An Thiến kéo Sở Lạc vào trong xe, cả người áp sát vào cửa kính, nhìn ra ngoài thấy Sở Hằng đang nói chuyện với bọn Sở Nhiễm.
Cô nghé tai lắng nghe, nhưng chẳng nghe thấy gì.
"Cô nói xem, anh Hằng sẽ nói gì với Sở Nhiễm?" An Thiến hóng hớt hỏi Sở Lạc, "Khóc rồi, Sở Nhiễm lại khóc rồi! Dì Tống đang dạy bảo anh Hằng. Chắc chắn lại là vì Sở Nhiễm."
An Thiến "xì" một tiếng, không muốn xem tiếp nữa.
"Sở Lạc, cô không thấy giận chút nào sao?" Cô tò mò hỏi Sở Lạc đang dửng dưng, "Dì Tống thiên vị như vậy, đối xử với cô như vậy, cô không giận sao?"
Nếu đây là mẹ cô, cô đã có thể nhảy dựng lên đánh nhau một trận với Sở Nhiễm rồi.
Cô không sống tốt thì cả nhà cũng đừng hòng sống yên ổn.
Sở Lạc thản nhiên lên tiếng: "Không có gì đáng để giận cả, tình cảm đều là do tiếp xúc mà ra. Tôi và người nhà họ Sở không tiếp xúc nhiều, không có tình cảm cũng là chuyện bình thường."
An Thiến nhỏ giọng nói: "Bình thường cái con khỉ, dù thế nào đi nữa, cô cũng là con gái ruột của dì Tống, dì ấy không thể đối xử với cô như vậy được."
Dù có thiên vị thì cũng không thể thiên vị một cách trắng trợn như thế.
Đợi bọn Sở Nhiễm lên xe, mấy chiếc xe bắt đầu lăn bánh về phía đích đến.
Quỷ Miếu, đúng như tên gọi, là một ngôi miếu thờ.
Một ngôi miếu chuyên ban phát âm đào hoa.
Xe dừng lại dưới chân núi.
Yến Cù đi đến bên cạnh Sở Lạc, nói với cô: "Tôi đã nghe ngóng rồi, đây là một ngôi miếu bỏ hoang, rất ít người biết đến."
Nói đoạn, anh ta giễu cợt một tiếng, "Nói là bỏ hoang, thực ra ngầm có người tu sửa ngôi miếu này. Hàng năm tuy người đến rất ít, nhưng vẫn luôn có người tới."
Núi không cao, đứng dưới chân núi họ đã có thể nhìn thấy ngôi miếu không lớn lắm, ngói lưu ly dưới ánh mặt trời chói mắt vô cùng.
An Thiến khoanh tay trước ngực, "Chắc là do những người quay lại trả lễ tu sửa. Ngôi miếu đó không lớn, nhưng vàng son lộng lẫy, còn lộng lẫy hơn nhiều so với những ngôi miếu chính thống."
Khựng lại một chút, cô nói tiếp: "Tôi cũng từng đến đây trả lễ rồi."
Yến Cù nhìn sang.
An Thiến lườm lại, "Nhìn cái gì mà nhìn, lúc đó tôi cũng đâu có biết ngôi miếu này có vấn đề!"
Yến Cù thu hồi ánh mắt, nói với Sở Lạc: "Hôm nay muộn quá rồi, mai chúng ta hãy vào miếu. Gần đây có một nhà homestay, tôi đã đặt rồi."
An Thiến cũng đi đến bên cạnh Sở Lạc, "Tôi cũng đặt một nhà homestay rồi. Sở Lạc, cô đi cùng tôi đi!"
Cô nắm lấy cánh tay Sở Lạc, "Anh Hằng đã đích thân giao cô cho tôi mà."
Yến Cù: "..."
Sở Lạc gật đầu, "Đến chỗ ở trước đã!"
Môi trường địa phương thanh tĩnh, để phát triển kinh tế, người ta xây dựng khá nhiều homestay.
Cả nhóm đi đến trước homestay.
Hai nhà homestay cách nhau không xa, lái xe chỉ mất hai ba phút.
An Thiến dẫn Sở Lạc đi vào homestay, "Để đảm bảo an toàn cho chúng ta, tôi đã bao trọn cái homestay này rồi. Tôi nói cho cô biết, thời điểm này khách du lịch nhiều lắm, homestay khó đặt cực kỳ."
"Thiến Thiến." Sở Nhiễm chạy nhỏ bước tới, ngại ngùng chặn đường họ.
An Thiến lạnh mặt, "Có chuyện gì?"
Sở Nhiễm cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Thiến Thiến, chúng tớ có thể ở lại homestay này không?"
"Không thể." An Thiến nói xong liền kéo Sở Lạc đi.
Sở Nhiễm lại kéo Sở Lạc lại, "Lạc Lạc, em nói với Thiến Thiến một tiếng đi. Chúng chị gọi điện hỏi rồi, những homestay còn phòng trống gần nhất cũng phải lái xe mất nửa tiếng."
"Suốt chặng đường này, mẹ đã rất mệt rồi."
"Lạc Lạc, dù em có giận chị đến đâu, cũng không thể không quan tâm đến mẹ mà!"
Sở Lạc không nói gì, An Thiến chịu không nổi, hất tay Sở Nhiễm ra, "Các người ra khỏi cửa mà không biết đặt chỗ ở trước sao?"
Sở Nhiễm uất ức nói: "Trước đây ra ngoài đều là ba mẹ và các anh sắp xếp hết, tớ chưa từng phải đặt bao giờ nên không biết."
An Thiến đảo mắt.
Đây là đang khoe khoang việc cô ta được sủng ái ở nhà họ Sở trước mặt Sở Lạc đấy à?
Hừ!
"Vậy thì xin lỗi nhé. Cô cầu xin Sở Lạc cũng vô ích, tôi không đồng ý là không đồng ý." An Thiến kéo Sở Lạc đi, "Đi thôi! Cái loại người này, nói thêm một lời với cô ta cũng là lãng phí."
Đề xuất Hiện Đại: Mang Thai Trước Yêu Sau, Thiên Kim Kiều Thê Của Lục Tổng