Mà ngũ quan của Mộ Dung Diễn so với Mộ Dung Úc thì góc cạnh rõ ràng hơn, đường nét cũng cương nghị hơn, trong vẻ anh tuấn mang theo khí chất nam tính vô cùng dày dặn.
Đặc biệt là đôi mắt kia, trầm tĩnh lại sâu thẳm, khiến người ta không nhìn thấu được vui buồn, quanh thân đều là uy thế bức người, vẻ ngoài cao lớn lại thâm trầm, khiến người ta không dám lại gần, không giống Mộ Dung Úc giữa hai hàng lông mày luôn mang theo nụ cười ôn hòa, khiến người ta bất giác muốn thân cận.
Yến hậu giống như Yến Đế, gọi tên Mộ Dung Diễn: "A Diễn, con lại đây bên cạnh tẩu tẩu..."
Lời vừa dứt, cánh mũi Yến hậu đã phập phồng, nước mắt không tự chủ được mà tuôn rơi, cơn đau thấu xương kia lại ập đến, bà nắm chặt tấm gấm dưới thân, suýt chút nữa không chịu nổi mà ngất đi.
Mộ Dung Diễn đáp lời, đi tới bên cạnh Yến hậu, quỳ một gối xuống. Hắn nhớ lại mấy năm trước khi gặp, tẩu tẩu vẫn còn là dáng vẻ của một thiếu nữ, vậy mà giờ đây tóc đã điểm bạc, người cũng tiều tụy không ra hình dạng, hắn khàn giọng gọi một tiếng: "Tẩu tẩu."
Từ khi huynh trưởng qua đời, Mộ Dung Diễn nén bi thương, dùng thủ đoạn sấm sét để dẹp yên đám huân quý định gây loạn ở nước Ngụy. Nhưng hễ rảnh rỗi, Mộ Dung Diễn lại chìm trong nỗi đau, khó lòng chợp mắt.
Sau đó, hắn nhận được thư của Bạch Khanh Ngôn, tình trạng mất ngủ mới hơi thuyên giảm.
Hôm nay đến gặp Yến hậu, để không làm bà thêm đau lòng, trước khi đến Mộ Dung Diễn đã cố tình chỉnh đốn dung mạo, để mình trông có vẻ tinh thần hơn một chút. Nhưng... những tia máu đỏ sẫm nơi đáy mắt vẫn tiết lộ sự đau đớn tột cùng của hắn.
"Những năm qua ở bên ngoài, để con chịu khổ rồi..." Giọng Yến hậu vô cùng dịu dàng. Bà muốn giơ tay lên, giống như trượng phu mình, xoa đầu Mộ Dung Diễn, nhưng lại phát hiện cánh tay mình mỏi nhừ không nhấc nổi. Bà khó nhọc nở nụ cười với Mộ Dung Diễn: "Tẩu tẩu biết, huynh trưởng con chắc chắn đã truyền ngôi cho con rồi. Bệ hạ trước đây có nói với ta, ta cũng đã đồng ý."
Yến hậu thở hắt ra một hơi dài: "A Lịch tuổi còn nhỏ, vẫn còn non nớt. Huynh trưởng con đi sớm, chỉ có giao ngôi vị hoàng đế vào tay con, ông ấy mới có thể yên tâm. Nhưng mà... tẩu tẩu cũng có tư tâm của mình, mong A Diễn có thể thành toàn."
Giọng điệu Yến hậu có chút áy náy, bà nhìn Mộ Dung Diễn với vẻ sầu muộn, dùng giọng thương lượng hỏi khẽ: "A Diễn, liệu sau này có thể truyền ngôi lại cho A Lịch không? Chuyện thúc điệt truyền ngôi... định đoạt trước khi con đăng cơ, có được không?"
"Tẩu tẩu, con chưa từng nghĩ đến việc muốn ngôi vị hoàng đế này..." Đôi mắt sâu thẳm đen láy của Mộ Dung Diễn nhìn Yến hậu, phẳng lặng như nước, nhưng dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác, mang một vẻ thâm trầm không nói nên lời. "A Lịch tuổi nhỏ là thật, nhưng không hề non nớt. Bất kể thế nào... vẫn còn có con, con đường phía trước... con sẽ dìu dắt nó!"
Nghe thấy lời này của Mộ Dung Diễn, Yến hậu đột nhiên bật khóc nức nở. Bà run rẩy đưa tay nắm lấy tay Mộ Dung Diễn, là bà đã lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.
Bà biết Yến Đế vì cân nhắc cho nước Yến nên mới chọn truyền ngôi cho Mộ Dung Diễn, nhưng bà là thê tử của Mộ Dung Úc... bà không cam lòng nhìn ngôi vị hoàng đế rơi vào tay người ngoài dòng dõi của Mộ Dung Úc.
Bà không phải là người có chí lớn như Mộ Dung Úc và Mộ Dung Diễn, bà chỉ là một người phụ nữ, không nỡ nhìn cơ nghiệp mà trượng phu mình giành được lại không thể do con cháu của ông kế thừa.
"Là tẩu tẩu có lỗi với con!" Yến hậu vừa khóc vừa xin lỗi Mộ Dung Diễn.
Mộ Dung Diễn lắc đầu.
An ủi Yến hậu xong, Mộ Dung Diễn từ tẩm cung Yến Đế đi ra, bị ánh nắng gắt giữa trời chiếu vào khiến hắn không mở nổi mắt.
