Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 114: Quyền chủ động Điện hạ chỉ thích chiêu này

Sau khi Thẩm thái y rời đi, Tam Thất quỳ trên mặt đất, khóc lóc không thôi.

Ngọc Sanh cau mày, trước mặt cả viện người mà quở trách nàng: "Gần đây ngươi làm việc không tốt, phạt ngươi một tháng tiền lương, mấy ngày tới ngươi cũng không cần ở bên cạnh hầu hạ nữa."

Tam Thất là người nàng mang từ ngoài cung vào, luôn đi theo bên cạnh, tình phân tự nhiên khác hẳn người ngoài.

Ngày thường Ngọc Sanh và nàng thân thiết nhất, sau này dù bên cạnh có thêm Đông Thanh và Tố ma ma, nhưng xét về tình phân thì vẫn thân cận với Tam Thất hơn một chút.

Nay Tam Thất phạm lỗi, chủ tử trước mặt cả viện người vẫn quở trách như thường, không nói đâu xa, mấy tiểu cung nữ tiểu thái giám đang ríu rít kia liền rụt cổ lại không dám tiếp tục nói chuyện nữa.

Tam Thất ngẩng đầu, quỳ trong viện nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Tiền lương là chuyện nhỏ, nhưng quan trọng là thể diện, chủ tử phạt nàng trước mặt bao nhiêu người như vậy, Tam Thất vừa lo lắng vừa khó chịu, khóc càng thêm thương tâm.

Ngọc Sanh cau mày, hạ quyết tâm quay người đi vào trong. Tố ma ma đi theo phía sau, giơ tay chỉ huy hai tiểu cung nữ mau chóng tới đỡ Tam Thất đứng dậy.

Trong phòng, Tố ma ma liếc nhìn chủ tử, bưng chén trà tiến lên khuyên nhủ: "Chủ tử, người cũng không phải không biết tâm tư của nàng ấy, hà tất phải tức giận với nàng ấy."

"Ta chính là hiểu tâm tư của nàng ấy nên mới mở miệng ngăn cản."

Ngọc Sanh nhận lấy chén trà nhưng không uống: "Thẩm thái y là người thế nào? Chưa nói đến những vết thương trên người hắn, hắn rõ ràng đã không chỉ một lần từ chối Tam Thất rồi, nàng ấy vậy mà cứ thấy người ta là lại làm ra vẻ mặt đó."

Tố ma ma mím môi: "Tam Thất cô nương rốt cuộc vẫn là đau lòng rồi." Tuy không biết vừa rồi Thẩm thái y đã nói gì với nàng, nhưng nhìn sắc mặt Tam Thất trắng bệch, tay chân run rẩy như vậy, liền biết định không phải lời gì tốt đẹp.

"Nàng ấy và Thẩm thái y tuyệt đối không có khả năng." Ngọc Sanh đặt chén trà xuống.

Thẩm thái y tuy tốt, nhưng hắn và ca ca của Khương Thừa huy dây dưa không rõ, bất kể là bị ép buộc hay tự nguyện. Chỉ dựa vào điểm này, Ngọc Sanh cũng sẽ không đồng ý, huống hồ người ta căn bản không có ý gì với Tam Thất.

"Nô tỳ thực ra cũng biết." Tố ma ma đứng một bên, nhỏ giọng nói: "Thẩm thái y là thái y, lại thường xuyên tới Hợp Hoan điện đi lại. Tam Thất cô nương ôm tâm tư này, không nói chuyện khác, nếu bị người ta phát hiện, e là có trăm miệng cũng khó bào chữa."

"Mấy ngày tới phái người nhìn chằm chằm nàng ấy."

Ngọc Sanh giơ tay day day chân mày: "Mạnh Tuyết Dao vừa lúc tỉnh lại, mấy ngày tới Thẩm thái y tự nhiên sẽ tới thường xuyên hơn, khi hắn tới thì tìm cách điều Tam Thất ra ngoài, đừng để hai người gặp mặt."

Tố ma ma gật đầu rồi lui ra ngoài.

Ngọc Sanh nghĩ nghĩ, vẫn quyết định tới Quảng Dương cung một chuyến, mặc dù Thái tử phi muốn mạng của Mạnh Tuyết Dao, nhưng Mạnh Tuyết Dao dù sao cũng là ngoại thân của Thái tử phi, nàng ấy tỉnh lại thì dù thế nào cũng phải báo cho Thái tử phi một tiếng, tránh để sau này thêm rắc rối.

