Sắc mặt Tam hoàng tử lúc này đã khó coi đến mức không thể dùng lời nào diễn tả nổi. Hắn cảm thấy trái tim mình như bị người ta mổ xẻ rồi phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ, vừa nhục nhã, vừa phẫn nộ, lại càng thêm oán hận. Hắn hận không thể băm vằn đám thổ phỉ này thành muôn mảnh, hận không thể khiến thời gian quay ngược lại lúc mọi chuyện chưa bắt đầu.
“Bản tọa nói có gì không đúng sao?” Đối diện với ánh mắt âm lãnh của Tam hoàng tử, Diêm Như Ngọc khẽ mỉm cười, lại bồi thêm một câu: “Nếu bản tọa nói sai thì xin được tạ lỗi vậy. Ngài là bậc nam nhi thiên gia, chắc hẳn sẽ không vô liêm sỉ như bản tọa nghĩ, nhất là đối với những binh sĩ bảo quốc vệ dân này, ngài chắc chắn không nỡ xuống tay đâu nhỉ.”
Tam hoàng tử chẳng hề cảm thấy dễ chịu chút nào.
Ngược lại, hắn chỉ thấy tôn nghiêm của mình đang bị người ta chà đạp dưới gót chân.
“Có bò hay không?! Muốn bò thì nhanh cái chân lên, lão tử không có thời gian rảnh mà đợi ngươi!” Vạn Thiết Dũng vung đại đao lên, dáng vẻ như thể chỉ cần Tam hoàng tử chần chừ nửa khắc là sẽ lập tức ra tay.
Tiếng quát và khí thế của Vạn Thiết Dũng vốn chẳng phải hạng tầm thường, thanh âm vừa dứt, Tam hoàng tử đã vội vàng phủ phục xuống đất.
Diêm Như Ngọc khẽ giật mình.
Thật là một kẻ nhu nhược đến tột cùng.
Tên ngốc nhà họ Trình kia tuy có hơi khờ khạo, nhưng năm đó cũng chưa từng hèn nhát đến mức này, thậm chí trước mặt nàng còn dám nghênh ngang tự xưng là “bản thiếu gia”.
Lại còn vị Vân tướng quân trẻ tuổi kia nữa, lúc bị bắt còn có thể hiên ngang thốt ra bốn chữ “thà chết không chịu nhục”.
Thật đúng là người so với người, sao lại khác biệt đến thế?
Diêm Như Ngọc trơ mắt nhìn vị điện hạ này bò một vòng dưới đất, đột nhiên cảm thấy thật vô vị.
“Trong số các cô nương ở đây, có ai muốn đi theo ta không? Tự nguyện là tốt nhất, nếu không có ai tự nguyện, bản tọa sẽ tự mình chọn người.” Diêm Như Ngọc nhìn đám nha hoàn, người hầu đang run rẩy mà lên tiếng.
“Các vị tiểu thư cứ yên tâm, về trại của chúng ta bảo đảm không để các người chịu uất ức đâu. Đám nam tử hán chúng ta so với tên hoàng tử vô liêm sỉ kia tốt hơn nhiều, tuyệt đối không làm khó các người!” Đám huynh đệ phía dưới đang thiếu thê thiếp đến phát cuồng, không nhịn được mà hét lớn.
“Đúng vậy, đúng vậy! Ai theo lão tử, lão tử hứa sẽ khiến nàng trở thành một tiểu kiều nương hạnh phúc nhất!”
“Thôi đi, nhìn cái mặt ngươi kìa, dọa người thì có...”
“Tiền thưởng và bạc ta kiếm được đều nộp hết cho nương tử, muốn mua gì thì mua...”
“Lão tử cũng nộp hết! Nếu có nương tử, lão tử sẽ cưng chiều nàng lên tận trời!”
Diêm Như Ngọc nghe đám huynh đệ phía sau thi nhau bày tỏ lòng thành, khóe miệng không khỏi giật giật.
Thật là mất mặt quá đi!
Một lũ chưa thấy sự đời, vừa thấy cô nương là chân tay bủn rủn không bước nổi nữa rồi.
“Bản tọa tuyệt đối không làm hại tính mạng của bất kỳ ai. Nếu các người không tự quyết định, vậy bản tọa sẽ tự mình chọn.” Diêm Như Ngọc nói xong, nhìn lướt qua đám nữ tử vừa bị đưa tới, ánh mắt chợt sáng lên.
Những kẻ có thể hầu hạ bên cạnh Tam hoàng tử, nếu không phải dung mạo xinh đẹp thì cũng là hạng khéo léo, thạo việc.
Từ nha hoàn đến bà tử, Diêm Như Ngọc đảo mắt qua một lượt, thấy ai vừa ý liền sai người thu nhận.
“Xin đại hiệp tha mạng! Tiểu nhân ở nhà còn có trượng phu và con nhỏ, cầu xin đại hiệp tha mạng!” Khi chỉ đến một phụ nhân, người đó đột nhiên quỳ sụp xuống, không ngừng dập đầu với Diêm Như Ngọc.
Diêm Như Ngọc khẽ nhíu mày.
“Ngươi muốn ở lại? Được thôi, chỉ là sau này đừng có hối hận.” Diêm Như Ngọc nhìn sâu vào mắt bà ta.
Tên Tam hoàng tử này nhìn qua đã biết chẳng phải hạng tử tế gì. Đừng nói là hôm nay hắn phải học rùa bò trước mặt bao nhiêu người, cho dù không có chuyện đó, hắn cũng khó lòng dung thứ cho những kẻ đã chứng kiến cảnh hắn bị đao kề vào cổ.
Người phụ nhân kia ngẩn ra, rồi lại vội vàng dập đầu: “Tạ ơn đại hiệp! Tạ ơn đại hiệp!”
Diêm Như Ngọc nhìn bà ta thêm một lần nữa, ánh mắt đầy thâm ý.
Đề xuất Ngược Tâm: Tương Truyền Tình Ái Đã Từng Ghé