Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 489: Phủ Tả tướng Lý phủ

Nửa ngày không nghe thấy Bạch Khanh Ngôn lên tiếng, Ô quản sự đang định lén lút đưa mắt nhìn Bạch Khanh Ngôn, nhưng tầm mắt vừa nâng cao đến chỗ đôi ủng da hươu của Bạch Khanh Ngôn, liền nghe thấy tiếng hắng giọng của nàng, lập tức sợ tới mức không dám ngẩng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sàn nhà không nhúc nhích.

Trước kia Ô quản sự không phải chưa từng vào tổ trạch Bạch gia này, tự nhiên biết tổ trạch Bạch gia gạch xanh ngói biếc, chạm xà vẽ cột này phô trương cỡ nào, một loạt cột gỗ nam mộc sơn đen vẽ vàng, mọi đồ đạc bày biện đều không phải vật phàm, những món đồ có thể bày ra đều có lai lịch và niên đại, ngay cả mười mấy chiếc đèn đồng xanh quấn cành kia cũng có niên đại mấy trăm năm, nơi nơi đều phô diễn nội hàm thâm bất khả trắc của Bạch gia.

Nhưng không biết là do chính chủ đã trở về hay là vì đã được tu sửa dọn dẹp lại, nay lại bước vào chính sảnh này, lòng bàn tay Ô quản sự đổ mồ hôi, chưa ngẩng đầu đã bị cái khí phái của chính sảnh này ép tới mức không thở nổi, sống lưng căng thẳng.

Bạch Khanh Ngôn chỉnh lại cửa tay áo màu xanh tố thêu chìm viền chỉ bạc, giọng nói vẫn bình thản như cũ, hỏi: "Ô quản sự có chuyện gì quan trọng?"

Chỉ một câu nhàn nhạt này, Ô quản sự đã nghe ra mùi vị cao cao tại thượng, hoàn toàn khác với sự ôn hòa nhã nhặn của Trấn Quốc Vương trước kia.

Nay, Ô quản sự này coi như đã hiểu rõ, vị Trấn Quốc công chúa này của Bạch gia sẽ không cho tông tộc... cái thể diện mà Trấn Quốc Vương từng cho tông tộc khi trước, Trấn Quốc Vương từng nói về tình nghĩa huyết mạch, vị Trấn Quốc công chúa này nói lại là tôn ti trên dưới, nếu chọc vị Trấn Quốc công chúa này không vui, e là bị lôi xuống đánh chết cũng có khả năng.

Ô quản sự vội vàng dập đầu, thái độ càng thêm trịnh trọng cung kính: "Bẩm Trấn Quốc công chúa, tiểu nhân lần này tới đây, là vì trước khi Trấn Quốc công chúa đưa cả nhà về Sóc Dương, từng có người từ thành Đại Đô tới, ở trước mặt tộc trưởng... cựu tộc trưởng nghe ngóng nhược điểm của công chúa! Người đó ước chừng là nghe nói công chúa ngài đã xử lý cựu tộc trưởng, đem không ít tộc nhân đuổi khỏi tộc, cho nên khắp nơi liên lạc... ý đồ cùng những tộc nhân Bạch gia bị đuổi khỏi tộc liên thủ đối phó ngài!"

Bạch Khanh Ngôn nửa khép mắt, không có bất kỳ biểu hiện nào, Xuân Đào tiến lên đón lấy chén trà trong khay vuông sơn đen vẽ vàng từ tay tỳ nữ, đưa cho Bạch Khanh Ngôn.

Nàng bưng chén trà, thong thả uống từng ngụm.

Mãi không đợi được Bạch Khanh Ngôn truy hỏi, trán Ô quản sự rịn ra những giọt mồ hôi mịn, mắt đảo liên hồi, tiếp tục nói: "Lúc đầu người đó đi tìm trưởng tử của cựu tộc trưởng là Bạch Kỳ Vân, Bạch Kỳ Vân tâm động không thôi, dẫn mấy người đó đi thương nghị việc này với cựu tộc trưởng, bị cựu tộc trưởng mắng cho một trận, cựu tộc trưởng nói... nay đích thứ tử là tộc trưởng, vả lại Bạch gia vinh cùng vinh nhục cùng nhục."