Trong Quảng Dương cung, Thái tử vừa vặn đang ở chỗ Thái tử phi.

Sau khi tan triều sớm, Quảng Dương cung phái người tới mời, nói là muốn xem sổ sách tháng này. Thái tử phi hiện nay quản lý Đông Cung trên dưới, cũng coi như ngay ngắn rõ ràng.

Thái tử phi nhìn người trước mặt, trong cổ họng dâng lên một tia chua xót, hai người tuy ở Đông Cung, nhưng ngày Điện hạ tới chỗ nàng là càng lúc càng ít đi.

"Đã lâu không gặp Điện hạ, mấy ngày nay dường như người có chút gầy đi."

Thái tử phi trước đó đã mấy lần tới mời Điện hạ, nhưng đều bị Triệu Lương đệ nẫng tay trên, tính từ lần trước tới Quảng Dương cung quả thực đã có một thời gian rồi.

"Mấy ngày trước có ra khỏi kinh một chuyến, ăn uống có chút không quen mà thôi." Thái tử đứng dậy, nhận lấy chén trà nhấp một ngụm: "Trà ở chỗ nàng quả thực không tệ."

Đại Hồng Bào núi Vũ Di, sản lượng mỗi năm chỉ có một chút xíu, ngoài việc đưa vào cung cho Bệ hạ và Hoàng hậu, phần còn lại cũng chẳng có bao nhiêu.

"Lần trước tới cung của cô mẫu, cô mẫu tặng cho thiếp." Thái tử phi bưng chén trà khẽ cười.

Nàng và Điện hạ cứ như vậy trò chuyện, nói vài câu cũng tốt, chỉ tiếc là trước kia Điện hạ tới nàng lại đẩy người ra ngoài, nay Điện hạ lại không tới nữa.

Lục Tĩnh Hảo bưng chén trà, thở dài một tiếng.

Điện hạ tới nàng lại sợ.

Nhưng Điện hạ thực sự không tới, nàng lại càng sợ hãi hơn.

Ngẩng đầu liếc nhìn Điện hạ, lại thấy Điện hạ đang mân mê chén trà trong tay mà xuất thần. Đôi mắt rủ xuống khẽ chớp, Thái tử ngẩng đầu cười khẽ: "Mẫu hậu quả thực thương nàng."

"Thiếp thân tự nhiên là được hưởng lây hào quang của Điện hạ rồi." Lục Tĩnh Hảo đích thân rót một chén trà, lại cười nói: "Còn một thời gian nữa là tới sinh thần của Điện hạ rồi, năm nay Điện hạ muốn tổ chức thế nào?"

Hương trà Vũ Di thơm nức mũi, Thái tử cúi đầu uống một ngụm, nhàn nhạt nói: "Sinh thần cũng không phải ngày đại lễ gì, không cần phải tổ chức rầm rộ."

Điện hạ hướng tới vốn không thích tổ chức sinh thần.

"Năm nay có thể khác rồi." Thái tử phi khẽ cười khuyên nhủ: "Những năm trước trong Đông Cung toàn là người cũ, năm nay đã có thêm không ít người mới." Đôi mắt khẽ chớp, Thái tử phi lại nói:

"Ngọc Thừa huy vốn được Điện hạ sủng ái, năm nay cũng là lần đầu tiên cùng Điện hạ đón sinh thần."

Nghe thấy Ngọc Thừa huy, trong đôi mắt rủ xuống của Thái tử dường như tràn ra một tia ý cười, cái tính tình kia của nàng, không biết sẽ tặng mình món quà thế nào đây.

Thái tử phi thấy dáng vẻ đó của hắn, nụ cười trên mặt cứng đờ, cúi đầu uống trà rồi dời mắt đi.

Ngọc Sanh đứng ở cửa Quảng Dương cung, nhìn thấy Vương Toàn đứng bên ngoài, mới biết mình thực sự xui xẻo như vậy. Tám trăm năm nàng không tới Quảng Dương cung một chuyến, tới một cái là đụng ngay Điện hạ cũng ở đây.

"Ngọc chủ tử."

Vương Toàn cái tên lanh lợi kia, nhìn thấy Ngọc Sanh liền lập tức quỳ xuống gọi một tiếng. Ngọc Sanh đứng ở cửa viện Quảng Dương cung, có thể nói là tiến không được, lùi cũng chẳng xong.

"Điện hạ cũng ở đây sao?"

Lúc này đang là buổi chiều, trời vẫn còn xám xịt chưa tối hẳn, Ngọc Sanh đứng ở cửa, gió thu thổi tung tà váy, dáng vẻ này quả thực giống như tới để nẫng tay trên vậy.

Vương Toàn cười khẽ một tiếng, giơ tay chỉ vào bên trong: "Điện hạ đang ở bên trong nói chuyện với Thái tử phi nương nương."

Hai người đứng ở cửa, động tĩnh có chút lớn, Đinh Hương từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Ngọc Sanh sắc mặt liền thay đổi.

"Ngọc chủ tử sao lại tới đây?"

Ngọc Sanh gan có lớn đến đâu cũng không dám quang minh chính đại đi nẫng tay trên của Thái tử phi, cười nói: "Mạnh tiểu thư tỉnh rồi, ta tới báo với nương nương một tiếng, nếu Điện hạ đã ở đây thì ta không vào nữa."

Sắc mặt Đinh Hương thay đổi: "Mạnh tiểu thư tỉnh rồi?"

"Thái y nương nương mời y thuật cực tốt, kê đơn thuốc mới mấy ngày người đã tỉnh rồi." Ngọc Sanh nhìn dáng vẻ đó của Đinh Hương, tự nhiên biết nàng ta vì sao lại như vậy, vốn còn tưởng Mạnh tiểu thư sẽ chết, nhường chỗ cho Khương Thừa huy, nay người tỉnh rồi tự nhiên là kinh ngạc.

"Thái y nói Mạnh tiểu thư mới tỉnh, vẫn còn đang hôn mê không nên cử động, nếu đã hôn mê ở Hợp Hoan điện mấy tháng rồi, cũng chẳng quan tâm thêm mấy ngày tới nữa."

Thẩm thái y đã cứu Mạnh Tuyết Dao một mạng, nàng tự nhiên sẽ không đưa người đi vào chỗ chết.

"Vậy... vậy thì đa tạ Ngọc tiểu chủ rồi." Sắc mặt Đinh Hương có chút khó coi, mím môi cười một cái. Ngọc Sanh cũng không cố ý trêu chọc nàng ta, nói xong liền dẫn Đông Thanh quay về.

"Chủ tử, cứ thế mà đi sao?"

Đông Thanh đỡ Ngọc Sanh, ra khỏi cửa Quảng Dương cung, hai người vừa ra ngoài, bước chân Ngọc Sanh liền dừng lại.

"Về thôi." Ngọc Sanh lắc đầu, dù sao cũng là Thái tử phi, trong Đông Cung này đắc tội với ai cũng không muốn đắc tội với nàng ta.

Trong Quảng Dương cung

Thái tử cùng Thái tử phi dùng bữa xong mới từ Quảng Dương cung đi ra.

Tận mắt nhìn Điện hạ đi ra ngoài, trên mặt Thái tử phi tràn đầy ý cười, chờ bóng lưng biến mất mới từng chút từng chút xụ xuống.

"Chủ tử, sao người không mở miệng giữ lại một câu?" Đinh Hương đứng một bên, có phần hận sắt không thành kim, nay nương nương đã nghĩ thông suốt rồi, Điện hạ ngược lại không ở lại đây nữa.

"Lần sau hãy nói."

Giơ tay day day chân mày, Thái tử phi hít sâu một hơi: "Lúc nãy ngoài viện ồn ào chuyện gì." Đinh Hương mặt trắng bệch, nhỏ giọng kể lại chuyện của Mạnh Tuyết Dao.

"Tỉnh rồi?"

Lông mày nhướng lên, Thái tử phi quay đầu lại: "Không phải nói đã hạ dược sao? Sao không chết mà ngược lại còn tỉnh."

"Nô tỳ đã đi tra rồi, Thẩm thái y kia hôm nay đã tới Hợp Hoan điện." Đinh Hương ở bên cạnh tiếp tục nói: "Không chỉ vậy, Thẩm thái y cứ cách ba ngày lại tới một lần, rất ân cần."

"Chỉ dựa vào điểm này, cũng thực sự khó mà nói hai người có tư thông."

Bàn tay Thái tử phi đặt trên mặt bàn siết chặt, Đinh Hương cúi người ghé sát bên tai nàng, nhỏ giọng nói: "Lúc nô tỳ đi tra Thẩm thái y thì lại tra được một chuyện thú vị."

