Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 320: Hiểu rõ

“Các ngươi sợ tên Thái thú đó làm gì?! Ai mà không biết thành Sóc Dương này là do Bạch gia chúng ta nói là được. Bạch Uy Đình có lợi hại thế nào đi nữa... chẳng phải cũng phải ngoan ngoãn nghe lời ông nội ta hay sao! Ông nội ta là Tộc trưởng! Bảo hắn làm gì thì hắn làm nấy, không bao giờ dám có hai lời!”

“Tuy bây giờ Bạch Uy Đình đã chết, nhưng còn có một Bạch Khanh Ngôn được phong làm Quận chúa. Thiên hạ ai mà không biết bây giờ Bạch Khanh Ngôn đã đầu quân cho Thái tử, chỉ cần đợi Thái tử đăng cơ... Bạch gia chúng ta vẫn sẽ đứng vững không đổ! Người họ Bạch vẫn sẽ là ông trời ở thành Sóc Dương này!”

Bạch Khanh Ngôn dừng bước, nhướng mày, quay đầu nhìn Lưu quản sự đi theo sau mình.

Lưu quản sự hiểu ý gật đầu, lùi lại mấy bước cười bảo những người khác lên lầu trước.

Bạch Cẩm Trĩ cố nén lửa giận, giả vờ như không nghe thấy, theo Bạch Khanh Ngôn lên lầu.

Lần này trưởng tỷ trở về là để chuyên xử lý chuyện tông tộc, nếu trưởng tỷ đã nghe thấy mà không quan tâm, tự nhiên có lý do của trưởng tỷ, nàng không thể hành động bốc đồng.

Ngược lại, tiểu nhị dẫn đường nghe thấy những lời này, khẽ thở dài một hơi.

Tai Bạch Cẩm Trĩ động đậy, cười hỏi một câu: “Tiểu ca sao lại thở dài vậy?”

Tiểu nhị như bị dọa sợ, thẳng lưng lên, cười nói: “Cũng không có gì, chỉ là mấy ngày nữa... Thiên Hương lâu này của chúng tôi sẽ đổi chủ, những người chúng tôi còn không biết có thể tiếp tục làm việc không, làm phiền khách quan rồi!”

Bạch Cẩm Trĩ được Bạch Khanh Ngôn ra hiệu, tiếp tục hỏi: “Đổi chủ? Thiên Hương lâu làm ăn vẫn tốt mà?”

Tiểu nhị đẩy cửa phòng riêng, cung kính mời đoàn người của Bạch Khanh Ngôn vào, vừa rót trà vừa than thở: “Khách quan chắc không phải người địa phương, không biết sự lợi hại của Bạch gia này. Bạch gia ở thành Sóc Dương chúng ta trước nay nói một không hai, những năm qua đã làm không ít chuyện thất đức. Trước đây có Trấn Quốc Công chống lưng, khó khăn lắm Trấn Quốc Công mới chết, lại có một Trấn Quốc Quận chúa. Nghe nói Trấn Quốc Quận chúa này và Thái tử quan hệ không tầm thường, nói là sau này Thái tử đăng cơ, Trấn Quốc Quận chúa đó không phải Hoàng hậu thì cũng là Quý phi! Bạch gia này... e là sẽ càng ngang ngược hơn!”

Bạch Cẩm Trĩ suýt nữa thì chửi ầm lên, nàng nghiến răng, sắc mặt khó coi.

“Đây đều là nghe người nhà họ Bạch nói?” Bạch Khanh Ngôn ngồi xuống trước bàn bát tiên, ngón tay như ngọc cầm chén trà, từ từ thổi cho nguội bớt.

