Viên Viên vì lâu ngày đói ăn nên trông nhỏ con hơn bạn bè đồng lứa rất nhiều, bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình trên người bé trông lùng thùng như mặc áo bao tải, khuôn mặt chỉ lớn bằng bàn tay, gầy đến mức đôi mắt càng thêm to tròn.
Cố Quốc Hưng nhìn con gái đang ngây thơ nhìn mình, lòng đau như cắt, đưa tay xoa đầu bé:
“Viên Viên sao lại giống ăn mày được? Viên Viên xinh xắn thế này, rõ ràng là tiểu thiên sứ mà!”
Cố Tinh Vẫn ở bên cạnh phụ họa:
“Đúng thế! Viên Viên không chỉ xinh đẹp, mà còn có bố mẹ, sáu anh trai, ông nội, cô cô, rất rất nhiều người thương yêu. Em chính là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian này!”
Lời nhà họ Cố vừa nói ra, mọi người xung quanh cũng đều gật đầu đồng tình.
Tiểu thiên kim nhà họ Cố dù chưa trang điểm, chỉ mặc đồ bệnh nhân thôi mà đã được đại thiếu gia đích thân bế, đãi ngộ ấy không phải ai cũng có. Nhà họ Hứa với đám lâu la đúng là mù mắt mới dám đuổi bé ra ngoài!
Nghe bố và anh nói vậy, Viên Viên cuối cùng cũng nở nụ cười trên khuôn mặt nhỏ. Bé lặp lại theo:
“Viên Viên là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian!”
Trước đây bé nằm mơ cũng không dám mơ có ngày được nhiều người yêu thương thế này. Giờ bố và các anh đều che chở, cưng chiều bé, không để bé buồn dù chỉ một giây, hạnh phúc hơn cả ở thiên đường!
Cố Quốc Hưng thấy con cười, ông cũng cười theo, trực tiếp bế bé đứng dậy, sải bước ra cửa:
“Nhà này còn phải dọn dẹp, bố đưa con về nhà cũ trước. Bên đó bố đã chuẩn bị rất nhiều quần áo mới cho con, con thích cái nào thì mặc cái đó!”
Khi Viên Viên tròn một tuổi, nhà đã đặc biệt trang trí riêng một căn phòng cho bé. Căn phòng ấy đến giờ vẫn giữ nguyên, mỗi ngày đều có người lau chùi.
Cố Quốc Hưng thường xuyên vào phòng con gái, vừa sắp xếp vừa mua thêm đồ chơi và quần áo mới.
Đồ chơi thì không cần đúng size, nhưng quần áo phải đo đạc cẩn thận, dựa theo chiều cao dự đoán của con mà tính. Mỗi quý lại thay mới một tủ.
Tuần trước vừa thay xong một loạt, toàn là hàng mới mùa đông của các thương hiệu cao cấp và may đo riêng, váy áo quần dài quần ngắn giày tất đều có, cả loạt phụ kiện đi kèm, xếp ngay ngắn trong phòng thay đồ.
Cố Minh Thần nghe vậy hơi lo lắng, đuổi theo:
“Bố, kích cỡ bố cho người tính có lẽ không chuẩn lắm. Viên Viên nhỏ con hơn trẻ cùng tuổi, quần áo chắc phải may lại hết.”
Cố Quốc Hưng bước không ngừng, nụ cười không tắt:
“Bố biết chứ, không phải còn quần áo năm ngoái sao? Quần áo của Viên Viên từ bé đến lớn bố đều cho người bọc túi chống bụi treo trong tủ. Hai ngày này con cứ tạm mặc, sáng mai bố gọi hết các nhà thiết kế đến nhà, để Viên Viên tự chọn!”
Cố Minh Thần: “Thương hiệu SW con đã liên hệ xong, chín giờ sáng mai đến nhà cũ.”
Cố Quốc Hưng hài lòng liếc con trai cả:
“Con nhanh tay đấy, vậy bố gọi mấy nhà còn lại, hẹn lệch giờ nhau!”
Cha con mấy người vừa trò chuyện vừa lên xe. Bọn họ vừa đi, bữa tiệc cũng kết thúc sớm.
Khách khứa không một ai bất mãn, ai cũng rõ buổi tiệc này vốn tổ chức để tìm tiểu thiên kim nhà họ Cố. Giờ người đã tìm thấy, đương nhiên không cần tiếp tục nữa.
Tiệc tan, người về, tin tức cũng theo đó lan truyền khắp nơi.
Cố Quốc Lâm vừa tan làm về đến nhà đã bị vợ – Trần Văn Tú – lôi xềnh xệch lên phòng trên lầu.
Cố Quốc Lâm làm cả ngày mệt mỏi, bị vợ lôi vào thư phòng hơi cáu:
“Rốt cuộc chuyện gì thì nói mau, tôi còn phải lấy quần áo đi tắm!”
Trần Văn Tú mặt trắng bệch, lo lắng đi qua đi lại hai vòng, dúi điện thoại vào tay chồng:
“Quốc Lâm, chuyện lớn rồi! Con gái của anh trai anh… được tìm thấy rồi!”
“Cái gì?!”
Cố Quốc Lâm lập tức bỏ hết vẻ cáu kỉnh, giật lấy điện thoại xem.
Màn hình đang phát lại cảnh nhận thân ở bữa tiệc, thằng em tỷ phú của anh – Cố Quốc Hưng – bỏ hết vẻ trầm ổn thường ngày, mắt đỏ hoe, xúc động ôm chặt cô bé trong lòng.
Cô bé mặc đồ bệnh nhân, vùi mặt vào vai Cố Quốc Hưng, không nhìn rõ mặt. Cố Quốc Lâm vội kéo thanh tiến độ về đoạn rõ mặt.
Nhưng dù đã nhìn rõ mặt đứa nhỏ, Cố Quốc Lâm vẫn không dám chắc:
“Văn Tú, đứa bé này thật sự là Cố An Viên sao? Có khi nào bọn chúng nhận nhầm không?”
Trần Văn Tú cũng sốt ruột:
“Tôi làm sao biết được! Nhưng năm đó chẳng phải chính chúng ta cố ý sai người đưa đứa bé xuống miền Nam sao? Lại trùng hợp gặp đúng ổ buôn người đang bắt cóc trẻ con, đứa nhỏ bị mang đi ngay cả chúng ta cũng không tìm được tung tích. Giờ chúng nó làm sao mà tìm lại được?”
Cố Quốc Lâm nhíu mày trầm tư một lát, rồi nói:
“Tôi nhớ ra rồi. Gần đây nhà thằng Quốc Hưng bảo phát hiện manh mối bọn buôn người ở kinh thành, có lẽ đúng là đám ở miền Nam năm xưa đưa đứa nhỏ lên đây, trùng hợp bị chúng tìm thấy thật!”
Trần Văn Tú không kìm được cao giọng:
“Làm sao lại có chuyện trùng hợp đến thế được?!”
Cố Quốc Lâm vội vàng đứng dậy bịt miệng vợ, chạy ra cửa nhìn ngó một vòng, xác định không có người mới đóng cửa lại, hạ giọng:
“Em nhỏ tiếng chút! Trong nhà còn người làm, để họ nghe được thì phiền to!”
Đúng vậy, năm xưa chính vợ chồng Cố Quốc Lâm là kẻ chủ mưu bắt cóc Viên Viên!
Cố Quốc Lâm và Cố Quốc Hưng là anh em ruột thịt, trên nữa còn một chị gái. Mẹ Cố mất sớm, chị gái Cố Hiểu Vũ học cấp ba đã ra nước ngoài du học, để lại ông cụ Cố cùng hai anh em ở nhà.
Nhà họ Cố đời trước tuy không bằng hiện tại nhưng cũng thuộc hàng hào môn. Ông cụ thân thể không tốt, sớm muốn giao công ty cho con trai. Sau nhiều lần cân nhắc, quyết định giao cho con trai thứ hai – Cố Quốc Hưng – thông minh và có năng lực hơn.
Cố Quốc Lâm không cam tâm, cãi nhau một trận với bố. Cố Quốc Hưng thấy anh trai và bố vì chuyện này mà mặt đỏ tía tai, liền nhường quyền quản lý công ty cho anh, tự mình ra ngoài lập nghiệp.
Vốn tưởng chuyện đến đây là xong, Cố Quốc Lâm tuy mất hòa khí với bố nhưng ít ra đạt được mục đích. Ai ngờ thằng em tự lập nghiệp vài năm đã tạo dựng được đế chế tỷ phú!
Tài sản anh kiếm được không bằng một góc em trai tự tay gây dựng, đến cả ông cụ cũng dần xa lánh anh mà dọn sang ở với thằng em. Cố Quốc Lâm triệt để mất mặt, lòng sinh oán hận, liền nảy ý đồ xấu.
Cố Quốc Lâm muốn hủy hoại nhà em trai. Đang nghĩ cách thì em dâu sinh được một cô con gái.
Trước đó sáu thằng cháu đích tôn, cô con gái này chính là bảo bối của cả nhà. Cố Quốc Lâm nghĩ tới nghĩ lui, quyết định bắt cóc chính cháu gái ruột của mình!
Đề xuất Xuyên Không: 60 Quả Phụ Tái Giá