Chương 187: Tôi hối hận rồi

Rầm một tiếng, cô đóng sầm cửa lại, nhốt Phùng Khải chỉ mặc độc chiếc quần đùi ở bên ngoài.Cửa vừa đóng, Tôn Nhã Tĩnh liền quẹt nước mắt trên mặt, mắng một câu: "Cái thứ gì không biết, làm bà đây khóc sưng cả mắt."Đường Kiều bay tới, lo lắng hỏi: "Phùng Khải không giận sao? Cô cứ thế nhốt anh ta bên ngoài."Lại còn chẳng mặc gì."Giận á, hắn dám giận sao? Hắn vừa mới làm một người...
BÌNH LUẬN