“Không chỉ Bạch gia, chủ của chúng tôi là em vợ của Tri huyện, Tri huyện cũng nói với chủ của chúng tôi như vậy!” Tiểu nhị mặt mày khổ sở, “Người nhà họ Bạch này đã cướp đoạt mấy cửa hàng rồi, đột nhiên lại nhắm vào Thiên Hương lâu của chúng tôi. Tri huyện nói chủ của chúng tôi không thể đắc tội với người nhà họ Bạch, cho đi thì thôi! Trấn Quốc Quận chúa không lâu nữa sẽ về Sóc Dương, nếu không cho... gây ra chuyện gì, đến lúc đó khó mà giải quyết, người xui xẻo vẫn là chủ của chúng tôi.”

“Haizz, người nhà họ Bạch này mỗi lần thu cửa hàng xong sẽ giảm một nửa tiền lương của các tiểu nhị! Mấy hôm trước... chưởng quỹ của tiệm son phấn Ngọc Lộ nói trên có già dưới có trẻ, giảm một nửa tiền lương thực sự không sống nổi... Bạch gia lập tức tìm cớ đánh người ta gần chết, kết quả lão chưởng quỹ không qua khỏi, tối hôm đó đã mất! Con trai của lão chưởng quỹ này không lên tiếng, lén lút đến chỗ Thái thú kiện người nhà họ Bạch, nhưng tôi thấy có lẽ Thái thú cũng không dám quản.”

Bạch Cẩm Trĩ nắm chặt nắm đấm, các đốt ngón tay kêu răng rắc, tức giận đến mức ngay cả cảnh đêm của chùa Đồ Linh cũng không xem, cơm cũng không ăn ngon đã theo Bạch Khanh Ngôn trở về khách điếm.

Bạch Khanh Ngôn thấy Bạch Cẩm Trĩ tức giận không nhẹ, liền tìm cho nàng một việc để làm, bảo nàng đi sắp xếp người thông báo cho Kỷ Đình Du ngày mai gặp mặt, rồi ở trong sân nhỏ của khách điếm luyện hồng anh ngân thương. Lưu quản sự đứng một bên bẩm báo với Bạch Khanh Ngôn chuyện hôm nay.

“Xem ra, là mấy đứa trẻ của tông tộc Bạch gia lén lút làm sau lưng các trưởng bối. Vừa rồi, cháu trai út của Tộc trưởng đã gọi đại chưởng quỹ của Thiên Hương lâu đến, nói trưa mai bảo chủ của Thiên Hương lâu đến, có lẽ là muốn ép mua Thiên Hương lâu.” Lưu quản sự nói.

Xem ra, không cần Lưu quản sự vất vả bày mưu, trưa mai chính là thời cơ tốt nhất.

Tai Bạch Khanh Ngôn động đậy, ánh mắt trầm xuống, cùng lúc quay người, mạnh mẽ ném ngọn trường thương lạnh lẽo ra.

Tiêu Dung Diễn đứng yên tại chỗ không lùi bước, nghiêng đầu tránh mũi thương sắc bén, một tay vững vàng nắm lấy thân thương.

Lưu quản sự vội vàng cúi đầu lùi lại hai bước một cách quy củ, trong lòng vô cùng kinh hãi. Thân thủ của Tiêu Dung Diễn này dường như quá tốt, đến gần ông và Đại cô nương như vậy mà ông lại không hề hay biết.

Bạch Khanh Ngôn thở hổn hển, thấy là Tiêu Dung Diễn, vẻ hung ác giữa hai hàng lông mày tan biến: “Tiêu tiên sinh thích xuất hiện không một tiếng động như vậy sao?”

Tiêu Dung Diễn một tay cầm khay sơn mài đen lớn, ném ngọn ngân thương trong tay cho Lưu quản sự, đứng ở cửa không tiến lên nữa, nói: “Hôm nay thấy Bạch Đại cô nương ăn không ngon miệng, đặc biệt cho người hầm yến sào táo đỏ mang đến cho cô nương.”

“Sao dám làm phiền Tiêu tiên sinh.”

“Bạch Đại cô nương có ơn với Diễn, đây đều là việc nên làm.” Tiêu Dung Diễn cười nhìn Lưu quản sự.

