Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 714: Đại hỷ

Ánh mắt Bạch Kỳ Hòa càng thêm âm trầm: “Nếu ai cho mặt mũi mà không cần, còn được đằng chân lân đằng đầu, thì hãy xem sau khi bị trừ tộc... mặt mũi các ngươi đặt vào đâu!”

Nói xong, Bạch Kỳ Hòa đứng dậy phất tay áo bỏ đi.

Bạch Khanh Bình cũng đi theo sau Bạch Kỳ Hòa rời đi.

Có mấy nhà có con em theo Bạch Khanh Bình luyện binh trong quân doanh, cũng lục tục đứng dậy rời đi.

Những người còn lại trong từ đường Bạch gia nhìn nhau xì xào, nhớ lại sáng nay cựu tộc trưởng Bạch Uy Mai phái người đến mời tộc lão lấy đạo hiếu ép buộc tộc trưởng Bạch Kỳ Hòa, giờ ai dám nhắc tới chứ?

Bạch Kỳ Hòa đó ngay cả cha ruột mình cũng giam lỏng rồi, huống chi là những người này, nếu Bạch Kỳ Hòa thực sự muốn trừ tộc bọn họ, theo tộc quy tộc trưởng thực sự có quyền lực này.

·

Ngày 16 tháng Giêng năm Tuyên Gia thứ mười bảy, vùng Tần Hoài Tấn quốc nhiều người nhiễm dịch, bách tính tháo chạy, phần lớn chạy về Sóc Dương.

Ngày 20 tháng Giêng năm Tuyên Gia thứ mười bảy, Lưu Hoành, Cao Nghĩa quận chúa suất binh đánh thành Diệu Dương nước Lương lâu ngày không hạ được, đại quân dừng bước tại Diệu Dương. Cùng lúc đó, Đại Yến lại liên tiếp chiếm được ba thành của nước Ngụy, thế như chẻ tre.

Ngày 25 tháng Giêng năm Tuyên Gia thứ mười bảy, Nam Nhung nhân lúc Tấn quốc và nước Lương rơi vào giao chiến, đột nhiên phát động tấn công Bắc Nhung, Bắc Nhung cầu viện nước Yến, nhưng nước Yến một lòng đánh Ngụy, không rảnh phân thân, Bắc Nhung cầu viện Tấn quốc, nước Lương cũng vô ích, chỉ đành phái sứ giả cầu cứu Tây Lương.

Ngày 29 tháng Giêng năm Tuyên Gia thứ mười bảy, Tây Lương xuất binh đánh Nam Nhung.

Bạch Khanh Ngôn nhận được tin tức thì đã là đêm khuya ngày 13 tháng Hai.

Người mà Đổng thị phái đi Đăng Châu đưa quà Tết biết chuyện Tây Lương xuất binh, suốt chặng đường thúc ngựa không dám dừng nghỉ chạy về. Quản sự không tiện vào nội viện, may mắn là quen biết với Lư Bình, nên tin tức do đích thân Lư Bình đưa tới viện Bạt Vân.

Bởi vì Lư Bình biết vị Quỷ Diện tướng quân ở Nam Nhung kia là Bạch Khanh Du, lòng nóng như lửa đốt, sợ Bạch Khanh Du bị địch tấn công hai mặt.

Bạch Khanh Ngôn bảo Xuân Đào thắp đèn, xem thư xong liền đốt đi, rồi trầm tư một lát, dặn dò Xuân Đào lấy văn phòng tứ bảo, lại nói: “Mời Bình thúc vào đây.”

Xuân Đào vâng lời chuẩn bị xong văn phòng tứ bảo, liền ra cửa gọi Lư Bình bước vào thượng phòng. Cách bức bình phong, Lư Bình nghe thấy giọng nói vô cùng trầm ổn của Bạch Khanh Ngôn: “Bình thúc, thúc đích thân đi một chuyến đến thành Đại Đô, diện kiến Thái tử, nói với Thái tử... Tây Lương xuất binh đánh Nam Nhung nhưng án binh bất động, ý đồ dòm ngó Tấn quốc ta, tuyệt đối không được đại ý! Có thể điều động thủ quân đại doanh An Bình và quân Đăng Châu phòng bị Tây Lương, mệnh Bạch gia quân trấn thủ biên giới Tấn quốc Tây Lương chờ thời cơ mà hành động.”

