"Rõ!" Vương Hỷ Bình ánh mắt rực sáng, cao giọng lĩnh mệnh, cởi giáp nhảy lên ngựa, hô lớn, "Các tướng sĩ quân Tấn! Ai dám theo bản tướng tiến về núi Hỏa Thần cùng Trấn Quốc Quận chúa cứu người, lập tức cởi giáp lên ngựa!"
"Có!"
Những tướng sĩ quân Tấn vừa từ núi Hỏa Thần phi nhanh trở về, nghe lời Vương Hỷ Bình nói, đồng thanh hưởng ứng cởi giáp, tiếng vang chấn động chín tầng mây.
Thời gian gấp rút, Bạch Khanh Ngôn đã xuất phát trước một bước, Vương Hỷ Bình không kịp điểm binh. Hơn nữa hôm nay dẫn đi phần lớn đều là thân binh dưới trướng Lâm Khang Nhạc, binh của Vương Hỷ Bình không có ở đó, việc điểm binh tập hợp tốn thời gian, Vương Hỷ Bình lại lo lắng cho Bạch Khanh Ngôn nên chỉ có thể kêu gọi tự nguyện.
"Liễu Bình Cao của đại doanh An Bình, nguyện dẫn quân đi theo Trấn Quốc Quận chúa và Vương Hỷ Bình tướng quân cứu người!" Tướng lĩnh đến từ đại doanh An Bình nhảy lên ngựa, dẫn đội phi nhanh ra khỏi thành.
"Vương Kim của doanh Phi Hùng, nguyện dẫn quân đi theo Trấn Quốc Quận chúa và Vương Hỷ Bình tướng quân cứu người!" Doanh trưởng thân binh dưới trướng Trương Đoan Duệ cũng lên ngựa hô lớn, dẫn người phi nhanh ra ngoài thành.
Chúng tướng sĩ xoay người lên ngựa, số lượng vượt xa hai ngàn người, Lưu Hoành trong lòng kinh hãi.
Có vị tướng quân nguyện cùng tướng sĩ đồng sinh cộng tử, không bỏ rơi bất kỳ một đồng bào nào đã cùng huyết chiến như vậy, tướng sĩ sao có thể không thề chết trung thành?
Chẳng trách... Bạch gia quân đều trung thành với Bạch gia, đến chết không đổi.
·
Bạch Khanh Ngôn một mình phi ngựa đi đầu, xông lên trước nhất, nàng lẽ ra khi biết tin tức của Tiểu Tứ, ngay lập tức xông tới núi Hỏa Thần cứu con bé!
Nàng rõ ràng biết, không nên ký thác hy vọng vào người khác, rõ ràng biết không nên giao phó sự an nguy của người quan trọng cho người khác, vậy mà nàng lại giao phó an nguy của Tiểu Tứ vào tay Phù Nhược Hề.
Ngu! Ngu! Quả thực ngu đến mức khiến người ta phẫn nộ!
Đám người đó là quân Tấn, chứ không phải Bạch gia quân! Bọn họ chỉ biết cân nhắc lợi hại để tính toán được mất, lúc cần bỏ rơi Tiểu Tứ sẽ không hề do dự.
Tiểu Tứ xảy ra dù chỉ một chút chuyện ngoài ý muốn, nàng cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho sự ngu xuẩn của mình.
Gió cát không ngừng tạt qua mặt Bạch Khanh Ngôn, nàng dường như không biết đau, khi càng lúc càng gần núi Hỏa Thần, Bạch Khanh Ngôn thậm chí có thể ngửi thấy mùi khét truyền tới từ hướng núi Hỏa Thần, lòng như dầu sôi.
Nàng chỉ cầu Thẩm Thanh Trúc có thể dẫn theo Bạch Cẩm Trĩ chống đỡ thêm một lát, dù có là núi đao biển lửa, thịt nát xương tan, nàng cũng nhất định vượt qua để cứu bọn họ về!
Trời đã dần tối, Bạch Khanh Ngôn đi theo con đường tắt nhỏ cực kỳ hiểm trở mà phi nhanh, vách núi dựng đứng, tiếng gió rít gào bên cạnh vực sâu không thấy đáy, móng ngựa đạp lên chỗ trơn trượt, đá vụn lập tức rào rào lăn xuống, suốt quãng đường hiểm nguy rình rập.
