Kì Vương còn chưa kịp định thần, đã nghe thấy thanh âm ngạo mạn của Diêm Như Ngọc truyền đến, tức tới mức gân xanh trên trán giật liên hồi.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Sao không mau đỡ Kì Vương đứng dậy?” Diêm Như Ngọc lại lên tiếng.
Vừa dứt lời, bọn người Vạn Thiết Dũng liền tiến lên phía trước, gần như là lôi kéo thô bạo mới nhấc được người dậy.
Chẳng biết là ai còn nhân cơ hội nhéo mạnh vào cánh tay Kì Vương một cái.
Sau đó, từng gương mặt đều lộ vẻ nhiệt tình: “Điện hạ, đám thô kệch chúng ta tay chân vụng về, không làm ngài đau chứ?”
“Bản vương không sao.” Thể diện là trên hết, hắn nén giận đáp lời, quay đầu nhìn Diêm Như Ngọc một cái đầy phức tạp.
Dứt lời, hắn phất mạnh tay áo, hừ lạnh một tiếng rồi hậm hực bỏ đi.
“Cái tên khốn kiếp này, lá gan đúng là càng ngày càng lớn rồi!” Diêm Như Ngọc không nhịn được mà nhe răng, hậm hực mắng một câu.
Vạn Thiết Dũng cùng đám huynh đệ rụt cổ lại: “Cũng chẳng phải do lão tử cho hắn gan đâu nhé. Đại đương gia, đây là người do chính ngài chọn, chẳng liên quan gì đến bọn ta cả.”
“Phải đó, Đại đương gia anh minh thần võ, sớm đã liệu được Kì Vương này sẽ vểnh đuôi cáo lên, sao có thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà sinh khí được chứ...”
“Chúng ta còn kiếm được thêm mấy con ngựa tốt nữa mà. Đại đương gia, diễn kịch thì vẫn phải diễn cho trót, nếu thật sự không diễn nổi nữa thì chúng ta mặc kệ hắn là được.”
Đám huynh đệ mồm năm miệng mười, ríu rít không thôi.
Diêm Như Ngọc ném phăng cái kẹo đường đã vỡ nát ra ngoài.
“Cút hết đi! Đừng tưởng lão tử không biết các ngươi đang hả hê trên nỗi đau của người khác!” Diêm Như Ngọc lườm bọn họ một cái, thở hắt ra một hơi, chẳng buồn chấp nhặt với cái thứ chó má kia nữa.
Đám đông nghe vậy, dẫn đầu là Vạn Thiết Dũng, rốt cuộc không nhịn được nữa mà phá lên cười lớn.
Đại đương gia nhà bọn họ từ trước tới nay đã bao giờ bị người ta chỉ thẳng mặt mà ghét bỏ như thế đâu!
Kì Vương đúng là chẳng ra gì, nhưng nhìn bộ dạng tức tối của Đại đương gia, trong lòng bọn họ thật sự không kìm được mà thấy vui vẻ.
“Đại đương gia yên tâm, huynh đệ chúng ta nhất định sẽ trút giận thay ngài, quay đầu lại sẽ tìm cách lừa thêm chút đồ từ chỗ hắn.” Đám huynh đệ lập tức phụ họa.
Gần đây bọn họ đang bàn nhau đúc cho Đại đương gia một món binh khí. Thông qua Kì Vương, bọn họ đã tìm được một vị lão sư phụ tinh thông cơ quan và rèn đúc, lại dùng tiền riêng tích cóp bấy lâu mua không ít nguyên liệu hiếm thấy, quyết tâm tạo ra một món thần binh thiên hạ vô song.
Đại đương gia dù sao cũng là nữ nhi, binh khí tự nhiên phải vừa đẹp mắt vừa thực dụng.
Đợi lát nữa phải đi hỏi xem trong tay Kì Vương còn thứ gì tốt không, tìm cách lừa lấy vài món mang về dâng cho Đại đương gia.
Diêm Như Ngọc bĩu môi, dĩ nhiên không thể thật sự giận dỗi đám huynh đệ này. Nàng sải bước đi ra ngoài, vỗ vỗ mấy con ngựa kia, gật đầu liên tục: “Ngựa này quả thực không tệ, tuy không sánh được với Đại Hắc, nhưng cũng là loại hiếm có khó tìm.”
“Đại đương gia cứ yên tâm, đồ tốt đến mấy cũng không mua chuộc được bọn ta đâu!” Một tên huynh đệ lập tức lên tiếng.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, những thứ tốt đẹp này chỉ là tạm thời. Nếu Kì Vương thật sự thu phục được bọn họ, thì hôm nay hắn đưa tới cái gì, tương lai sẽ đòi lại bằng sạch cái đó.
“Nếu có kẻ thật lòng thật dạ đối đãi các ngươi, lão tử cũng chẳng thèm làm cái kẻ ác chia rẽ uyên ương đâu.” Diêm Như Ngọc thản nhiên nói.
Mí mắt mọi người giật giật. Uyên ương cái gì chứ... thật là nói bậy.
“Đại đương gia, đám huynh đệ chúng ta đã quyết định đi theo ngài rồi. Sau này dù có đổi chủ tử, thì cũng phải là con đẻ của ngài, ngay cả phu quân của ngài cũng không được đâu.” Linh Linh Thất cười hì hì nói.
Khóe miệng Diêm Như Ngọc khẽ giật giật.
“Nghĩ mà ham! Lão tử liều mạng dẫn dắt các ngươi đã đành, sau này nếu có con cái, chẳng lẽ còn phải tiếp tục kiếm bạc cho các ngươi tiêu xài sao? Các ngươi cũng chẳng biết để lão tử nghỉ ngơi một chút!”
Nàng lườm đối phương một cái, càng nghĩ càng thấy mệt mỏi, đến võ công cũng chẳng buồn luyện nữa, lững thững đi về phòng nằm vật ra.
Đề xuất Hiện Đại: Hồi Hương Bị Mắng Khất Cái, Công Tử Đất Cảng Nổi Cơn Thịnh Nộ