Vạn Châu Nhi bày ra dáng vẻ liều mạng, vị nữ tử áo xanh kia dù sao cũng là thiên kim đại gia, trước mặt bao nhiêu công tử thiếu gia, sao có thể hoàn toàn vứt bỏ thể diện, nhất thời bị mắng đến mức không thốt nên lời.
Đôi mắt mờ lệ nhìn lướt qua ba người Diêm Như Ngọc và Vạn Châu Nhi, sau đó nàng ta lấy ống tay áo che mặt, nức nở khóc thành tiếng.
Tiếng khóc này quả thực là thật lòng thật dạ. Sau ngày hôm nay, nàng ta thật sự chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.
Tại yến tiệc rừng mai này lại bị một thôn nữ nơi sơn dã chỉ tận mặt mà mắng, e rằng sau này ai ai cũng sẽ nhớ đến danh hiệu "ruồi xanh đậu" này! Nàng ta thề từ nay về sau tuyệt đối không bao giờ mặc y phục màu xanh nữa!
“Hừ, đấu không lại liền khóc nhè, thật chẳng có chút tiền đồ nào.” Vạn Châu Nhi hừ lạnh một tiếng, ngẩng cao đầu mà ngồi.
Thổ phỉ thì đã sao? Chẳng phải vẫn được lão Hoàng Đế kia đích thân mời đến đó ư? Nếu không có Đại Đương Gia nhà nàng, cái ngai vàng dưới mông lão Hoàng Đế kia đã sớm lung lay rồi, không chừng giờ này lão đã sốt ruột đến mức tức chết rồi cũng nên!
“Diêm Hương Quân quả là người không câu nệ tiểu tiết, nha hoàn bên cạnh cũng mồm mép lanh lợi như vậy. Nhưng những nhà như chúng ta thì không được thế, gia giáo nghiêm khắc, nếu mang theo loại nha hoàn này ra ngoài sẽ bị người ta cười nhạo là không biết dạy bảo người dưới... Nhắc đến đây, ta chợt nhớ ra, mấy ngày trước chẳng phải có nha hoàn nhà nọ lỡ lời vài câu, về nhà liền bị đánh chết tươi đó sao? Nghĩ lại, nếu nha hoàn kia thấy được tiểu cô nương bên cạnh Diêm Hương Quân hôm nay, chắc chắn sẽ vô cùng ngưỡng mộ, hận không thể sinh ra ở biên quan, cùng tiểu nha hoàn này làm một cặp tỷ muội song sinh đâu...” Sau khi nữ tử áo xanh bại trận, không lâu sau lại có người khẽ cười lên tiếng.
Nữ tử nói lời này nụ cười ôn nhu, đoan tọa một chỗ, hiện rõ vẻ đoan trang đại khí.
Vạn Châu Nhi vừa định mở miệng, Diêm Như Ngọc đã vỗ vỗ tay nàng, ra hiệu cho nàng dừng lại.
“Ai nói bọn họ là nha hoàn? Bản tọa thấy tuổi tác ngươi cũng chẳng lớn, sao lại mắc phải chứng bệnh về mắt khó chữa đến vậy? Thật là đáng thương. Nghe nói thị lực của loài ruồi khá tốt, hay là thế này, bản tọa giúp ngươi móc một con mắt của vị ‘ruồi xanh’ kia ra, nhét vào hốc mắt ngươi, để ngươi dùng tạm nhé?” Diêm Như Ngọc thong thả nói.
Dứt lời, sắc mặt vị tiểu thư kia lập tức trắng bệch.
“Diêm Hương Quân, Giang tiểu thư dù sao cũng là khuê các nữ tử, sao cô có thể đùa giỡn như vậy?”
“Đúng thế, nữ nhi vốn nhát gan, cô để nha đầu nhà mình nói năng bậy bạ đã đành, thân là chủ tử mà cũng trương cuồng như thế, hễ không vừa ý là đòi lấy nhãn cầu người khác, hạng ác phụ này, ai mà dám cưới?” Cách mấy tấm bình phong chẳng có mấy tác dụng che chắn, lại có nam tử lên tiếng bênh vực.
Diêm Như Ngọc nhếch môi: “Hôm nay Hoàng thượng để ta chọn phu quân, không sai chứ?”
Mọi người im lặng không đáp.
“Vị công tử vừa lên tiếng kia, nhìn qua quả là người có gan dạ, nếu không cũng chẳng làm ra chuyện đứng mũi chịu sào này. Trượng nghĩa như thế thật đúng là bản sắc anh hùng, đã vậy thì mời bước lên đây, để ta nhìn cho kỹ. Nếu trông ưa nhìn, ta sẽ mang về làm một tiểu phu lang vậy.” Diêm Như Ngọc lại nói tiếp.
Lời này vừa thốt ra, dường như đến cả gió trong không trung cũng không dám thổi nữa.
Một cánh hoa mai rụt rè rụng xuống bên tay Diêm Như Ngọc, bị nàng khẽ nhặt lấy. Những ngón tay thon dài vân vê cánh hoa, như đang bóp nghẹt trái tim đang hoảng loạn của mọi người.
Một hồi lâu vẫn không có động tĩnh gì.
“Xem ra có người muốn kháng chỉ rồi.” Diêm Như Ngọc lại bồi thêm một câu.
Phía sau bình phong vang lên tiếng chén trà rơi xuống đất vỡ tan.
Có người hốt hoảng bò dậy từ chỗ ngồi, chẳng mấy chốc đã run rẩy đứng trước mặt Diêm Như Ngọc, cúi đầu khom lưng, đến nhìn cũng không dám nhìn nàng lấy một cái.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Mối Tình Đầu Phản Bội, Tôi Đã Vả Sưng Mặt Tình Địch