Ngô Cường cũng chú ý đến hai mỹ nhân trong phòng bệnh, tuy tuổi tác khác nhau nhưng đều có diện mạo và khí chất xuất chúng.
An ủi ba mẹ qua loa vài câu, liền nghe thấy cuộc đối thoại của họ.
"Ba mẹ, họ là ai vậy?"
Ngô Trung Thiện kể lại chuyện Sở Lạc cứu anh ta, rồi đầy vẻ cảm kích đi tới trước mặt Sở Lạc, "Cảm ơn đại sư, cảm ơn đại sư. Tôi sẽ chuyển tiền cho cô ngay."
Ba mươi vạn, đối với gia đình này là rất nhiều.
Nhưng chỉ cần cứu được con trai, tiêu bao nhiêu tiền ông ta cũng sẵn lòng.
Sở Lạc nhận tiền, lại hỏi: "Chiếc vòng này..."
"Xin đại sư hãy mang nó đi cho."
Ngô Cường nghe lời ba mẹ nói, lúc này nhìn chiếc vòng tay kia thì sợ không thôi, liên tục nói: "Mang đi đi, mang đi đi. Đây là tôi nhặt được bên ngoài ngôi nhà đó, tôi chỉ thấy nó đẹp thôi."
Đâu có biết là đồ người chết đeo chứ!
Nếu có cơ hội, anh ta nhất định sẽ quay về quá khứ vả chết cái thằng bản thân dám tùy tiện nhặt đồ lung tung đó.
Sở Lạc cầm chiếc vòng rời đi, Hình Tử Tình lo lắng hỏi: "Lạc Lạc, chiếc vòng này có ảnh hưởng gì đến con không? Nếu có ảnh hưởng, chúng ta đừng quản nữa, hoặc tìm đạo quán chùa chiền nào đó gửi vào siêu độ."
Nghe vậy, trong lòng Sở Lạc thấy ấm áp.
Cô mỉm cười nói, "Vòng tay tuy là vật âm, nhưng không có ảnh hưởng gì đến con đâu. Nó còn sót lại một chút yêu hận tình si của chủ nhân cũ, khá là có linh tính."
Hình Tử Tình không hiểu lắm, nhưng chỉ cần không ảnh hưởng đến Sở Lạc là bà thấy nhẹ lòng rồi.
Đưa Sở Lạc về phòng bệnh, Sở Lạc liền bảo Hình Tử Tình về nhà nghỉ ngơi.
Cô nằm trên giường bệnh nhắm mắt dưỡng thần, căn phòng vốn dĩ cực kỳ yên tĩnh đột nhiên truyền đến tiếng thở dài u uất, nhẹ hẫng như sương khói mang theo nỗi sầu muộn và ai oán vô hạn.
Tiếng động vang vọng trong phòng bệnh, rõ ràng là âm thanh không có trọng lượng, nhưng theo từng tiếng thở dài, không khí trong phòng bệnh trở nên trầm mặc và nặng nề.
"Haizz!"
"Haizz!"
"Haizz!"
Âm thanh đó chậm rãi tiến lại gần bên giường, gần như sát vào tai Sở Lạc mà vang lên, dường như muốn men theo lỗ tai chui vào đại não, vào linh hồn cô.
Cho đến khi cái lạnh thấu xương chạm vào vành tai, Sở Lạc mới đột ngột mở mắt, quay ngoắt đầu lại.
Thứ áp sát tai cô chính là chiếc vòng tay kia, chiếc vòng lơ lửng bên tai cô, những hạt ngọc chậm rãi lăn tròn, cứ như có một bàn tay vô hình đang lần tràng hạt từng viên một.
Chiếc vòng rất có linh tính, thấy Sở Lạc tỉnh dậy, nó sợ đến mức run bắn lên giữa không trung, "cạch" một tiếng rơi xuống gối.
Sở Lạc: "..."
Cô ngồi dậy, cầm chiếc vòng lên.
Vừa nãy còn giả thần giả quỷ, giờ thì ngoan ngoãn cực kỳ, nằm im bất động, mặc cho Sở Lạc xoay xở thế nào cũng không có chút phản ứng nào.
Sở Lạc dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào hạt ngọc, "Gan bé thì đừng có bày trò giả thần giả quỷ. Ngươi chỉ là một chiếc vòng tay thôi, tiền duyên đã dứt, không còn liên quan gì đến ngươi nữa."
Chiếc vòng không gió mà tự động, lắc qua lắc lại trên ngón tay cô.
Rõ ràng là đánh chết cũng không nghe.
Sở Lạc đe dọa: "Ngươi đã có linh tính, buông bỏ tiền trần đi, ta sẽ đưa ngươi đến chùa hoặc đạo quán, hay là vào rừng sâu núi thẳm nào đó tu hành một phen, chắc chắn sẽ có đại tạo hóa."
"Nếu ngươi cứ cố chấp ở lại hồng trần, rất dễ bị thế tục cuốn đi, một khi sơ sẩy sẽ biến thành tà vật, đến lúc đó thủ đoạn của ta sẽ không ôn hòa như hôm nay đâu."
Chiếc vòng vẫn tiếp tục tự động lắc lư.
Sở Lạc: "..."
Đây là lần đầu tiên cô gặp phải một món đồ bướng bỉnh đến vậy, mềm mỏng hay cứng rắn đều không ăn thua.
Cốc cốc cốc.
Sở Lạc đặt chiếc vòng sang một bên, "Vào đi."
Sở Hằng xách đồ ăn đi vào, "Anh vừa đi hỏi bác sĩ rồi, em nghỉ ngơi ở bệnh viện thêm một đêm nữa, nếu không có chuyện gì thì mai có thể xuất viện."
"Bệnh dạ dày của em bên Tây y có lẽ không có cách nào trị dứt điểm, anh đã tìm một vị Trung y có tiếng, xuất viện rồi anh đưa em đi xem."
Anh đẩy chiếc bàn di động đến bên giường bệnh, đặt đồ ăn lên trên, mỗi món đều được làm theo đúng chỉ dẫn của bác sĩ.
"Cảm ơn anh cả."
Đề xuất Đồng Nhân: Nghịch Đồ Hắc Xà Thích Dĩ Hạ Phạm Phượng