Chỉ cần Thái tử hạ đạo mệnh lệnh này, đến lúc chiến sự đột phát... việc điều động sẽ hoàn toàn do cậu làm chủ rồi.

“Rõ!” Lư Bình vâng lời, quay người định đi, lại bị Bạch Khanh Ngôn gọi lại.

“Bình thúc đợi chút.” Bạch Khanh Ngôn ngồi dưới đèn gác bút, gấp hai bức thư lại, giao cho Xuân Đào: “Bình thúc, thư này phái người đáng tin cậy, đích thân giao hai bức thư này vào tay cậu và Thẩm Côn Dương tướng quân.”

Hai bức thư này của Bạch Khanh Ngôn không có gì khác, chỉ có bảy chữ... Lực trở Tây Lương công Nam Nhung.

“Đại cô nương yên tâm, thuộc hạ nhất định làm thỏa đáng!” Lư Bình hành lễ xong nhận lấy thư vội vã ra cửa.

Chuyện Nam Nhung liên quan đến an nguy của công tử, Lư Bình không dám chậm trễ nửa khắc.

Xuân Đào tiễn Lư Bình đi xong, về phòng sưởi ấm trước chậu than, lúc này mới vén rèm đi vào, thấy Đại cô nương vẫn ngồi bên chiếc kỷ nhỏ đang thắp đèn, một bên thu dọn văn phòng tứ bảo, một bên nói: “Đại cô nương mau nghỉ ngơi đi ạ!”

Bạch Khanh Ngôn nửa đêm bị đánh thức, lúc này trái lại không còn buồn ngủ: “Mấy giờ rồi?”

“Hồi Đại cô nương giờ Dần rồi ạ.” Xuân Đào ôm bút mực giấy nghiên trong lòng nhíu mày. Đại cô nương nhà mình từ khi vết thương hơi đỡ một chút, liền mỗi ngày dậy từ giờ Mão luyện thương, không ngày nào lười biếng. Xuân Đào biết rõ đã cuối giờ Dần rồi, nhưng vì xót Đại cô nương bị gọi tỉnh dậy, nên không nói rõ: “Đại cô nương ngủ thêm một lát nữa, giờ Mão Xuân Đào lại gọi cô nương dậy.”

“Thôi, đã không còn buồn ngủ nữa, lấy túi cát sắt của ta tới, ta đi luyện công.” Bạch Khanh Ngôn đứng dậy.

Xuân Đào muốn nói lại thôi, chỉ đành đi lấy túi cát sắt của Bạch Khanh Ngôn, giúp nàng quấn chặt túi cát sắt, đi cùng nàng luyện thương trong phòng luyện công của viện Bạt Vân.

Nay trên dưới viện Bạt Vân đều là những người hầu hạ trung thành thật thà do Đổng thị sắp xếp, tin tức về Bạch Khanh Ngôn một chút cũng không được để lộ ra ngoài.

Bách tính Sóc Dương biết được, là Bạch Khanh Ngôn vì cứu Thái tử mà trọng thương khó khỏi, từ khi vào đông đến nay có hai lần suýt chút nữa đều không trụ được mà đi rồi.

Xuân Đào nhìn thấy Bạch Khanh Ngôn mồ hôi đầm đìa, y phục đều ướt sũng, lặng lẽ vén rèm ra ngoài dặn dò tiểu khố phòng có thể đưa nước nóng lên thượng phòng rồi.

Đồng ma ma thử nhiệt độ nước xong, đến phòng luyện công gọi Bạch Khanh Ngôn, thấy nàng đã đặt ngân thương xuống, đang đón lấy khăn từ tay Xuân Đào lau mồ hôi.

Đồng ma ma bưng trà nóng vào phòng luyện công, mỉm cười nói: “Đại cô nương, nước chuẩn bị xong rồi ạ!”

Bạch Khanh Ngôn thở dốc kịch liệt, từ trong khay vuông sơn đen Đồng ma ma bưng lấy chén trà lên uống một ngụm, nói: “Ma ma, từ hôm nay địa long và chậu than không cần đốt đượm như vậy nữa, thân thể ta ngày một tốt lên, luôn cảm thấy hơi nóng.”

Đồng ma ma mỉm cười gật đầu: “Đại cô nương yên tâm, lão nô biết rồi, chẳng qua là nghĩ Đại cô nương lát nữa tắm rửa, mới dặn dò đốt chậu than và địa long vượng thêm một chút.”

Nay Bạch Khanh Ngôn uống mật dược do Tiêu Dung Diễn cách dăm ba bữa lại gửi tới, lại có thuốc do Hồng đại phu mang về từ vùng cực hàn của Đại Yến, chứng hàn đã khỏi gần hết.

Những ngày qua Bạch Khanh Ngôn lại ngày đêm rèn luyện, không ngày nào trễ nải, cả người khí sắc tốt lên trông thấy, Đồng ma ma sao có thể không vui.

Sau khi tắm rửa, Bạch Khanh Ngôn ngồi trước án kỷ trải rộng dư đồ và địa phương chí nước Lương ra xem kỹ, lại vẽ vẽ gạch gạch trên dư đồ, dùng chữ cực nhỏ ghi chú thời tiết của mỗi tháng, những tai họa có thể xảy ra.

Xuân Đào đứng sau lưng Bạch Khanh Ngôn chải tóc cho nàng, ánh mắt rơi trên dư đồ kia, hỏi: “Bản đồ này Đại cô nương định gửi cho Tứ cô nương sao?”

“Có lẽ tiểu Tứ dùng được!” Bạch Khanh Ngôn rũ mắt nhìn dư đồ.

Lúc Bạch Cẩm Trĩ đi Bạch Khanh Ngôn đã chuẩn bị địa phương chí và dư đồ cho nàng, nhưng nếu Bạch Khanh Ngôn không đoán sai, con bé kia sẽ không lật xem đâu, cho nên nàng chỉ đành vất vả thêm một chút.

Hôm nay nốt phần cuối cùng này, tấm dư đồ này liền hoàn thành.

Bạch Khanh Ngôn gác bút, xem xét kỹ lưỡng một lượt, nói với Xuân Đào: “Bảo Xuân Chi đi gọi Lưu thúc tới, phải phái người đem dư đồ này gửi cho tiểu Tứ.”

“Vâng!” Xuân Đào mỉm cười ra cửa phái Xuân Chi đi gọi Lưu quản sự.

Bạch Khanh Ngôn vừa gấp dư đồ lại liền nghe thấy ngoài cửa truyền đến giọng nói vui vẻ của Đồng ma ma: “Đại cô nương! Đại cô nương, tin vui lớn ạ!”

Nàng ngẩng đầu cách bức bình phong gỗ nam khảm ngọc bích nhìn ra gian ngoài, chỉ thấy Đồng ma ma vén rèm bông, xách váy bước vào, rảo bước vòng qua bình phong vái chào Bạch Khanh Ngôn: “Đại cô nương! Đại hỷ! Hồng đại phu đã nghiên cứu ra thuốc chữa dịch bệnh, lúc này đã đi tắm rửa thay y phục, đặc biệt bảo tiểu Ngân Sương đến báo với Đại cô nương một tiếng!”

Quả nhiên là chuyện vui, đáy mắt Bạch Khanh Ngôn đều là ý cười: “Nói vậy, phương pháp của Hồng đại phu đã có hiệu quả rồi? Những bệnh nhân dùng thuốc trước đó đều đã khỏi rồi sao?”

(Hết chương này)

Đề xuất Hiện Đại: Mã QR Bí Ẩn Trên Cơ Thể Chồng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện