Xuân Đào rưng rưng nước mắt quỳ ngồi một bên xe ngựa, trong lòng ôm cây cung Xạ Nhật của Bạch Khanh Ngôn. Nhìn Bạch Khanh Ngôn đeo xong miếng giáp tay cuối cùng, nước mắt nàng liền rơi xuống: “Đại cô nương, chuyến này nhất định phải cẩn thận!”
Trong lòng Xuân Đào hận cực kỳ, hận bản thân tại sao không phải là Thẩm cô nương Thẩm Thanh Trúc. Nếu nàng có thân thủ như Thẩm cô nương, liền có thể đi theo bên cạnh Đại cô nương, cùng đi An Bình đại doanh bảo vệ Đại cô nương nhà mình.
Nghe thấy tiếng vó ngựa truyền đến từ xa, Bạch Khanh Ngôn vén rèm xe ngựa nhìn ra ngoài, thấy Lô Bình dẫn binh phi nhanh tới, bèn cầm lấy cung Xạ Nhật từ trong lòng Xuân Đào đeo lên vai, nói: “Ta sẽ để lại mấy hộ vệ Bạch gia, đưa em về Sóc Dương...”
“Đại cô nương, hộ vệ phải đi theo người! Em cứ đi theo đoàn xe của Thái tử hướng về Đại Đô thành! Cô nương không cần lo lắng cho Xuân Đào, Xuân Đào không giúp được Đại cô nương, nhưng quyết không thể kéo chân Đại cô nương! Đại cô nương tin em!”
Xuân Đào đã vì bản thân không thể bảo vệ Bạch Khanh Ngôn mà tự trách, lại làm sao có thể để Đại cô nương phân ra hộ vệ quân Bạch gia bên cạnh để bảo vệ nàng.
Thấy vẻ mặt Xuân Đào trịnh trọng, Bạch Khanh Ngôn không miễn cưỡng nữa, chỉ nói: “Chăm sóc tốt cho bản thân!”
Nói xong, Bạch Khanh Ngôn xuống xe ngựa.
Thái tử cũng đã thay hộ giáp, vai khoác áo choàng bàn long, bên hông đeo kiếm, được Toàn Ngư đỡ xuống xe ngựa.
Phương lão tuổi tác đã cao, nhưng cũng mặc vào giáp trụ, theo Thái tử cùng lên ngựa, không tự nhiên chỉnh lại mũ giáp, trong lòng cũng đổ mồ hôi hột cho cái thân già này của mình.
“Điện hạ!” Bạch Khanh Ngôn sải bước đi đến bên cạnh Thái tử, ôm quyền nói, “Mời điện hạ lên ngựa! Đăng Châu quân đến không cần dừng lại, chạy thẳng đến An Bình đại doanh!”
Thái tử gật đầu.
Toàn Ngư vội tiến lên đỡ Thái tử cưỡi lên ngựa, đỏ hoe mắt dặn dò: “Điện hạ! Công chúa! Hai người phải cẩn thận ạ!”
Bạch Khanh Ngôn mình khoác chiến giáp nhảy vọt lên ngựa, nắm chặt dây cương, lập tức lộ ra vẻ sắc sảo, cao giọng nói: “Thân binh phủ Thái tử và hộ vệ quân Bạch gia, theo ta thúc ngựa chạy thẳng đến An Bình đại doanh, xuất phát ngay lập tức!”
Giọng nói uy nghiêm vừa dứt, Bạch Khanh Ngôn hai chân kẹp bụng ngựa, tuấn mã hí vang, tung vó đứng thẳng, tiên phong lao ra ngoài.
Tần Thượng Chí yết hầu chuyển động, nhìn theo áo choàng tung bay, Bạch Khanh Ngôn anh tư bừng bừng, lặng lẽ nắm chặt nắm đấm. Ông nhớ lại lần đầu tiên ông thấy Bạch Khanh Ngôn nhảy lên ngựa ở Nam Cương, hạ lệnh cho Bạch Cẩm Chi, tình cảnh đó khiến ông nhiệt huyết dâng trào hận không thể đi theo Bạch Khanh Ngôn mà chiến đấu.
