Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 28: Mờ ám

Sáng sớm hôm sau, Bạch Khanh Ngôn vừa dùng xong điểm tâm, liền nghe tiểu nha đầu bên ngoài vào bẩm báo: Cha mẹ của năm nha đầu theo hầu Bạch Cẩm Tú đang quỳ ở cửa phủ, khóc lóc cầu xin Bạch Cẩm Tú cho biết mẹ chồng nàng là Trung Dũng Hầu phu nhân đã bán con gái họ đi đâu.

Họ nghe nói Bạch nhị cô nương nhân từ, cho phép người nhà Minh Ngọc chuộc lại kẻ phản chủ kia, nên nghĩ rằng con gái mình dù hầu hạ không tốt bị bán đi, nhưng vẫn luôn trung thành, nếu được bán lại cho gia đình thì tốt biết mấy.

Nhà nghèo khổ, đa phần chẳng ai muốn đưa con gái vào thanh lâu, cực chẳng đã mới phải đưa vào nhà cao cửa rộng làm nô tỳ, chỉ cầu con cái có miếng cơm ăn, không đến mức chết đói.

Trấn Quốc Công phủ vốn là gia tộc đời đời trung lương nhân hậu, con gái được đi theo nhị cô nương là phúc phận lớn, nhưng nếu bị bán đi lần nữa, họ thật sự sợ con mình sẽ rơi vào kết cục như Minh Ngọc, bị bán vào kỹ viện, sống không bằng chết.

Nàng dùng khăn che môi, nhổ nước súc miệng vào ống nhổ rồi mới lên tiếng: “Xuân Đào, em sang chỗ nhị cô nương lấy văn tự bán mình của năm nha đầu kia giao cho Hác quản gia. Bảo ông ấy phái một quản sự khéo mồm khéo miệng trả lại văn tự cho cha mẹ họ, cứ nói nhị cô nương phủ ta sau khi rơi xuống nước vẫn luôn hôn mê, cũng không rõ năm nha đầu bị bán đi đâu. Hiện giờ Quốc Công phủ cũng đang phái người nghe ngóng xem kẻ buôn người nào gan lớn đến mức không có văn tự bán mình mà đã dám đưa người đi. Nếu không tìm thấy năm nha đầu bồi giá, Quốc Công phủ ta sẽ là người đầu tiên báo quan đòi lại công đạo.”

“Vâng!” Xuân Đào đáp lời rồi rời khỏi thượng phòng, rảo bước chạy về phía Thanh Trúc Các của Bạch Cẩm Tú.

Hác quản gia nhận được chỉ thị, lập tức phái Lưu quản sự chuyên trách việc mua bán cầm văn tự bán mình ra trước cửa.

Trước khi Lưu quản sự đi, Hác quản gia vuốt râu suy nghĩ một lát rồi dặn: “Sáng sớm nay ta đã nhận được lệnh của Thế tử phu nhân, phái người đi hỏi thăm tung tích nha đầu của nhị cô nương từ mấy kẻ buôn người trong thành. Thế tử phu nhân không hỏi Trung Dũng Hầu phu nhân mà để phủ ta tự tra, cộng thêm việc cô gia đã tự xin bỏ vị trí thế tử! Tư thế này rõ ràng là phủ ta muốn xé rách mặt với Trung Dũng Hầu phủ, cho nên lát nữa... ngươi không cần nể nang Hầu phủ là thông gia, cứ việc nói rõ nỗi oan ức của nhị cô nương!”

“Hác quản gia yên tâm!” Lưu quản sự trong lòng đã hiểu rõ.

Lưu quản sự vừa ra khỏi cửa, thấy ngoài cha mẹ của năm nha đầu kia còn có một đám đông bá tánh vây quanh xem náo nhiệt, lập tức sai hạ nhân đỡ họ dậy.

Lưu quản sự hốc mắt đỏ hoe nói: “Các vị... thật xin lỗi! Nhị cô nương nhà chúng tôi gặp đại nạn, bị người ta đánh ngất đẩy xuống hồ, lúc khiêng về phủ sống chết chưa rõ, mấy vị thái y phải dốc hết bản lĩnh mới cướp được người từ tay Diêm Vương về! Nhị cô nương tỉnh lại, biết nha đầu theo mình từ nhỏ bị mẹ chồng là Trung Dũng Hầu phu nhân bán đi, lại khóc ngất thêm một hồi! Khi tỉnh lại nàng nhất quyết không tin, nói văn tự bán mình vẫn còn ở chỗ nàng, kẻ buôn người nào dám đưa người đi khi không có giấy tờ! Cho nên... sáng sớm nay, Thế tử phu nhân đã phái người đi tìm khắp các kẻ buôn người trong kinh thành để hỏi cho ra lẽ.”

Nói đoạn, Lưu quản sự lấy văn tự bán mình của năm nha đầu từ trong ngực ra, để cha mẹ họ tiến lên nhận lại.

