Hai đội nhân mã dừng lại trước ngôi miếu đổ nát. Diêm Như Ngọc sải bước đi vào, liếc mắt nhìn qua, bên trong có năm người đang ngồi, hai đại hán trung niên, một nữ tử chừng ba mươi tuổi, cùng hai tiểu sinh mặt trắng.
Hai vị tiểu sinh sắc mặt tái nhợt, dáng vẻ kinh sợ, đại hán thì đầy vẻ đề phòng, còn người đàn bà kia thì... mắt sáng rực lên, nhìn chằm chằm vào Diêm Như Ngọc không rời.
“Cứu... cứu mạng...” Một trong hai tiểu sinh trẻ tuổi mở miệng cầu cứu. Đại hán bên cạnh trừng mắt nhìn một cái đầy hung tợn.
Diêm Như Ngọc vốn dĩ là kẻ làm nghề thổ phỉ, lúc này chỉ cần liếc qua tư thế của đối phương là biết ngay đã đụng độ đồng nghiệp.
“Công tử tốt nhất đừng nên xen vào việc của người khác.” Một tên đại hán lên tiếng cảnh cáo.
Diêm Như Ngọc gật đầu, tự nhiên ngồi xuống: “Ngươi nói đúng lắm, tại hạ chỉ muốn xin nghỉ trọ một đêm, chuyện không nên thấy không nên quản, tuyệt đối không tham dự.”
Tên đại hán hài lòng gật đầu. Ngay sau đó, Hoa Lan Dung và Vạn Châu Nhi cùng những người khác lần lượt bước vào.
Củi lửa đã chuẩn bị sẵn, nồi niêu gia vị bày ra, chẳng mấy chốc, hương thịt thơm lừng đã lan tỏa khắp ngôi miếu đổ nát.
Lưu đại nhân tuy đứng cách Diêm Như Ngọc một khoảng nhưng cũng không dám ở cùng một chỗ với nàng, lúc này đang ở cách đó không xa chịu cảnh gió sương, ngửi thấy mùi thịt thì không nhịn được mà nuốt nước miếng ừng ực.
Đến cả Lưu đại nhân còn ngửi thấy, huống chi là những người khác trong miếu.
“Hôm nay vẫn phải uống canh thịt ăn bánh khô này sao? Thật là vô vị quá đi! Biết thế đã bảo các ngươi đi săn vài con dã vị về rồi... Ai...” Diêm Như Ngọc vừa nói vừa lộ vẻ miễn cưỡng mà dùng bữa.
Nàng ăn rất chậm, động tác tao nhã, khiến bụng dạ những người xung quanh đều sôi lên sùng sục. Ánh mắt hai vị tiểu sinh nhìn Diêm Như Ngọc càng thêm phức tạp.
Thật không biết vị thiếu gia ngốc nghếch này từ đâu tới, lại có thể vô tri đến mức này. Trước mặt đám phỉ tặc mà dám dùng bộ đồ ăn bằng bạc, dùng khăn lụa thượng hạng lau tay, thậm chí còn sai người trải chăn gấm gối thêu, thu dọn ngôi miếu rách nát này còn quý giá hơn cả khách điếm.
“Không biết các hạ là công tử nhà ai, mà phô trương lớn đến vậy?” Người đàn bà kia cười tươi roi rói, cất tiếng hỏi.
“Bản thiếu gia ấy à...” Diêm Như Ngọc học theo giọng điệu của Trình Nghiêu, “Ta đến từ vùng biên ải, trong nhà cứ nhất quyết bắt ta đi ứng thí, dọc đường này làm ta vất vả quá chừng, da chân cũng mòn mất một lớp rồi...”
Vạn Châu Nhi không nhịn được mà đảo mắt một cái.
“Thiếu gia, ngài cứ chấp nhận số phận đi! Không khảo được Trạng nguyên mang về, phu nhân nhất định sẽ đánh chết ngài cho xem!” Vạn Châu Nhi trừng mắt nhìn nàng nói.
“Chẳng phải chỉ là một cái danh Trạng nguyên thôi sao? Dễ như trở bàn tay, đừng nói là Trạng nguyên, ngay cả chức Tướng quân bản thiếu gia cũng làm được. Phía trước chẳng phải có thổ phỉ hoành hành sao? Đợi bản thiếu gia tìm được sào huyệt của chúng, bắt hết bọn chúng đem lên quan phủ lĩnh thưởng.” Diêm Như Ngọc cười híp mắt nói.
Chẳng trách Trình Nghiêu lại thích xưng đại gia như vậy, cảm giác này quả thực rất sảng khoái. Nghe thấy lời này của Diêm Như Ngọc, sắc mặt mấy người kia liền thay đổi.
“Công tử mang theo bao nhiêu người mà dám đi bắt thổ phỉ?” Nữ tử kia lại hỏi.
“Không nhiều không nhiều, vài tên phu xe cùng mười mấy gia đinh thôi!” Diêm Như Ngọc đáp.
Dứt lời, người đàn bà kia khẽ cười một tiếng đầy duyên dáng. Phu xe thì có bản lĩnh gì chứ? Còn đám gia đinh hộ viện, cùng lắm cũng chỉ biết vài chiêu thức mèo cào, một người bên cạnh mụ là đủ giết sạch cả đám bọn họ rồi!
“Công tử trông thật tuấn tú, hay là đừng đi thi nữa, theo ta về nhà có được không?” Người đàn bà kia lả lướt mở lời, “Có điều, mấy con bé nha hoàn xinh đẹp bên cạnh ngươi thì ta không thích, phải giết đi mới được.”
“Thế thì không được, bọn họ là tâm can bảo bối của ta đấy.” Diêm Như Ngọc tỏ vẻ sốt sắng.
“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, nể tình ngươi yêu thích chúng như vậy, lão nương sẽ giết chúng thật sạch sẽ, lột da xuống, khi nào ngươi muốn nhìn thì cứ mang ra mà ngắm.” Người đàn bà kia lại nói tiếp.
Đề xuất Ngược Tâm: Giả Nhược Bất Từng Yêu Chàng