Lưu quản sự đặt ngọn ngân thương dựa vào tường, tiến lên nhận lấy yến sào táo đỏ mà Tiêu Dung Diễn mang đến, cười nói: “Đa tạ Tiêu tiên sinh, thời gian không còn sớm, Tiêu tiên sinh nên nghỉ ngơi sớm.”

Bạch Khanh Ngôn nhớ đến con ve ngọc của Tiêu Dung Diễn, cởi chiếc túi thơm bên hông, gọi: “Tiêu tiên sinh...”

“Bạch Đại cô nương có gì dặn dò?” Tiêu Dung Diễn nghe vậy được đằng chân lân đằng đầu, cười đi về phía Bạch Khanh Ngôn.

Lưu quản sự vội vàng đi theo.

Bạch Khanh Ngôn lấy con ve ngọc từ trong túi thơm ra đưa cho Tiêu Dung Diễn: “Vật này là vật quý của Tiêu tiên sinh, vẫn nên vật về chủ cũ.”

Tiêu Dung Diễn nhìn chiếc túi thơm trong tay Bạch Khanh Ngôn, nhận ra đó là vật nàng đeo bên người, đáy mắt ý cười càng đậm: “Đại cô nương vẫn luôn mang theo bên người?”

Bạch Khanh Ngôn tránh ánh mắt quá nóng bỏng và sâu thẳm của Tiêu Dung Diễn: “Không biết khi nào sẽ gặp Tiêu tiên sinh, nên mang theo bên người, tiện cho việc trả lại.”

Lưu quản sự chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, dùng từ "mang theo bên người" quá mập mờ, có khác gì khinh bạc đâu?

Từ khi Tiêu Dung Diễn mời Đại cô nương và Tứ cô nương đến khách điếm Quý Tân, ông đã nhận ra Tiêu Dung Diễn này có ý đồ với Bạch cô nương nhà họ, nhưng không ngờ hành vi của Tiêu Dung Diễn lại lỗ mãng như vậy!

Hắn dùng lời nói chiếm tiện nghi của Đại cô nương nhà họ như vậy, mà Đại cô nương nhà họ lại như không biết.

Lưu quản sự nặng nề đặt chén canh lên bàn đá, cười nói: “Đại cô nương, dùng khi còn nóng đi, đừng phụ lòng tốt của Tiêu tiên sinh.”

“Ve ngọc tặng cho Bạch Đại cô nương, cũng là một tấm lòng tốt của Tiêu mỗ và huynh trưởng, xin Bạch Đại cô nương đừng phụ lòng.” Tiêu Dung Diễn cười nói.

Lưu quản sự: “...”

Tiêu tiên sinh này cũng thật biết thuận nước đẩy thuyền!

Bạch Khanh Ngôn nhìn chằm chằm vào mắt Tiêu Dung Diễn, mở miệng: “Lưu quản sự, ông lui xuống trước đi.”

Lưu quản sự không tình nguyện mở miệng: “Vâng...”

Đợi Lưu quản sự rời đi, Bạch Khanh Ngôn mới nói: “Tiêu tiên sinh tặng ta ve ngọc là có ý gì? Nếu chỉ đơn thuần là cảm ơn...”

“Nàng hiểu ta có ý gì.” Giọng nói trầm ấm ôn nhuận của Tiêu Dung Diễn trong đêm tối này, đặc biệt quyến rũ.

Trăng sáng sao thưa, gió nhẹ thổi, dưới ánh trăng sáng, bóng cây lay động, bên tai thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu nhỏ trong bụi hoa truyền đến.

Tỏ tình chính thức rồi...

Ngày cuối cùng của tháng rồi! Các tổ tông ơi, cầu vé tháng nha nha nha nha...

(Hết chương này)

Trang web này không có quảng cáo pop-up

Đề xuất Xuyên Không: Cá Muối, Tôi Chuyên Nghiệp
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện