Lạc Trường An chưa từng có cảm giác này.Người trước mặt này, bàn tay này, đều là những thứ nàng quen thuộc nhất.Bàn tay này từng nắm lấy nàng, cũng từng ôm lấy nàng. Từng che mưa cho nàng, cũng từng chắn gió cho nàng, đôi tay ấy cũng từng đặt trên xe lăn của nàng, đẩy nàng đi qua vô số mùa xuân thu.Chàng từ khi sinh ra đã là thiên hoàng quý trụ, là con hùng ưng sải...