Chương 373: Thánh Thú và Hy Vọng

Quân lính nước Ô Tố một phen xao động, nhưng chẳng ai dám phát ra tiếng động quá lớn, chỉ sợ làm linh thú vĩ đại của bọn họ kinh hãi mà chạy mất.Dưới ánh nắng nhạt nhòa, lớp lông trắng muốt như đang tỏa ra những hạt ngọc lấp lánh. Thánh thú thong dong cúi đầu, kén chọn từng cọng cỏ khô dưới chân...“Thánh thú đại nhân thật đáng thương, nơi này chẳng có lấy một ngọn cỏ Tinh...
Quay lại truyện Đương Gia Vạn Vạn Tuế
BÌNH LUẬN