Hai huynh đệ họ Nhạc và họ Đặng đưa mắt nhìn Vân Cảnh Hành với vẻ ngượng nghịu. Họ thực sự lo sợ vị Diêm đại đương gia kia sẽ nảy sinh lòng bất mãn, đến cuối cùng ngay cả khách sạn cũng chẳng thèm cho họ thuê nữa. Thậm chí, liệu ngày mai nàng có dứt khoát không đi chung đường với họ hay không?
Thế nhưng, rõ ràng là hai người họ đã lo xa quá rồi. Diêm Như Ngọc không phải hạng người hẹp hòi đến mức ấy, nàng thậm chí còn chẳng có ý định trách phạt.
Trong đoàn người nhà họ Vân còn có ba vị phu nhân cùng mấy nha hoàn, ma ma trung thành đi theo. Diêm Như Ngọc vốn hào sảng, biết họ rời đi vội vã nên đồ đạc mang theo chẳng được bao nhiêu, hễ trong đội ngũ của mình có thứ gì, nàng đều sai người mang sang biếu vài phần.
Đối với ba vị tẩu tẩu của Vân Cảnh Hành, Diêm Như Ngọc dành cho họ sự kính trọng bội phần. Phận nữ nhi thời này vốn chẳng dễ dàng, ba người họ đã góa bụa nhiều năm, ngày ngày thủ tiết bên bài vị của phu quân quá cố, lại phải vất vả nuôi nấng con thơ. Người lớn tuổi nhất cũng chỉ mới ba mươi sáu, vậy mà trông như đã ngoài tứ tuần, chẳng chút thần sắc.
“Tay nghề đầu bếp bên cạnh ba vị phu nhân quả thực không tồi. Lát nữa ta sẽ đích thân đi săn vài con gà rừng, thỏ hoang mang sang đó. Suốt ngày gặm lương khô cứng nhắc như đá thế này, thật chẳng có chút phong vị gì.” Diêm Như Ngọc vừa thưởng thức bát mì chay họ gửi tới, vừa gật đầu tán thưởng.
Nhà họ Vân đang kỳ thủ hiếu nên không được dùng thịt, nhưng ba vị phu nhân lại rất hiểu chuyện. Thấy trong đoàn của nàng chỉ có hai nữ tử, họ liền chủ động tới chào hỏi, còn có ý cho nàng mượn đầu bếp để dùng chung.
Vạn Châu Nhi vốn tính lười nhác, giờ không có Hoa Lan Dung bên cạnh, nàng thà gặm lương khô chứ nhất quyết không chịu xuống bếp. Ngược lại, giờ đây đại đương gia như nàng lại phải đi hầu hạ tiểu nha đầu kia.
Tuy rằng nàng hiểu biết rộng, nhưng món ăn làm ra thực sự chẳng thể gọi là ngon, mà cũng chẳng thể trông mong gì vào đám huynh đệ vô dụng kia được. Vậy nên, lòng tốt của đối phương quả thực đã giải quyết được nỗi lo trước mắt của nàng.
“Đại đương gia, ngài có thấy hai tên huynh đệ bên cạnh Vân Cảnh Hành nhìn ngài với ánh mắt rất kỳ quái không?” Vạn Châu Nhi chẳng mảy may hứng thú với chuyện ăn uống.
Diêm Như Ngọc không buồn để tâm đến lời nàng nói: “Mấy cuốn thoại bản tiểu thuyết mà ngươi giấu kỹ ấy, hãy mang sang cho ba vị phu nhân vài cuốn. Họ quanh năm không ra khỏi cửa, dọc đường này chắc hẳn sẽ buồn chán lắm. Tuổi còn trẻ mà cứ suốt ngày vây quanh bài vị với kinh thư, thủ hiếu thì cứ thủ hiếu, chỉ cần đừng quá ồn ào là được, chứ không thể để người ta cứ mãi u sầu như thế.”
Vạn Châu Nhi nghe xong, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc. Đại đương gia nhà nàng xưa nay vốn có mới nới cũ! Hễ có người mới là lại quan tâm thêm vài phần!
“Được rồi, được rồi! Hay là để ta sang đó trò chuyện, kể cho họ nghe mấy chuyện thú vị ở sơn trại chúng ta luôn nhé?” Vạn Châu Nhi hờn dỗi nói.
“Nếu ngươi chịu làm vậy thì quả là hiểu chuyện vô cùng.” Diêm Như Ngọc gật đầu, nhìn nàng với ánh mắt đầy tán thưởng.
Vạn Châu Nhi tức đến mức phồng mang trợn má như con cóc tía. Trong lòng Diêm Như Ngọc ngày càng không có chỗ cho nàng nữa rồi. Nhớ năm đó khi nàng ấy chưa làm đại đương gia, đâu có đối xử với nàng hời hợt như thế này...
“Ba vị phu nhân đều là người hiền hậu, ngươi cứ sang đó trò chuyện với họ. Tiện thể nhắn nhủ rằng, sau này khi trở về thành Cực Dương, nếu họ muốn ở trong thành thì cứ ở, bằng không có thể lên núi ở lại vài ngày cho khuây khỏa.” Diêm Như Ngọc dặn dò thêm.
Hai đứa cháu nội của Vân gia đang nằm trong tay nàng. Làm mẹ, có ai mà không mong mỏi được gặp con mình? Khi nghe được tin này, chắc chắn họ sẽ vui vẻ hơn đôi chút, không đến mức phải đau cảnh biệt ly, buồn tình thu muộn nữa.
Chẳng phải nàng quá bao đồng, mà bởi chặng đường phía trước còn dài, lại đầy rẫy hiểm nguy. Những nữ tử ít khi đi xa như họ rất dễ sinh bệnh giữa đường. Nếu không có một niềm hy vọng để mong chờ, e rằng chỉ một trận bệnh nhẹ thôi cũng đủ lấy đi mạng sống.
Nếu có thể khuyên nhủ họ đôi phần, vừa tránh được phiền phức chậm trễ hành trình, lại vừa giúp người khác thêm phấn chấn, quả là vẹn cả đôi đường.
Đề xuất Hiện Đại: Đợi Ác Quỷ Trưởng Thành