“Vậy nô gia hiến kế cho Thái tử điện hạ, chẳng lẽ không đáng thưởng sao? Hồng Mai mệnh khổ, thân phận vốn hèn mọn, không dám cầu xin Thái tử điện hạ ban cho danh phận, chỉ cầu Thái tử điện hạ ngày mai dùng kế của Hồng Mai mà được Bệ hạ khen ngợi, có thể thương Hồng Mai thêm vài ngày.”Dứt lời, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không xương của Hồng Mai luồn vào vạt...
Quay lại truyện Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu