Tôi định đóng cửa lại, nhưng con gái mụ già dùng cả cánh tay chặn ngang, quỳ sụp xuống đất dập đầu lia lịa:
"Lạy em, chị xin em, hãy nể mặt đứa trẻ này! Chị thấy em cũng chẳng còn trẻ trung gì mà vẫn lẻ bóng một mình, hay là thế này, cứ để thằng Hàng Hàng nhà chị nhận em làm mẹ nuôi, sau này nó sẽ phụng dưỡng, lo liệu hậu sự cho em, chắc chắn không nề hà gì đâu!"
Cái này thì không được rồi, tự dưng tôi lại lòi đâu ra một đám họ hàng với một thằng con trai.
Đây là định tính kế "ăn tuyệt hộ" tôi đấy à? Tôi phải ngậm đắng nuốt cay tha thứ, rồi còn phải giúp chị ta nuôi con trước khi tôi kịp già đi chắc? Bàn tính gảy đến tận mặt...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 100 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Trường An Chờ Ta Chọn Chồng