Thái tử phi ngẩng đầu lên, Đinh Hương lại nói: "Thẩm thái y chỉ là một lục phẩm hèn mọn, nhưng bên cạnh lại có cao thủ đi theo."

"Nô tỳ đã tốn không ít công sức mới biết người đó tới Vĩnh Xương hầu phủ."

"Khương Thừa huy?" Khương Thừa huy là thứ nữ của Vĩnh Xương hầu phủ, chỉ là trong Vĩnh Xương hầu phủ có tới mười mấy thứ nữ, Khương Thừa huy dù là xuất thân Hầu phủ thì cũng thực sự không nổi bật.

Đinh Hương gật đầu: "Nô tỳ còn nghe ngóng được, Thẩm thái y và Hầu gia dường như cực kỳ thân thiết, tiểu thế tử của Vĩnh Xương hầu từ nhỏ thân thể đã yếu, cực ít khi ra khỏi phủ, tính tình lại càng quái gở."

"Nhưng lại dường như cực kỳ thích vị Thẩm thái y này, mấy ngày không gặp đều phải phái người tới Thái y viện mời, cứ như là không rời xa được vậy."

"Vị Thẩm thái y đó..."

"Nô tỳ đã đi xem một lần, sinh ra cực kỳ kinh diễm." Thái tử phi trên mặt hiện ra ý cười, "Vậy nói thế nào, cũng không hoàn toàn là chúng ta đoán mò rồi?"

Đinh Hương gật đầu.

Thái tử phi lúc này mới cười: "Vậy thì cứ để Khương Thừa huy buông tay mà làm đi." Thái tử phi cúi đầu, nhìn hộ giáp của mình.

Nàng là muốn kéo Ngọc Thừa huy xuống nước, nhưng lại không muốn làm bẩn tay mình. Khương Thừa huy đã chủ động đưa tới cửa, thì tự nhiên là không dùng thì phí.

——

Thái tử ra khỏi cửa Quảng Dương cung, vừa ra ngoài, Vương Toàn nói: "Ngọc chủ tử vừa rồi cũng tới, thấy Điện hạ ở đây, nói với Đinh Hương cô nương vài câu rồi lại về rồi."

"Nàng ấy cũng tới?" Bước chân đang tiến về phía trước khựng lại, Thái tử không cần hỏi cũng biết vì sao nàng lại quay về.

"Đồ nhát gan." Trước mặt Thái tử phi thì đoan trang lễ phép, trước mặt hắn lại hận không thể leo lên đầu hắn ngồi, Thái tử lắc đầu cười khẽ, bước chân đang đi thẳng bỗng rẽ một vòng, đi về phía Hợp Hoan điện.

"Ngươi nói Điện hạ tới?"

Ngọc Sanh trong phòng vừa tắm rửa xong, tóc vẫn còn ướt, nghe thấy tiếng động khăn tay đều rơi xuống đất.

"Chủ tử, người mau lên đi, Điện hạ đã tới cửa viện rồi, người còn không đi e là muộn mất." Tiểu Nguyên Tử đứng đợi ở cửa, vẻ mặt đầy lo lắng.

Ngọc Sanh thầm nghiến răng, Điện hạ quả thực biết làm khó nàng, nàng vừa từ Quảng Dương cung ra đã cố ý không vào rồi, Điện hạ lại còn lù lù tìm tới đây.

Thái tử phi mà biết được, chẳng phải sẽ coi nàng như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt sao?

"Chủ tử người mau đi trang điểm đi." Tố ma ma mấy người cũng vẻ mặt lo lắng, Điện hạ đã ba ngày liên tiếp tới Hợp Hoan điện của bọn họ rồi, chuyện này mà nói ra, thử hỏi ai mà không hâm mộ?

Đảo mắt một cái, Ngọc Sanh che mặt, nũng nịu kêu lên: "Tóc cũng xõa rồi, trâm cài cũng tháo ra rồi, cứ mặt mộc thế này ta... ta làm sao gặp Điện hạ được chứ?"

Thái tử đứng ở cửa, vừa vặn nghe thấy câu cuối cùng, cười khẽ một tiếng không cho nô tài bẩm báo, trực tiếp đi vào: "Muộn rồi." Hắn tiến lên, nhìn lên nhìn xuống Ngọc Sanh mấy lượt, lại nói:

"Dáng vẻ này, Cô đều đã nhìn thấy hết rồi."

Ngọc Sanh dùng hai tay che mặt, cuống quýt không dám nhìn về phía hắn: "Điện... Điện hạ người mau ra ngoài đi, thiếp, thiếp không muốn người nhìn thấy dáng vẻ này."

Nàng vừa từ trong thùng tắm bước ra, cả người vẫn còn ửng hồng, mặc một bộ tẩm y trắng như tuyết, cả người thẹn thùng như con tôm luộc.

Thái tử cười khẽ, cậy mình cao lớn, nhìn rõ mồn một từ trên xuống dưới: "Nàng bây giờ trốn thì có ích gì? Hơn nữa, Cô cũng đâu phải lần đầu nhìn thấy."

Ngọc Sanh tức giận bỏ tay che mặt xuống, nàng trắng trẻo như tuyết, đôi mắt hạnh cong cong, như hoa hạnh tháng ba, thanh khiết mà nhã nhặn.

Ánh mắt đen thẫm của Thái tử rủ xuống, lòng bàn tay đặt trên gáy nàng xoa xoa: "Vương Toàn nói nàng vừa tới chỗ Thái tử phi?"

Nhắc tới chuyện này, Ngọc Sanh liền giận, hắn từ phòng Thái tử phi đi ra, xoay người liền tới phòng nàng? Chuyện này để Thái tử phi nghĩ thế nào?

Nhưng đã đắc tội Thái tử phi rồi, phía Thái tử Điện hạ nhất định là không thể đắc tội.

Bĩu môi, nàng giả vờ đầy vẻ ghen tuông: "Điện hạ không nghỉ lại chỗ Thái tử phi sao, sao lại ra đây rồi?"

Người trên đầu mang theo ý cười nhìn nàng, thấy dáng vẻ đầy mùi giấm chua này của nàng, cố ý không mở miệng.

Một lát sau, đôi mắt kia liền liếc qua, thấy biểu cảm nghiêm túc của hắn, lại nhát gan không dám nói chuyện. Qua vài lượt, tự mình trước tiên nhịn không được, răng trắng cắn môi, ướm hỏi: "Điện hạ..."

"Ồ?" Thái tử ôm người ngồi trên nhuyễn tháp, ngón tay quấn lấy một lọn tóc, ngoài mặt lại đạo mạo nói: "Nàng muốn ta tới chỗ Thái tử phi?"

Chống tay làm bộ muốn đứng dậy: "Vậy Cô đi đây."

Đồ nam nhân tồi, quả thực giỏi thật! Trò này chơi ngàn vạn lần rồi mà vẫn không chán.

Ngọc Sanh vừa thầm mắng, bàn tay nhỏ bé vừa tiến lên túm lấy vạt áo của Điện hạ, giọng điệu lo lắng mềm mại: "Điện... Điện hạ..." Sức lực của nàng được bao nhiêu chứ? Thái tử khẽ phất tay liền dễ dàng gạt người ra.

Ngọc Sanh thấy vậy, gan cũng lớn hơn một chút, đánh bạo tiến lên, vòng tay qua cổ hắn, cả người gần như cưỡi trên người hắn: "Không... không được."

Nàng đỏ mặt, ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt to tròn linh động như mắt hươu, bên trong đầy vẻ lo lắng xen lẫn một chút đố kỵ: "Thiếp không cho người đi."

"Ồ?" Thái tử cố ý trầm mặt xuống khẽ chậc một tiếng, trong mắt tràn ra một tia cười: "Nàng nói không cho là không cho sao? Gan nàng cũng lớn thật đấy."

Ngọc Sanh đỏ hoe mắt, như thỏ con, khẽ hừ hừ, chỉ là vòng tay qua cổ hắn càng lúc càng siết chặt: "Điện hạ đã tới Hợp Hoan điện của thiếp rồi, sao còn có thể quay về được?"

Thái tử thích nhất nhìn nàng dính lấy mình, thấy nàng bĩu môi vẻ mặt đầy ghen tuông, giữa lông mày liền tràn đầy ý cười: "Cô nói đi được là đi được, trừ phi..."

Nghĩ đến Thái tử phi nhắc tới sinh thần của mình, Thái tử mân mê chiếc nhẫn ngọc, cố ý nới lỏng: "Giữa tháng sau, là ngày gì."

