Bên ngoài trời đông tuyết lớn, trong phòng ấm áp nồng nàn.Ngọc Sanh rũ mắt, nhìn vị ngự y đang bắt mạch cho mình, ông ta nheo mắt vuốt râu ở đó, đã được một tuần trà rồi.Nàng tận mắt nhìn thấy trên mặt ngự y, thần sắc càng lúc càng khó coi, bàn tay vuốt râu cũng càng lúc càng cứng đờ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc nhìn mặt nàng một cái, sau đó lại lẳng lặng cúi...