“Con ngồi dậy làm gì! Mau nằm xuống!” Lưu thị rảo bước đi tới đỡ Bạch Khanh Ngôn.Nàng dùng khăn lau sạch màu trắng bệch trên môi, mỉm cười nói với Lưu thị: “Chẳng qua là làm cho người ngoài xem mà thôi! Nhị thẩm chớ lo lắng.”Lưu thị vừa rồi suýt chút nữa đã bị dọa cho rơi nước mắt, bà lấy chiếc khăn trong tay Bạch Khanh Ngôn, dùng tay quệt chút chất trắng bết trên khăn đó...
Đề xuất Cổ Đại:
Thê Muội Thế Giá