Bạch Uy Đình từng nói, Bạch Khanh Ngôn là thiên tài tướng lĩnh bẩm sinh, lời này Tần Thượng Chí tin!
Cùng một điều lệnh, người khác nhau nói ra sẽ có phản ứng khác nhau. Bạch Khanh Ngôn rõ ràng là nữ tử, nhưng nàng đã trải qua nhiều trận mạc, thường thắng không bại, ngay cả trong giọng nói hạ lệnh đều tràn đầy phong cốt đanh thép, khiến người ta cảm nhận được sát khí sắc lẹm mà rực lửa của nàng, và ý chí chiến đấu sục sôi.
Bạch Khanh Ngôn có khí phách ngự người, cũng có mưu lược dùng binh, đâu chỉ là tài năng tướng soái...
Thân vệ bên cạnh Thái tử và Bạch gia quân lần lượt đi theo phi nước đại. Thái tử nghiến chặt răng, cũng nắm chặt dây cương suốt đường thúc ngựa phi nhanh.
Phương lão đầu đội mũ giáp nghiến răng chịu đựng. Hôm nay không phải ông bị Bạch Khanh Ngôn ép buộc phải đi theo Thái tử, mà là bên cạnh Thái tử ông bắt buộc phải có mặt, như vậy mới có thể không để Bạch Khanh Ngôn mê hoặc Thái tử đi mất.
Tốc độ thúc ngựa của Bạch Khanh Ngôn cực nhanh, Thái tử và Phương lão đều gắng sức đi theo, chỉ thấy bên tai toàn là tiếng gió vù vù và tiếng tim mình đập thình thịch, ngay cả hít thở cũng thấy khó khăn.
Nhưng Thái tử biết, mình không thể kêu không theo kịp nữa. Bạch Khanh Ngôn dẫn theo hộ vệ quân Bạch gia và thân binh phủ Thái tử ở phía trước, và ba ngàn Đăng Châu quân ở phía sau, đều là vì bảo vệ ông - vị Thái tử này có thể thuận lợi về Đại Đô!
Người khác vất vả là vì ông, lúc này ông làm sao có thể nhận thua kêu khổ?
Thái tử nghiến chặt răng, cao giọng hét: “Giá!”
Mắt thấy sắp đến An Bình đại doanh...
“Lô Bình!” Bạch Khanh Ngôn quay đầu hô lớn.
Lô Bình nghe tiếng tăng tốc, vung roi tiến lên: “Lô Bình có mặt!”
“Lệnh cho ngươi, dẫn một ngàn người ẩn nấp ứng cứu, phái người canh giữ lối thông từ An Bình đại doanh hướng về phía Đại Đô thành. Bất luận là truyền tin vào An Bình đại doanh, hay An Bình đại doanh truyền tin ra ngoài, đều bắt giữ người cho ta!”
“Lô Bình lĩnh mệnh!” Lô Bình đáp lời giảm tốc truyền lệnh, dẫn một ngàn người chia quân mà đi.
·
Trong An Bình đại doanh.
Phù Nhược Hề ngồi trong trướng chính của chủ soái, cho lui tả hữu, đứng dưới đèn trong trướng, xem xong thư từ Đại Đô thành gửi tới, nghiến răng, châm lửa đốt tờ thư.
Ngọn lửa chậm rãi nuốt chửng tờ giấy viết đầy chữ, soi rọi nửa khuôn mặt Phù Nhược Hề lúc sáng lúc tối.
Hoàng hậu sai người đưa mật thư tới, nói Hoàng đế ngã ngựa hôn mê, nay chính là thời cơ tốt để ủng lập Tín Vương. Chỉ cần Tín Vương ngồi lên ngai vàng, nàng ta mới có thể bảo vệ được đứa con trong bụng. Nếu không Thái tử kế vị, nhất định sẽ không tha cho đứa trẻ được gọi là thần lộc chuyển thế này. Nếu Hoàng đế may mắn tỉnh lại, bị người ta biết tháng mang thai của nàng ta không đúng, nàng ta và đứa trẻ đều chết chắc.
Hoàng hậu nói nàng ta đã khống chế được những người hầu hạ bên cạnh Hoàng đế, chỉ cần Phù Nhược Hề dám dẫn quân An Bình đại doanh chạy thẳng đến Đại Đô, Hoàng hậu sẽ tuyên bố ra ngoài rằng, lần này là do Thái tử vì bị Hoàng đế khiển trách, bị Hoàng đế phái đến Đăng Châu áp tải lương thảo quân nhu, mà ôm hận trong lòng, muốn giết Hoàng đế! Sau đó ủng lập đích tử Tín Vương đăng cơ.
Nắm đấm bên hông Phù Nhược Hề nắm chặt. Mặc dù Hoàng hậu trong thư chưa từng nói rõ đứa trẻ đó có phải là ngày hôm đó... ông nhất thời mất kiểm soát khiến Hoàng hậu mang thai hay không, nhưng Hoàng hậu nói tháng không đúng, rõ ràng là ám chỉ đứa trẻ này là của ông.
Nhưng, Phù Nhược Hề không phải là một kẻ ngu ngốc bị tình ái nam nữ làm mờ mắt. Mặc dù ông đang ở An Bình đại doanh, Phù gia lại liên tục gửi tin tức tới, ông biết Hoàng đế cũng không hoàn toàn tin tưởng Hoàng hậu, cho nên trước khi hôn mê, đã mời Đàm lão Đế sư và Đại Trưởng công chúa... một người hỗ trợ Lương Vương chủ chính, một người quản lý hậu cung.
Đàm lão Đế sư vốn là gián thần, Đại Trưởng công chúa năm xưa lại là người dốc sức phò tá Thánh thượng đương triều đăng cơ, đều là những người Hoàng đế có thể tin tưởng.
Đàm lão Đế sư không nói, Đại Trưởng công chúa tuyệt đối không phải là phụ nữ hậu trạch bình thường, Hoàng hậu thực sự có thể làm trò dưới mí mắt Đại Trưởng công chúa sao?
Phù Nhược Hề chỉ cảm thấy rơi vào tình thế lưỡng nan. Nếu ông án binh bất động, Hoàng hậu và đứa con trong bụng nàng ta nếu có mệnh hệ gì, Phù Nhược Hề cả đời này đều sẽ không tha thứ cho bản thân.
“Báo...” Có lính canh đột nhiên thúc ngựa chạy thẳng vào, quỳ ở ngoài soái trướng, cao giọng nói, “Bẩm báo chủ soái, hướng Đăng Châu, có người giơ cao cờ xí Thái tử đang tiến về phía An Bình đại doanh!”
Lòng bàn tay Phù Nhược Hề siết chặt, quay người sải bước đi đến chính giữa đại trướng, hỏi: “Đến bao nhiêu người?”
“Ước chừng khoảng hai ba ngàn người!” Lính canh hồi báo.
“Tướng quân...” Phó tướng của Phù Nhược Hề cũng nghe tin chạy tới, đi thẳng vào trướng, nắm chặt thanh kiếm bên hông, nhịp thở hơi dồn dập, “Thái tử điện hạ nhất định là biết chuyện Bệ hạ hôn mê, lo lắng một mình về đô thành gặp hiểm nguy, cho nên lúc này mới đến An Bình đại doanh, e là muốn Tướng quân hộ tống về kinh.”
Môi Phù Nhược Hề mím chặt, đôi mày rậm nhíu lại: “An Bình đại doanh, không có chiếu lệnh của Bệ hạ là không được tự ý xuất binh, nếu không... chúng ta cũng sẽ không lúc Đăng Châu bị tập kích mà không dám xuất binh chi viện.”
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ma Giáo Công Sơn, Cả Tông Môn Đều Đang Mừng Sinh Thần Tiểu Sư Muội