Lâm Thanh Thanh một tay ôm con, tay kia che mặt, dùng ánh mắt liếc trộm quan sát phản ứng của mọi người.
Chồng cô ta vẫn đang đi làm nhiệm vụ bên ngoài chưa về, tạm thời chưa biết chuyện này, cô ta cũng chưa biết phải đối mặt với chồng mình thế nào.
Chuyện này phải trách con mụ Tang Phi Du kia cậy mình có lý mà không chịu bỏ qua cho người khác.
Cô ta chẳng qua chỉ vì con trai mà xin một ly sữa bột thôi, có cần phải nâng quan điểm lên để làm khó cô ta như vậy không?
Cô ta có phải xin sữa cho mình uống đâu.
Lâm Thanh Thanh lúc này trong lòng hận Tang Phi Du thấu xương.
Cô ta luôn muốn tìm cơ hội báo thù, chỉ là chưa biết ra tay từ đâu thôi.
"Lâm Thanh Thanh, đồ tiện nhân không biết xấu hổ!"
"Con trai cô có người mẹ như cô đúng là xui xẻo tám đời!"
"Ai không biết còn tưởng cô là ăn mày, đi khắp nơi cầu xin đấy."
Mọi người nói năng, ai cũng chọn lời khó nghe nhất mà nói.
Rơi vào tai Lâm Tha...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 7.100 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Bà Nội Tôi Là Người Nhẹ Dạ