Kẻ đã khuất như Kỷ Vương tự nhiên là được thanh thản, chỉ khổ cho Phòng Tử Ngu vẫn còn phải gánh chịu hậu quả.
Gương mặt của Phòng Tử Ngu vốn dĩ âm nhu tuấn tú, dẫu là nam nhân nhìn vào cũng khó tránh khỏi đôi phần mủi lòng, thế nhưng Diêm Như Ngọc lại là kẻ sắt đá vô tình.
Kể từ khi cổng thành Trường Nguyên rộng mở, bầu không khí trong thành đã hoàn toàn thay đổi, trở nên trang nghiêm và túc mục đến cực điểm.
Đám mưu sĩ dưới trướng đều bị xử trảm, không chừa một mống. Những kẻ tham gia phóng hỏa thì bị áp giải cùng Phòng Tử Ngu đi diễu phố thị chúng, kết cục sau này chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì.
Ngân tiền của Kỷ Vương trái lại đã thu hồi được không ít.
Ất lão đầu vừa nằm xuống, Ất gia cũng theo đó mà lụi bại. Những gia tộc giàu có trong thành phần lớn cũng lâm vào cảnh nguyên khí đại thương như nhà họ Ất vậy.
Sau khi dẹp yên đám ác nhân, Diêm Như Ngọc mới bắt đầu chính thức chỉnh đốn nội vụ trong thành.
Ngoại trừ đám mưu sĩ kia, trong thành vẫn còn sót lại một vài quan viên có thể trọng dụng, nàng lần lượt khảo hạch rồi đề bạt bọn họ vào vị trí cũ, đồng thời hạ lệnh cho những ai mang danh cử tử trở lên đều phải tham gia ứng thí.
Bách tính Trường Nguyên vốn đã bị giày vò đến khiếp sợ, muốn bọn họ tự nguyện tham gia là chuyện không thể nào, việc khôi phục lòng tin của dân chúng vẫn cần thêm thời gian.
May thay Trường Nguyên vốn là nơi phồn hoa đô hội, tích lũy được nền tảng thâm hậu suốt nhiều năm, hiện tại chỉ cần Diêm Như Ngọc sắp xếp ổn thỏa các chức vụ trong thành thì sẽ không nảy sinh vấn đề gì lớn.
Thậm chí, có tấm gương tày liếp của Kỷ Vương đi trước, chỉ cần nàng không làm ra chuyện gì quá ác độc, thì trong mắt bách tính mấy tòa thành này, nàng đã được coi là một vị thành chủ xứng chức rồi.
Huống hồ lúc này nàng còn ban bố chính lệnh giảm bớt vài phần thuế khóa, khiến bách tính cảm kích đến rơi nước mắt, uy vọng của Diêm Như Ngọc tại nơi này cũng theo đó mà tăng cao.
“Đại đương gia, thư của Vân tiểu tướng quân đã tới.”
Bên trong phủ nha, Diêm Như Ngọc đang mải mê đưa ra những nan đề để làm khó mấy vị quan viên mới nhậm chức.
Mấy vị tiểu quan vừa nghe thấy lời này, ai nấy đều đưa mắt nhìn Tô Vệ với vẻ đầy mong đợi.
Cầu xin vị này mau chóng đưa vị Đại đương gia kia đi cho rảnh nợ!
Đề xuất Hiện Đại: Lẫm Nguyệt Thê Xuân Sơn