Phùng Diệu đi theo sau Mộ Dung Diễn, đóng chặt cửa điện. Thấy Mộ Dung Diễn chắp tay đứng đón ánh nắng chói chang, nhắm mắt lại, ông đi đến bên cạnh, khẽ gọi: "Tiểu chủ tử..."
"Phùng thúc, đến lúc phát tang rồi..." Mộ Dung Diễn khàn giọng nói.
"Thánh chỉ Bệ hạ để tiểu chủ tử kế vị vẫn còn ở chỗ lão nô." Phùng Diệu ngẩng đầu nhìn đường nét nghiêng cương nghị của Mộ Dung Diễn, "Lão nô nghĩ, tiểu chủ tử nên theo ý nguyện của chủ tử, kế thừa ngôi vị hoàng đế."
Mộ Dung Diễn quay đầu nói với Phùng Diệu: "Phùng thúc, ông đem thánh chỉ lại đây, rồi gọi A Bình và A Lịch đến, nói với chúng ta đợi chúng ở Lãm Phượng Các."
Phùng Diệu cung kính đáp lời: "Vâng!"
·
Lãm Phượng Các là cung điện năm xưa Cơ hậu ở tại cố đô Khuông Bình của nước Yến. Hoàng cung ở Đại Đô thành cũng có Lãm Phượng Các nhưng sớm đã đổi tên. Yến Đô... cũng có Lãm Phượng Các, tất cả đều được bài trí theo dáng vẻ khi Cơ hậu còn ở năm xưa, giống hệt Lãm Phượng Các ở cố đô Khuông Bình.
Mộ Dung Diễn tay cầm thánh chỉ, đứng trước khung cửa sổ đang mở của Lãm Phượng Các, nhìn đăm đăm vào cây hải đường đang nở rộ trong viện.
Nắng gắt trên cao, cây hải đường được ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi, mạ một lớp ánh vàng lên những đóa hoa phủ đầy cành.
Một cơn gió thoảng qua, chuông đồng mạ vàng treo trên rèm trúc Tương Phi dưới hành lang kêu lanh lảnh. Cánh hoa hải đường theo gió rơi xuống hành lang... rơi trên cửa sổ, rơi dưới chân Mộ Dung Diễn.
Mộ Dung Bình và Mộ Dung Lịch vừa bước vào cổng cung Lãm Phượng Các liền thấy Cửu thúc nhà mình đứng trước cửa sổ, nhìn cây hải đường đến xuất thần. Hai người nhìn nhau một cái, rồi vội vàng rảo bước đi vào.
Trong điện, mấy ngọn đèn đồng hình tiên hạc chập chờn, màn lụa theo gió khẽ lay động, những cánh hoa hải đường lốm đốom rơi đầy đất.
Mộ Dung Bình và Mộ Dung Lịch vòng qua bức bình phong lụa vẽ tranh sơn thủy, thấy trong cung điện rộng lớn không có một cung nhân nào hầu hạ, Cửu thúc nhà mình tay cầm phong di chiếu. Hai người vội vàng hướng về phía Mộ Dung Diễn chắp tay hành lễ: "Cửu thúc..."
Mộ Dung Diễn khẽ đáp một tiếng, xoay người nhìn Mộ Dung Bình và Mộ Dung Lịch, đi tới trước bàn án quỳ ngồi xuống, đặt di chiếu sang một bên, xua tay ra hiệu hai người ngồi rồi hỏi: "Đến rồi à, Cửu thúc hỏi hai đứa... hai đứa nghĩ trong hai anh em, ai mới có thể gánh vác trọng trách?"
Mộ Dung Bình ngẩn ra, tầm mắt rơi trên phong di chiếu: "Cửu thúc, di chiếu của phụ hoàng là để Cửu thúc kế vị mà."
Mộ Dung Lịch thực ra từ lúc biết Cửu thúc dùng thủ đoạn sấm sét để chỉnh đốn hoàng thân quý tộc nước Ngụy đã biết Cửu thúc không có ý định kế vị. Mộ Dung Lịch đi tới đối diện bàn án, quỳ ngồi xuống trước mặt Mộ Dung Diễn, nghiêm túc nhìn hắn: "A Lịch biết, Cửu thúc từ đầu đến cuối đều không có dự định kế vị, nhưng phụ hoàng sớm đã dặn dò, nước Yến giao vào tay Cửu thúc mới có thể yên tâm. Mấy anh em chúng con cũng nhất định sẽ trở thành lưỡi đao sắc bén nhất của Cửu thúc, giúp nước Yến ta hoàn thành đại nghiệp thống nhất..."
Thấy đệ đệ đã trấn tĩnh lại, Mộ Dung Bình cũng tiến lên, quỳ ngồi xuống bên cạnh Mộ Dung Lịch: "Cửu thúc kế vị, anh em chúng con đều tâm phục khẩu phục. Nếu không có Cửu thúc... nước Yến không có được cục diện như ngày hôm nay, Cửu thúc công lao vĩ đại."
"Cửu thúc nếu lo lắng thủ đoạn ở nước Ngụy quá mức sắc bén, sợ để người ngoài đồn đoán quốc quân nước Yến ta tàn bạo, A Lịch nguyện ý từ hôm nay trở thành lưỡi đao của Cửu thúc..." Mộ Dung Lịch trịnh trọng nói.
"Đệ đệ còn quá nhỏ! Để ta!" Mộ Dung Bình chắp tay nói với Mộ Dung Diễn, "Cứ nói lúc ở nước Ngụy, mọi chuyện đều là ta ép Cửu thúc làm!"
Hết chương 894.
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh: Dùng Ngọc Bội Kết Nối Cổ Kim