Giữa tháng mười một? Ngọc Sanh ngẩng đầu, nuốt nước miếng ướm hỏi: "Vào... vào đông?"

Giỏi lắm!

Thái tử nghiến răng, một tay vươn ra bóp lấy cằm nàng, nhìn chằm chằm đôi mắt vô tội kia, trong đôi mắt đen thẫm toàn là ý cười âm u: "Cô đã cho nàng cơ hội mà nàng không cần."

Hai ngón tay chặn lấy môi nàng, hắn ấn ấn vào trong, cười đạo mạo: "Mấy quyển hí bản nàng viết lần trước đâu? Còn mấy đoạn nàng chưa diễn xong đâu, rút một quyển đi, Cô giúp nàng hồi tưởng lại."

"Không... không được." Ngọc Sanh hoàn toàn nhũn người, cả người rúc vào lòng hắn, ngón chân thẹn thùng cuộn cả lại: "Thiếp... thiếp không gọi thành tiếng được."

"Sao lại không được?" Thái tử một tay đặt trên eo nàng, nhìn người như con chim cút vùi cả người vào lòng mình. Bàn tay đặt ở eo hạ xuống, hắn trắng trợn, cực kỳ tự nhiên vỗ vỗ lên mông nàng.

"Trước kia chẳng phải đã chơi qua rồi sao? Nàng một câu tiên sinh, một câu thiếu gia chẳng phải gọi rất trôi chảy đó sao?"

Dưới lớp tẩm y mỏng manh dấy lên một gợn sóng, hắn lại nghiến răng: "Nói là gầy, cả người có hai lạng thịt đều mọc hết lên ngực với mông rồi."

Người trong lòng đau đớn hừ một tiếng, vùi mình vào lòng hắn rụt rụt lại: "Đau..." Vùng mông vừa đau vừa ngứa, Ngọc Sanh lần này không cần diễn, dái tai đã đỏ bừng lên rồi.

"Điện... Điện hạ..." Nàng quỳ trước mặt hắn, ghé sát vào hôn lên cổ hắn, răng khẽ cắn một cái, lại cọ tới cọ lui, nũng nịu dỗ dành: "Điện hạ người tha cho thiếp đi..."

Thái tử bị công phu mềm mỏng như nước này của nàng quấn quýt đến mức cổ họng khô khốc, nhấc người từ trên người mình xuống, hung hăng bóp eo nàng một cái: "Chỉ giỏi làm nũng."

Móng tay Ngọc Sanh cào cào sau gáy hắn, mím mím môi, đôi mắt hạnh chứa nước, vẻ mặt đầy vô tội: "Bởi... bởi vì, bởi vì Điện hạ chỉ thích chiêu này mà."

Thái tử nghiến răng, đỏ mắt, có chút tức điên lên: "Xem Cô thu xếp nàng thế nào."

Hắn hung hăng bế người gan to bằng trời này trở lại giường, thu xếp từ trong ra ngoài một lượt.

——

Cả đêm, Ngọc Sanh đều không ngủ ngon, hôm qua làm loạn quá mức, Điện hạ liên tiếp ba ngày tới Hợp Hoan điện của nàng, không biết Điện hạ có chịu nổi không.

Xoa xoa cái eo mỏi nhừ, tóm lại là nàng có chút chịu không nổi rồi.

Sáng nay vừa dậy, nàng liền có chút tâm thần bất định.

Thuần Lương viện mấy người nghe nói Mạnh Tuyết Dao tỉnh rồi, liền hẹn nhau cùng tới xem, Ngọc Sanh nhìn Khương Thừa huy đứng ở giữa, trên mặt rốt cuộc vẫn nở nụ cười.

"Tỷ tỷ." Từ thiên điện của Mạnh Tuyết Dao đi ra, Khương Thừa huy còn đặc biệt nhún chân hành lễ với nàng: "Trước kia là muội muội không hiểu chuyện, mong tỷ tỷ hải hàm."

Khương Thừa huy biết, nếu nàng ta tự mình tới Hợp Hoan điện, e là chưa chắc đã vào được, lúc này mới đặc biệt sáng sớm đã tới chỗ Thuần Lương viện, muốn đi cùng Thuần Lương viện.

Tục ngữ nói không đánh người mặt tươi cười, bao nhiêu người ở đây, Khương Thừa huy tư thế lại hạ thấp như vậy Ngọc Sanh tự nhiên là không tiện nói gì, bưng chén trà uống một ngụm: "Muội muội nói gì vậy."