Lư Bình dẫn theo hai mươi hộ vệ quân Bạch gia bám sát sau lưng Bạch Khanh Ngôn, không dám thả chậm tốc độ một chút nào, lấy mạng ra đánh cược với thời gian.
Bất kể khó khăn thế nào, bọn họ đều phải nhanh chóng tới núi Hỏa Thần cứu Tứ cô nương Bạch Cẩm Trĩ của Bạch gia! Dù cho... việc bôn ba đường dài tới đó có lẽ hy vọng mong manh, nhưng... nhanh thêm một chút, hy vọng sẽ lớn hơn một chút.
·
Núi Hỏa Thần.
Bạch Cẩm Trĩ dìu Thẩm Thanh Trúc bị trọng thương ngất đi vì bảo vệ nàng, một tay cầm kiếm chống đất, thân hình lảo đảo sắp ngã, đứng không vững, Đỗ Tam Bảo và những người khác che chắn cho Bạch Cẩm Trĩ và Thẩm Thanh Trúc ở phía sau, đầy vẻ cảnh giác nhìn quân Lương đang chặn đường đi của họ, đã lộ rõ vẻ kiệt sức.
Bạch Cẩm Trĩ vừa đói vừa mệt, thể lực đã tới cực hạn, toàn thân rã rời không còn chút sức lực nào, khẽ lùi lại phía sau, nhưng phía sau lửa cháy ngút trời, những lưỡi lửa nóng bỏng nhảy múa loạn xạ, thậm chí đã bắt đầu thử chạm vào lưng Bạch Cẩm Trĩ, tuy y phục chưa cháy, nhưng hơi nóng hừng hực đó vẫn khiến da dẻ đau rát.
Phía sau là ngọn lửa đủ để nuốt chửng người, phía trước là quân Lương, bọn họ dường như đã rơi vào tuyệt lộ.
Triệu Thắng mặc giáp trụ dính máu cầm ngân thương đứng ở phía trước nhất, lên tiếng: "Chỉ cần các ngươi hàng, liền có thể sống! Quân Lương chúng ta không giống Trấn Quốc Quận chúa của Tấn quốc các ngươi, sẽ không giết hàng binh! Ta cũng chỉ là muốn dùng Cao Nghĩa huyện chúa mà các ngươi đang bảo vệ... để đi đổi lại nhị đệ của ta với Trấn Quốc Quận chúa mà thôi! Cần gì phải tử chiến?"
Triệu Thắng ánh mắt lạnh lùng, chỉ vào Thẩm Thanh Trúc đang được Bạch Cẩm Trĩ dìu: "Trong số các ngươi, kẻ lợi hại nhất đã ngã xuống rồi! Cứ kéo dài thêm nữa tính mạng sẽ nguy hiểm! Rõ ràng đều có thể sống, vậy mà cứ phải chết... ta thực sự không hiểu vì sao lại như vậy?"
Những tướng sĩ quân Tấn trừ Đỗ Tam Bảo ra đã bắt đầu dao động, nhìn về phía Đỗ Tam Bảo: "Bách phu trưởng..."
"Nói láo! Hắn là Triệu gia quân của Lương quốc, Triệu gia quân Lương quốc đối phó với hàng binh thế nào các ngươi chưa nghe nói sao?! Là chết không được, nhưng sống không bằng chết!" Đỗ Tam Bảo nghiến chặt răng.
Triệu Thắng khóe môi nhếch lên cười cười: "Hay là thế này, các ngươi cũng đừng ngoan cố nữa! Giao Cao Nghĩa huyện chúa cho ta! Các ngươi đều có thể đi! Ta có năm trăm người ở đây, dưới núi còn có mấy vạn người! Một người một đạp cũng đủ giẫm chết các ngươi!"
"Bạch gia quân... thà chết không hàng!" Bạch Cẩm Trĩ nói xong, nghiến chặt răng, dìu Thẩm Thanh Trúc, xoay người định lao vào trong lửa.
Triệu Thắng ánh mắt trầm xuống, hô lớn: "Bắt lấy!"
Quân Lương đồng loạt xông lên, quân Tấn vừa rồi vì lời của Triệu Thắng đã không còn ý chí chiến đấu, gần như bị chế phục ngay lập tức.
Vừa xông vào trong lửa, bị lưỡi lửa liếm qua, tay che mặt, Bạch Cẩm Trĩ bị Triệu Thắng túm lấy cổ áo lôi ngược trở lại.
Bạch Cẩm Trĩ sớm đã kiệt sức, bị Triệu Thắng lôi như vậy, cùng Thẩm Thanh Trúc đang ngất xỉu ngã nhào xuống đất.
"Thanh Trúc tỷ!" Bạch Cẩm Trĩ vùng vẫy đứng dậy, định nhào tới đỡ Thẩm Thanh Trúc, lại bị Triệu Thắng một chân giẫm lên sống lưng, đạp ngược trở lại.
Triệu Thắng ngước đôi mắt âm trầm, nhìn về phía Đỗ Tam Bảo vẫn đang nỗ lực kháng cự, hô lớn: "Còn chần chừ gì nữa! Trừ kẻ dưới chân ta ra, những kẻ còn lại đều giết sạch!"
Binh Tấn bị bắt gào thét khản cả giọng: "Ngươi vừa nói đầu hàng không giết mà!"
Bạch Cẩm Trĩ đã kiệt sức, không thể chống đỡ nổi cơ thể, trước mắt chỉ còn bóng dáng mờ mịt của Đỗ Tam Bảo vẫn đang phấn chiến gào thét, và Thẩm Thanh Trúc ngã ở cách đó không xa ngón tay khẽ nhúc nhích.
Rất nhanh, Đỗ Tam Bảo thể lực không còn trụ nổi, bị quân Lương chế phục ấn quỳ xuống đất, tầm mắt hắn mờ mịt, máu nhỏ tí tách theo lông mi xuống trước mắt.
Một tên lính Lương giơ đao, ánh hàn quang hiện rõ.
Đỗ Tam Bảo ý thức dần mơ hồ, trong lòng không khỏi cảm thán... núi Hỏa Thần vậy mà lại trở thành nơi chôn thân của hắn, hắn vốn dĩ còn muốn làm đại tướng quân, xem ra chỉ có thể là kiếp sau rồi.
Bạch Cẩm Trĩ gào thét, dùng sức nắm chặt trường kiếm, chống đất muốn đứng dậy cứu Đỗ Tam Bảo, Triệu Thắng khóe môi đầy nụ cười lạnh lẽo, dưới chân lại dùng sức đạp Bạch Cẩm Trĩ ngã ngược trở lại.
Tên lính Lương giơ đao, tay vung lên... đao còn chưa rơi xuống, chỉ nghe thấy một tiếng mũi tên rít gào như tiếng sáo xuyên qua cổ tên lính Lương đó, cắm thẳng vào thân cây đang cháy, lông trắng ở đuôi tên run rẩy không ngừng, tên lính Lương giơ đao trợn tròn mắt, máu từ cổ họng lập tức phun như suối, ngã thẳng xuống đất.
Triệu Thắng giật mình, rút kiếm hét lớn: "Cảnh giác!"
Con tuấn mã trắng chồm vó nhảy vọt, đạp lên người, với khí thế như sấm sét lao tới.
Bạch Cẩm Trĩ trợn tròn mắt, nhìn nữ tử mặc ngân giáp phản chiếu ánh lửa, chính là Bạch Khanh Ngôn, không hiểu sao nước mắt lập tức tuôn trào, bật khóc thành tiếng, giọng nói khàn đặc hô lớn: "Trưởng tỷ!"
Bị vây khốn suốt nửa tháng, quân Lương phái người canh giữ nguồn nước, bọn họ chỉ có thể ăn thịt sống uống máu để sống sót, con bé không khóc!
Chương thứ ba cũng tới rồi! Tiếp tục lăn lộn cầu nguyệt phiếu...
(Hết chương này)
Đề xuất Cổ Đại: Kinh Hãi! Thủ Phú Kinh Thành Lại Là Nữ Nhi Nông Gia Nơi Biên Thùy!