Tầm mắt Bạch Khanh Ngôn nhìn Ô quản sự đang quỳ giữa chính sảnh, không biết Ô quản sự này là do cựu tộc trưởng phái tới cầu hòa, hay là có dự tính khác, dứt khoát chỉ lo uống trà, tĩnh đợi Ô quản sự này nói hết lời.

Không thấy Bạch Khanh Ngôn đáp lời, trong lòng Ô quản sự càng thêm không nắm chắc, giọng nói đều không còn khí thế: "Sau đó tiểu nhân để lại một tâm nhãn, lúc tiễn mấy người tới cầu hợp tác đó ra cửa, có nói một câu... đã là tới hợp tác, không tự báo gia môn, cũng quá thiếu thành ý. Đợi công chúa dẫn theo nữ quyến Bạch gia ở Đại Đô về Sóc Dương xong, những người đó lại tới, tự báo gia môn nói là người của phủ Tả tướng Lý phủ!"

Nghe thấy tiếng chén trà của Bạch Khanh Ngôn đặt trên bàn trà gỗ hồng sắc phát ra tiếng va chạm nhẹ, Ô quản sự bị dọa cho rùng mình một cái, vội vàng dập đầu, đầu đập xuống đất thật chắc chắn, đập tới mức đầu váng mắt hoa.

"Tự báo gia môn phủ Tả tướng Lý phủ, có thực chứng không?" Bạch Khanh Ngôn rũ mắt nhìn Ô quản sự hận không thể thu mình thành một cục, cứ run rẩy mãi không thôi.

"Bẩm Trấn Quốc công chúa, người đó cho tộc trưởng xem lệnh bài của phủ Tả tướng, còn nói... công chúa ngài đã đánh gãy chân con trai út của Tả tướng, cho nên bảo tộc trưởng không cần nghi ngờ thành ý hợp tác của phủ Tả tướng với tộc trưởng. Nay những người đó còn thuê một cái viện ở ngõ Phấn trong thành Sóc Dương, xem chừng là muốn ở lại Sóc Dương lâu dài, tìm kiếm nhược điểm của công chúa ngài." Ô quản sự nói xong lại dập đầu một cái, "Công chúa nếu không tin có thể phái người tới xem xét!"

Bạch Khanh Ngôn nhẹ nhàng vân vê chén trà men trắng trong tay, trầm mặc giây lát, lại hỏi: "Ô quản sự lần này tới tìm ta nói chuyện này, là muốn xin phần thưởng gì?"

Ô quản sự cúi đầu cực thấp: "Bẩm Trấn Quốc công chúa, tiểu nhân... tổ thượng cũng coi như là người cũ của Bạch gia, tổ phụ vốn luôn ở lại Sóc Dương đi theo tộc trưởng đích chi Bạch gia, sau đó thì luôn đi theo cựu tộc trưởng, nếu có thể hiệu lực cho công chúa, tiểu nhân nhất định sẽ vì Bạch gia gan não đồ địa không chối từ!"

Bạch Khanh Ngôn cười như không cười nhìn Ô quản sự đang căng cứng sống lưng, từ từ thổi một hơi vào chén trà: "Đã như vậy, không biết Ô quản sự có nguyện ý ở lại bên cạnh Bạch Kỳ Vân, thay ta nhìn chằm chằm Bạch Kỳ Vân, có chuyện gì tùy thời tới báo không?"

Ô quản sự ngẩn ra, chuyện này khác với những gì hắn nghĩ, hắn tưởng dù thế nào Bạch Khanh Ngôn cũng sẽ sắp xếp hắn vào Bạch phủ.

Nhưng, nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, sau này muốn gặp Bạch Khanh Ngôn nữa liền khó rồi.

Ô quản sự hạ quyết tâm, hướng về phía Bạch Khanh Ngôn dập đầu: "Tiểu nhân, nhất định không phụ sự ủy thác của công chúa!"

"Xuân Đào, bảo người tiễn Ô quản sự ra ngoài! Chuyện Ô quản sự tới cửa hôm nay... đừng truyền ra ngoài!" Bạch Khanh Ngôn dứt lời đứng dậy đi ra ngoài.

Ô quản sự không dám đứng dậy, quỳ rạp dập đầu, dư quang thấy bóng của Bạch Khanh Ngôn bị ánh hoàng hôn kéo dài di động, hướng về phía Bạch Khanh Ngôn xoay nửa vòng, cung tiễn Bạch Khanh Ngôn rời khỏi chính sảnh mới dám ngẩng đầu lên.

Mặc dù Bạch Khanh Ngôn nói là không để chuyện hắn tới cửa truyền ra ngoài, nhưng phía trước Bạch phủ chính là đại lộ Dương Minh náo nhiệt nhất trong thành Sóc Dương, cả ngày bao nhiêu người qua lại, hắn vừa rồi quỳ một cái trước cửa Bạch phủ, làm kinh động đến hộ vệ đeo đao của Bạch gia, định nhiên có không ít người nhìn thấy động tĩnh trước cửa Bạch phủ.

Nếu thật sự muốn trở lại bên cạnh Bạch Kỳ Vân, Ô quản sự e là còn phải nghĩ một cái cớ cực kỳ thỏa đáng cho chuyện ngày hôm nay mới được.

Thấy Bạch Kỳ Vân "tộc trưởng tương lai" này bị đuổi khỏi tộc không thành rồi, Ô quản sự chỉ có thể tự mưu tính tiền đồ cho mình, trước khi tới hắn cũng đã nghĩ tới Bạch Khanh Ngôn sẽ không dễ dàng dùng hắn, nay bảo hắn ở lại bên cạnh Bạch Kỳ Vân, có lẽ đây là một loại khảo nghiệm của Bạch Khanh Ngôn đối với năng lực làm việc của hắn.

Bạch Khanh Ngôn bước ra khỏi chính sảnh, đôi mắt đen láy tĩnh lặng như nước, nghiêng đầu dặn dò Xuân Đào bảo Hác quản gia đi tra xét một chút xem người thuê viện ở ngõ Phấn ngày hôm qua có phải xuất thân từ phủ Tả tướng hay không.

Nếu tay của Lý Mậu thật sự vươn tới Sóc Dương, vậy thì đánh gãy chân con trai hắn cũng không thể khiến hắn ngoan ngoãn lại, Bạch Khanh Ngôn liền cần dùng thủ đoạn sấm sét hơn, mới có thể khiến Lý Mậu an phận.

Hoàng hôn buông xuống, tỳ nữ mặc váy lụa xanh trong Bạch phủ, tay cầm hương xông đuổi côn trùng xua đuổi muỗi mòng trong hành lang xong, hạ màn lụa mỏng được móc đồng móc lên cùng rèm trúc Tương phi xuống.

Tỳ nữ thắp đèn, thắp sáng từng chiếc lồng đèn da cừu sáu cạnh treo dưới hiên hành lang, theo gió nhẹ lay động lồng đèn chiếu rọi nền đá xanh của hành lang, ánh sáng vàng rực ẩn hiện từ rèm trúc Tương phi thấu ra ánh sáng lúc mờ lúc tỏ, thiêu thân lao đầu vào lửa đập cánh phành phạch ngoài rèm trúc.

Hai bên hành lang, liễu rủ hòe cao, hoa cỏ thơm ngát, tiếng nước chảy róc rách.

Đề xuất Hiện Đại: Thiên Kim Giả Nhà Tư Bản: Vét Sạch Gia Sản Gả Tháo Hán
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện