Cũng nhờ phúc của Long Công, rốt cuộc nàng cũng biết được căn nguyên chứng bệnh của Vạn Châu Nhi từ đâu mà có.
Nhiếp hồn thuật. Thật là thú vị.
Lúc này nàng mới cởi trói cho Long Công. Diêm Như Ngọc khẽ cười, nụ cười mang theo vài phần lạnh lẽo: “Dám dùng nhiếp hồn thuật lên đầu lão tử. Long lão đầu, mấy ngày qua chắc hẳn vị Võ Công Tử kia cũng đã tới tìm ông rồi nhỉ? Ông có xem mệnh cho hắn không? Kết quả thế nào?”
Mí mắt Long Công khẽ giật, lão đáp: “Không xem, hắn chẳng có cái mệnh đó để ta xem.”
Diêm Như Ngọc nghe vậy liền gật đầu: “Lời này của ông nói thật chuẩn xác.”
Long Công cảm thấy cổ họng lành lạnh, lại bồi thêm một câu: “Chỉ là... mệnh cách người này liên lụy rất rộng, nếu hắn mất mạng... Từ Cố kia e là sẽ phải chịu vận rủi một thời gian dài...”
Những chuyện cụ thể hơn lão không tiện nói ra, bởi thiên cơ bất khả lộ. Nói quá nhiều sẽ gặp báo ứng, lão năm nay mới có một trăm lẻ tám tuổi, vẫn chưa muốn chết sớm như vậy.
Tuy lão không nói rõ nhưng trong lòng Diêm Như Ngọc đã tự có tính toán. Kẻ họ Võ này là con trai độc nhất của Võ Trấn Xuyên. Võ Trấn Xuyên khởi binh tạo phản vốn chẳng phải vì Từ Cố mà là vì dã tâm của chính lão ta. Nếu đứa con trai duy nhất này mất mạng, lão ta chắc chắn sẽ liều chết với nàng.
Đặc biệt là trong tình cảnh đối phương đang có ý định giao hảo, nếu nàng ra tay giết người thì thật là bất hợp lý. Khi đó, những thuộc hạ cũ của Trung Nghĩa Vương đang theo phò tá Võ Trấn Xuyên chắc chắn sẽ cảm thấy thất vọng và nguội lạnh lòng tin đối với Từ Cố.
“Cái mệnh này là do ông xem mà mất đấy.” Diêm Như Ngọc liếc nhìn Long Công một cái rồi nói.
Long Công chỉ hừ hừ vài tiếng đáp lại.
Hừ xong, lão liền sáp lại gần bên cạnh Vạn Thiết Dũng, cứ thế hít hà mùi rượu thơm mà chẳng chịu rời đi. Vạn Thiết Dũng bị lão làm cho phát tởm.
Nếu là một nữ nhân đi theo thì lão cũng cam lòng, đằng này lại là một lão già hôi hám. Khổ nỗi người này lại có chút tài cán, lão có thể hung dữ quát mắng nhưng lại chẳng thể vung đao chém xuống, khiến lão tức đến nghẹn họng.
Chẳng bao lâu sau, Diêm Như Ngọc trực tiếp hô hào một nhóm huynh đệ, hùng hổ dẫn người xông thẳng vào sân viện của Võ Công Tử.
Võ Công Tử từ trong phòng bước ra, gương mặt lộ rõ vẻ kiêng dè, đồng thời cũng có chút mờ mịt không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Diêm Đại Đương Gia, không biết tại hạ có điều gì đắc tội hay làm chưa đúng chăng?”
Diêm Như Ngọc cười nhạt một tiếng: “Nhiếp hồn thuật của ngươi dùng cũng khá đấy. Lão tử đang đứng đây này, hay là ngươi cũng cho lão tử nếm thử cảm giác bị nhiếp hồn xem sao?”
“...” Ánh mắt Võ Công Tử khẽ biến đổi. Sao lại bị phát giác nhanh như vậy? Chuyện này không lý nào lại xảy ra?
Hắn hành sự vốn rất mực thước, thậm chí còn chẳng dám để Vạn Châu Nhi và Chung Hàn làm điều gì bất lợi cho Diêm Như Ngọc, chẳng lẽ là do... Long Công?
Nhưng cũng không đúng, lúc hắn đi gặp Long Công, mùi hương Câu Trầm trên người đã được tẩy sạch hoàn toàn, cũng không để Long Công nhìn thấy người đi cùng mình, cho dù là Long Công đi chăng nữa thì cũng không thể nghĩ đến nhiếp hồn thuật nhanh như vậy được.
Võ Công Tử có nằm mơ cũng không ngờ được rằng, tất cả đều do nhiếp hồn thuật của hắn đã khiến Vạn Châu Nhi trở nên ngơ ngẩn lạ thường.
Nếu như Diêm Như Ngọc từ trước đến nay vẫn không hề thay đổi, hay thái độ của Vạn Châu Nhi đối với nàng vẫn như cũ, thì e rằng kết cục lúc này đã khác.
Biết đâu Diêm Như Ngọc sẽ thật sự nghĩ rằng Vạn Châu Nhi đã phải lòng vị Võ Công Tử này, nên mới cảm thấy hắn thân thiết đến vậy.
“Diêm Đại Đương Gia, tại hạ thật sự không hiểu ngài đang nói gì.” Võ Công Tử vẫn cố giữ vẻ trấn định.
Bên cạnh hắn có bốn vị đại cao thủ, đều được coi là đồ đệ của Hồ Lão đương nhiệm, tuy không thể sánh bằng truyền nhân chính thức nhưng võ công cũng chẳng hề tầm thường.
Trong thiên hạ này, kẻ có võ công cao cường nhất không ai qua được Hồ Lão. Diêm Như Ngọc này võ công chắc cũng chỉ ngang ngửa với Vạn Thiết Dũng, nếu quả thật như vậy thì hắn cũng chẳng có gì phải kinh sợ.
“Dám giả ngu với lão tử sao?” Diêm Như Ngọc lạnh lùng hừ một tiếng: “Vạn thúc thúc, trói tiểu tử này lại cho ta, như vậy cũng có thể hỏi ra được tung tích của con trai ông!”
“Hắc! Tiểu tử họ Võ kia! Dám dùng thứ rượu đó để mê hoặc lão tử, nếm thử một đao của ta đây!” Vạn Thiết Dũng chiến ý sục sôi, trực tiếp lao thẳng về phía trước.
Hai bên lập tức lao vào giao đấu. Sân viện mà Võ Công Tử thuê vốn khá rộng rãi, bên ngoài lại có các huynh đệ của Diêm Như Ngọc canh giữ, nên cũng chẳng cần lo lắng sẽ làm ảnh hưởng đến những thương nhân khác xung quanh.
Đề xuất Ngọt Sủng: Làm Loạn Hóa Tướng