt thêm mười tám con trong trang viên nữa, hoặc bố đưa con ra chợ thú cưng, ở đó thỏ đủ màu đủ giống luôn!”

Cố Tinh Vẫn còn chưa kịp trả lời, Cố Quốc Hưng đã giành nói trước.

Con gái ông vất vả lắm mới tìm về, dĩ nhiên phải chiều đến tận trời!

Một con thỏ thì nhằm nhò gì? Con thích thì ông biến cả biệt thự thành chuồng thỏ cũng được!!

“Cảm ơn bố ạ, nhưng nhiều thỏ quá Viên Viên nuôi không nổi, nuôi một bé Bạch Bạch là đủ rồi ạ~”

Cục bột nhỏ nghe xong cảm động muốn khóc, nhưng vẫn ôm chặt thỏ con, lắc đầu từ chối.

Cô bé chưa từng nuôi động vật, không biết mình có nuôi tốt không, cứ nuôi một bé trước thử xem, nuôi tốt rồi tính sau.

“Không ngờ con gái bố nhỏ xíu mà đã biết có trách nhiệm thế này, không hổ là con gái Cố Quốc Hưng ta!”

Cố Quốc Hưng nghe xong cười ha hả, mặt đầy tự hào.

Trẻ con nhà giàu thường ít trách nhiệm hơn trẻ nhà thường, bởi có tiền, thích gì mua nấy.

Như con trai ông bạn thân, hôm nay thích mèo, mai thích chó, mốt thích vẹt, mua con nào bỏ con nấy, cuối cùng toàn bố mẹ nuôi.

Còn Viên Viên nhà ông thì khác, biết khả năng mình có hạn nên chỉ nuôi một con, tính tình này lớn lên chắc chắn sẽ có trách nhiệm đến cùng!

Cố Quốc Hưng càng nghĩ càng vui, lập tức mở app đặt mua ngay một trăm củ cà rốt sấy cao cấp làm đồ ăn vặt cho “con trai mới” của con gái.

*

“Cụ ơi cụ bình tĩnh, biết đâu Cố tổng bận việc tắt chuông thôi ạ!”

Cùng lúc Cố Quốc Hưng về biệt thự cùng các con vui vẻ đóng ổ thỏ cho Viên Viên, thì ở thành phố bên, cụ Cố lại đang hậm hực hộc tốc đặt vé máy bay về kinh thành, vừa chạy ra sân bay vừa gọi điện mắng xối xả cho “thằng con trời đánh”!

“Tắt cái rắm! Hôm nay thứ bảy nó nghỉ ông không biết à? Nhà xảy ra chuyện lớn thế mà không nói với ông một tiếng, thật sự coi ông nội nó là người ngoài rồi!”

Cụ gọi một cuộc không nghe máy, tức đến đỏ mặt tía tai, chỉ hận không mọc cánh bay thẳng về cũ trạch, túm thằng con bất hiếu ra quất cho một trận.

Một tiếng trước, cụ vừa đánh xong một ván cờ tượng, ra ngoài xem người ta đấu cho vui. Ai ngờ chưa xem được mấy nước đã nghe hai cô gái trẻ đi cùng ông bà nhà người ta thì thầm:

“Ôi tiểu thiên kim nhà họ Cố dễ thương quá đi!” 

“Thật hạnh phúc, như công chúa ấy!”

Cụ bình thường không lên mạng, hoàn toàn không biết hai ngày nay xảy ra chuyện gì, nghe vậy ngẩn người, trận trên bàn cũng chẳng buồn xem nữa, mặt dày chạy tới bắt chuyện với hai cô gái, hỏi một hồi mới biết, hóa ra là cháu gái bảo bối của cụ đã được tìm thấy!

“Cụ đừng kích động, có lẽ Cố tổng thật sự bận việc! Anh ấy không nói chuyện tiểu tiểu thư với cụ, chắc là sợ cụ lớn tuổi lại cao huyết áp, biết rồi quá kích động ở xa xảy ra chuyện thì không hay!”

Trợ lý Tiểu Phí của cụ vừa kéo vali chạy theo vừa khổ khẩu tâm can khuyên nhủ.

“Thế cũng không thể mấy ngày liền giấu ông chứ! Tùy tiện bịa một lý do gọi ông về kinh thành không phải xong sao?!” 

Cụ Cố hùng hồn phản bác.

Vừa nãy hỏi hai cô gái xong, cụ lập tức tải Weibo về xem, tra một cái mới biết tối qua đã có tin tức về cháu gái rồi.

Tức là Viên Viên về nhà ít nhất cũng hai ngày, thằng con trời đánh của cụ lại không thèm hé nửa lời, bảo cụ làm sao không tức được chứ?!

Máy bay còn chưa cất cánh, cụ đã nóng lòng muốn lao xuống chạy về ôm cháu gái rồi đây mà!!! 

Đề xuất Hiện Đại: Thê Chủ Ta Thật Uy Nghi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện