Sở Lạc đứng trước hương án, ánh mắt chăm chú nhìn vào tấm bia đá không xa.Cô giơ tay, một lá bùa hiện ra giữa hai ngón tay, miệng khẽ đọc vài câu.Lá bùa nhanh chóng tắt lịm, còn hương nến trên hương án lập tức bùng cháy.Hương nến vừa cháy, cơn gió vốn đang thoang thoảng bỗng như bị một sức mạnh vô hình khống chế.Lá cây ngừng rung động, tiếng chim chóc côn trùng kêu cũng dần im...