Minh Yểu mơ màng mở mắt, yếu ớt lên tiếng: "Mình ngủ đến lú lẫn rồi sao, lại còn nhìn thấy...""Cô không phải ngủ đến lú lẫn, cô là sống đến hồ đồ rồi." Tôn Nhã Tĩnh buông Minh Yểu ra, "xoạch" một cái kéo rèm cửa ra.Ánh sáng chói mắt từ ngoài cửa sổ hắt vào.Minh Yểu lúc này mới mở to mắt, kinh ngạc nhìn Tôn Nhã Tĩnh: "Cô... sao cô vào được đây? Tôi..."Tôn Nhã Tĩnh quay...