Nụ cười trên mặt Khương Thừa huy cứng đờ, đầu gối nàng ta còn đang nhún xuống kìa, Ngọc Thừa huy lại cứ coi như không nhìn thấy.

Nghiến răng, cứng đờ mặt, tự mình đứng dậy.

"Phong thủy chỗ tỷ tỷ thật tốt, nghe nói Mạnh tiểu thư bệnh này không cứu sống được đâu, tới chỗ tỷ tỷ vậy mà lại tỉnh rồi." Khương Thừa huy uống một ngụm trà, lại nói: "Thật khiến người ta hâm mộ."

"Chẳng qua là thái y giỏi mà thôi." Ngọc Sanh lười tiếp lời nàng ta, tùy miệng nói: "Chữa bệnh cứu người vốn là bổn phận của thái y, bệnh nhân thuốc tới bệnh đi tự nhiên cũng là công lao của thái y."

Vừa nói xong, Thuần Lương viện ở một bên bỗng nhiên lên tiếng: "Lúc tới liền nghe Khương Thừa huy khen không dưới mười lần, nói là chỗ muội muội có vị thái y y thuật không tồi, quan trọng là sinh ra cực kỳ tuấn lãng, nói đến mức bản cung cũng tò mò muốn tới gặp một lần đây."

Nụ cười trên mặt Ngọc Sanh cứng lại, quay đầu nhìn Khương Thừa huy ở một bên, người sau mặt mày cực kỳ khó coi, lộ ra một tia không tự nhiên.

Bàn tay đặt trên tay vịn siết chặt, Ngọc Sanh cưỡng ép nhẫn nhịn mới không để lộ sơ hở. Từ biểu cảm chán ghét của Khương Thừa huy đối với Thẩm Thanh Vân mà nói, lời này căn bản không phải nàng ta có thể nói ra miệng.

Ngọc Sanh đối với chuyện này vốn nhạy cảm, Thuần Lương viện nhìn như tùy miệng một câu, ngược lại giống như đang nhắc nhở.

Nàng cúi đầu uống ngụm trà, ánh mắt nhìn về phía Tố ma ma bên cạnh, người sau liền vội vàng đi ra ngoài. Hôm qua Thẩm thái y nói hôm nay sẽ tới, giờ này vừa vặn là lúc Thẩm thái y tới.

Nếu là vô ý thì thôi, nếu là có lòng, thì tra xét quả thực đủ rõ ràng.

Tiếc thay, Tố ma ma vừa ra ngoài, Thẩm thái y liền vừa vặn đi vào.

Tiểu thái giám ở cửa vào bẩm báo, Ngọc Sanh lúc này tự nhiên không tiện ngăn cản, chỉ có thể để người đi vào.

Nhắm mắt lại, nhìn người quỳ xuống hành lễ.

"Đây quả thực là một vị phi phi quân tử, hèn chi Khương Thừa huy lại khen như hoa như ngọc." Thuần Lương viện dẫn đầu cười trước, nói xong liền đặt chén trà xuống: "Thái y là tới xem bệnh cho Mạnh tiểu thư, chúng ta người đông ồn ào không giữ lại nữa."

Thuần Lương viện nói xong dẫn đầu đi ra ngoài, Khương Thừa huy nhìn qua là muốn ở lại, nhưng lại không thể không nghiến răng đi theo ra ngoài.

Sau khi người đi hết, Ngọc Sanh mới gọi người đứng dậy. Mạnh tiểu thư chỉ mới tỉnh lại một chút hôm qua, quá mức suy yếu vẫn còn đang ngủ. Ngọc Sanh nhìn người ngồi bên giường bắt mạch, liền nói: "Mấy ngày tới ngươi chú ý một chút."

Nàng kể lại thái độ vừa rồi của Khương Thừa huy: "Có lẽ là ta nhạy cảm rồi, ta luôn cảm thấy chuyện có gì đó không đúng."

"Không có, nàng rất cảnh giác, cũng rất nhạy bén." Thẩm thái y đặt tay Mạnh Tuyết Dao xuống, quay đầu nói với Ngọc Sanh: "Hôm qua đã bắt đầu có người đi theo ta rồi."

Mặt Ngọc Sanh trắng bệch, nhìn Thẩm thái y: "Ý của ngươi là, có người muốn mưu hại chúng ta?" Thẩm thái y gật đầu, hắn thực sự quá mức thông tuệ, chỉ dựa vào một chút thông tin đã nhận ra điểm khác thường.