Phát xong, Lưu quản sự mới tiếp: “Nhị cô nương lệnh cho tôi trả lại văn tự bán mình cho các vị. Đợi khi tìm được các cô nương, nếu ai còn nguyện ý ở lại hầu hạ, nhị cô nương sẽ hậu đãi như người trong nhà, tuyệt không bạc đãi. Nếu không muốn, nhị cô nương cũng sẽ đưa về nhà, khi xuất giá còn tặng thêm một phần của hồi môn hậu hĩnh để trọn tình chủ tớ. Đại cô nương chúng tôi cảm kích các nàng vì bảo vệ nhị cô nương mới bị bán đi, nên đã phái người đến chỗ lý chính giúp các nàng xóa nô tịch, đợi các nàng trở về sẽ là dân tự do, có lương tịch đàng hoàng.”

“Đại cô nương, nhị cô nương đại ân đại đức!”

Cha mẹ mấy nha hoàn vội vàng dập đầu tạ ơn.

“Nhưng... chỉ sợ không tìm thấy đứa con gái đáng thương của tôi!”

Lưu quản sự chắp tay: “Các vị yên tâm, dù sao họ cũng là người từ Quốc Công phủ đi ra, nếu thật sự không tìm thấy, Quốc Công phủ nhất định sẽ báo quan!”

Bá tánh vây xem nhất thời khen ngợi Bạch gia cao thượng.

“Nhìn xem Trấn Quốc Công phủ người ta, đối với bá tánh một lòng trung thành, đối với nô bộc cũng nghĩa khí như vậy! Năm nha đầu vì nhị cô nương mà bị bán, người ta không chỉ tìm về còn xóa cả nô tịch, đây đúng là ân đức tày trời.”

“Bạch nhị cô nương này cũng thật xui xẻo, lại gả vào nhà chồng như thế!”

“Trung Dũng Hầu phu nhân đúng là ‘đức hạnh’ quá cơ, nha hoàn đó là của hồi môn của con dâu, văn tự còn chưa cầm tay đã dám bán, phi! Thật không biết xấu hổ!”

“Các người biết cái gì!” Một người xem khoanh tay, làm vẻ thâm trầm nói: “Nghĩ mà xem, Quốc Công phủ liều mạng xé rách mặt với Trung Dũng Hầu phủ, khiêng nhị cô nương nửa sống nửa chết về, rồi nha đầu Minh Ngọc lại bị lôi ra từ trang tử của Trung Dũng Hầu phu nhân. Sáu nha đầu bồi giá... chỉ mình nàng ta không bị bán! Sự mờ ám trong đó các người không thấy sao?”

“Đúng vậy, còn cả chuyện Tần thế tử mang xiềng xích thỉnh tội, tự xin bỏ vị trí thế tử! Chậc chậc... nước của các gia tộc công huân sâu thật đấy!”

“Người ta nói có mẹ kế thì có cha dượng, chẳng sai chút nào! Tần thế tử cũng chẳng dễ dàng gì! Cô nương Trấn Quốc Công phủ thà gãy không cong, e là Trung Dũng Hầu phu nhân sợ không nắm thóp được nên mới mượn tay hai đứa con gái mình để...” Người đó làm động tác cứa cổ.

“Chuyện này rốt cuộc là thế nào, e là Trấn Quốc Công phủ cũng chưa rõ, chỉ có năm nha đầu bị bán và Trung Dũng Hầu phu nhân biết thôi!”

“Năm nha đầu kia đa phần là mất mạng rồi! Các người nghĩ xem, văn tự bán mình còn ở trong tay Bạch nhị cô nương, kẻ buôn người nào dám nhận? Sự dơ bẩn bên trong chắc chỉ mình Trung Dũng Hầu phu nhân rõ.”

“Còn nha đầu Minh Ngọc trước kia chắc chắn cũng biết nội tình... chính là đứa phản chủ bị anh trai đánh gãy chân bán vào kỹ viện ấy. Tiếc là nó điên rồi, cứ cười ngây ngô nói Trung Dũng Hầu phu nhân hứa cho nó làm thiếp của Tần thế tử.”

“Biết rõ thế, bộ ngươi đi kỹ viện đó ngủ rồi à?”

Đám đông cười rộ lên. Có người mắt sắc nhìn thấy xe ngựa của Trung Dũng Hầu từ xa, vội hô: “Kia chẳng phải xe ngựa của Trung Dũng Hầu sao?!”

“Dào ôi, Trung Dũng Hầu phủ mà cũng còn mặt mũi đến Trấn Quốc Công phủ cơ đấy!”

“Suỵt! Không muốn sống nữa à! Trung Dũng Hầu phủ là hạng người nào, nói sau lưng thì được, để họ nghe thấy thì mất mạng lúc nào không biết đâu! Ngậm miệng lại đi!”

Khi xe ngựa dừng trước cửa Trấn Quốc Công phủ, bá tánh đều im bặt, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Trung Dũng Hầu phu nhân bước xuống xe.

Đề xuất Ngược Tâm: Kỳ Đại Khoa Kết Thúc, Cũng Là Lúc Nữ Nhi Ta Lìa Đời.
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện