"Sở tiểu thư, tôi... Tăng Nham, không biết hắn có còn đến nữa không?"
"Có!" Sở Lạc trực tiếp trả lời, "Trên người cô quỷ khí rất nặng, hắn chắc chắn đã bám theo cô rồi."
Hoa Uyển: "..."
Cô bỗng ngồi bệt xuống đất, nghẹn ngào nói: "Sao tôi lại xui xẻo thế này chứ! Tìm được thằng bạn trai là tra nam đã đành, hắn chết rồi còn muốn ám tôi. Tôi thật là..."
Sở Lạc nhìn Hoa Uyển đang khóc thút thít, không nói gì mà tiếp tục đọc sách.
Đồng nghiệp ở bên cạnh đã bị lời nói của Hoa Uyển làm cho kinh ngạc, nhưng cô ấy lý trí hơn Hoa Uyển, trực tiếp ghé tai Hoa Uyển nói: "Mau hỏi Sở tiểu thư xem có cách nào không? Khóc lóc có ích gì, lúc này khóc là vô dụng nhất đấy."
Hoa Uyển nghẹn ngào nhìn Sở Lạc, nước mắt lưng tròng, "Sở... Sở tiểu thư, cô có thể giúp tôi không?"
"Nếu tôi không thể giúp cô, thì đã không ngồi đây nghe cô khóc rồi."
Hoa Uyển: "..."
Cô nghe ra sự ghét bỏ trong giọng điệu của Sở Lạc, lập tức dùng mu bàn tay lau sạch nước mắt trên mặt, hoàn toàn không để ý lớp trang điểm bị mình bôi lem nhem.
"Sở tiểu thư, tôi không khóc nữa, cô nói cho tôi biết phải làm sao đi?"
"Chỉ cần có thể thoát khỏi tên tra nam vô liêm sỉ đó, bảo tôi làm gì cũng được. Tôi... tôi còn tiền tiết kiệm, tuy không nhiều nhưng tôi có thể lấy ra hết."
Kiếp trước chắc cô đã đào mộ tổ tiên nhà Tăng Nham nên kiếp này mới gặp phải hắn.
Lúc sống thì bị hắn cắm sừng, chết rồi còn muốn ám cô, khiến cô tán gia bại sản.
Nếu không phải đánh không lại, cô thực sự muốn lao vào tẩn cho Tăng Nham một trận.
Sở Lạc: "Muốn đánh hắn, cũng không phải là không thể. Chỉ cần cô dám."
Hoa Uyển: "Ơ... hả!"
Cô mới nhận ra mình đã vô thức nói ra suy nghĩ trong lòng.
Nhưng điều cô quan tâm không phải cái này, mà là lời của Sở Lạc, "Sở tiểu thư, cô nói thật sao? Tôi thực sự có thể đánh tên tra nam đó sao? Tôi... người sống có thể đánh quỷ sao?"
Sở Lạc đặt sách xuống, đứng dậy, "Chỉ cần có tôi ở đây, đương nhiên là được. Nhưng... cô có thể trả cái giá gì?"
Hoa Uyển phủi phủi lớp bụi không tồn tại trên quần áo, đứng dậy, cung kính nói, "Chỉ cần Sở tiểu thư bằng lòng, bảo tôi làm gì cũng được. Chỉ cần là thứ tôi có thể đưa ra."
Cô nghiến răng, "Dù là mạng sống, tôi cũng sẵn lòng."
Sở Lạc cầm sách, nhìn Hoa Uyển đầy kiên định, "Mạng của cô, tôi không dùng đến. Nhưng chỗ tôi có một công việc, không biết cô có sẵn lòng làm không?"
"Công việc?"
Sở Lạc gật đầu, "Cô thấy đấy, tiểu viện của tôi rất lớn, nhưng không có ai quản lý, cũng không có ai dọn dẹp. Tôi không muốn người lạ xuất hiện trong tiểu viện của mình."
"Cô phụ trách dọn dẹp và quản lý, một tháng... năm vạn!"
Hoa Uyển giật mình.
Đồng nghiệp cũng kinh ngạc, hâm mộ nhìn Hoa Uyển.
Hoa Uyển vừa định mở miệng nói đồng ý thì nghe Sở Lạc nói: "Nhưng tiểu viện của tôi không phải tiểu viện bình thường..."
Hoa Uyển: "... Không phải tiểu viện bình thường nghĩa là sao ạ?"
"Có một số thứ người sống không nhìn thấy được."
Hoa Uyển và đồng nghiệp trong nháy mắt đều hiểu ra.
Hoa Uyển nhìn quanh bốn phía, rõ ràng không thấy gì nhưng cô vẫn cảm thấy sợ hãi.
Đồng nghiệp cũng sợ mất vài giây, sau đó kéo tay áo Hoa Uyển, "Đồng ý đi! Năm vạn một tháng đấy! Cô đi đâu mà tìm được công việc lương cao thế này chứ!"
Đồng nghiệp thấy Hoa Uyển đang do dự, lại nhìn về phía Sở Lạc, "Sở tiểu thư, không biết tôi có được không ạ?"
Sở Lạc khẽ nhíu mày, đánh giá đồng nghiệp một lượt, "Dương khí của cô không đủ, nếu ở lại tiểu viện lâu ngày sẽ không tốt cho sức khỏe và vận thế."
Đồng nghiệp thất vọng cúi đầu.
Hoa Uyển: "Còn tôi?"
"Cô thiên sinh mệnh quả, lục thân bất toàn, không cha không mẹ không người thân bạn bè, dù có ở lại tiểu viện cũng không ảnh hưởng gì lớn."
Hoa Uyển: "..."
Tuy nói là sự thật, nhưng có cần đâm vào tim người ta như vậy không hả!
"Sở tiểu thư nói đúng, tôi đã như thế này rồi, còn có thể tệ đến mức nào nữa?" Cô cười lạnh một tiếng, xắn tay áo lên, "Chỉ cần có thể đánh được Tăng Nham, đừng nói là bảo tôi dọn vệ sinh, kể cả bảo tôi tắm cho quỷ tôi cũng sẵn lòng."
Quỷ cái gì mà quỷ, đó đều là những khách hàng VIP tôn quý!
. Bạn đang đọc truyện của đại lão Huyền Môn Sở Lạc tại Bán Hạ Tiểu Thuyết.
Đề xuất Hiện Đại: Chiếm Hữu Xuyên Quốc Gia: Bố Già Hắc Đạo Cưỡng Chế Yêu