Hôm nay hắn tới cũng là muốn nhắc nhở nàng, nào ngờ tới không đúng lúc như vậy.

"Thái y và hậu phi..."

Ngọc Sanh nhìn khuôn mặt có thể coi là tuyệt sắc của Thẩm Thanh Vân: "Sẽ không phải như ta nghĩ chứ, vu khống chúng ta thông gian?"

Thẩm Thanh Vân cũng bị dáng vẻ mặt trắng bệch của nàng làm cho phì cười, hắn tuổi tác lớn hơn nàng một chút. Ngày thường lại là dáng vẻ bình đạm như cúc, nụ cười này thực sự hiếm thấy.

Ngọc Sanh vội vàng dời mắt đi, ánh mắt rủ xuống lại rơi trên người Mạnh Tuyết Dao.

"Khương Thừa huy không có gan lớn như vậy." Ngọc Sanh nói: "Sau lưng nàng ta nhất định có người."

Những chuyện quanh co trong hậu viện, Thẩm Thanh Vân với tư cách là thái y ngược lại cực kỳ rõ ràng, hắn bất đắc dĩ cười nói: "Lời ra tiếng vào chỉ cần tới, ta e là không tránh được rồi."

Tư tướng thụ thụ là đại tội, nay Khương Thừa huy và những người khác đã nhìn chằm chằm hắn, e là trốn cũng không trốn thoát được.

Cả hai đều rõ ràng mức độ nghiêm trọng của chuyện này, chuyện này chỉ cần dính dáng vào, không có việc gì cũng có thể nói ra hoa ra quả.

"Ngươi yên tâm, ta tự nhiên sẽ không để nàng ta đắc ý."

Ngọc Sanh nhìn chằm chằm khuôn mặt Mạnh Tuyết Dao: "Bọn họ đã muốn truyền chuyện thông gian, vậy ta sẽ tặng cho bọn họ một món quà lớn." Lần rơi xuống nước đó nàng được người lạ cứu lên, Mạnh Tuyết Dao hôn mê nàng không lo, nay người đã tỉnh rồi, nàng không thể đảm bảo nàng ấy có nhìn thấy hay không.

Ngày đó nàng khoác áo choàng trở về, mấy ma ma hầu hạ ở hồ Tĩnh Tâm đều nhìn thấy, tục ngữ nói giấy không gói được lửa, Khương Thừa huy đã muốn vu khống nàng thông gian, e là sớm muộn cũng tra tới đó.

"Chuyện này không liên quan tới ngươi, ngươi mấy ngày tới tốt nhất đừng tới Thái y viện."

Thẩm thái y nhìn dáng vẻ đó của nàng, định nói gì đó nhưng rốt cuộc vẫn nhịn lại: "Được, thời gian này ta sẽ không tới Hợp Hoan điện nữa."

Thần sắc Ngọc Sanh căng thẳng, không hề nhìn thấy sự khác thường trong thần sắc của hắn.

Tiễn Thẩm thái y đi, nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, nàng lập tức dặn dò Tiểu Nguyên Tử: "Ngươi lặng lẽ, phái người đem chuyện ngày đó ta rơi xuống nước được người cứu lên truyền cho Khương Thừa huy."

Chuyện này giấu còn không kịp, chủ tử lại muốn tự mình đâm ra.

Tiểu Nguyên Tử sợ tới mức mặt trắng bệch, lập tức quỳ xuống: "Chủ tử, người định làm gì vậy ạ."

"Không giấu được nữa đâu." Mạnh Tuyết Dao tỉnh rồi, so với việc đe dọa lợi dụng, lúc nào cũng lo lắng mang theo một quả bom, thì chi bằng cứ để nàng tự tay kích nổ nó.

Loại quyền chủ động liên quan tới tính mạng này, nàng chỉ dám nắm trong tay mình.

Ngọc Sanh day day chân mày, cười khẽ, nhưng sắc mặt lại lạnh lùng hẳn xuống: "Nhất tiễn song điêu, ta ngược lại muốn xem xem, sau lưng Khương Thừa huy là người hay là ma."

Đề xuất Huyền Huyễn: A? Hệ Thống Cung Đấu Cũng Có Thể Dùng Tu Tiên
Quay lại truyện Đông Cung Sủng Phi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện