Tưởng thị lần này coi như đá phải tấm sắt rồi, nếu không phải sớm nghe từ chỗ Trung Dũng Hầu rằng Trấn Quốc Công phủ Bạch gia sắp vong, bà ta cũng không dám hành sự trương cuồng tùy ý nắm thóp Bạch Cẩm Tú như vậy.
Bà ta vẫn là xúc động rồi, muốn nắm thóp Bạch Cẩm Tú hoàn toàn có thể đợi đến khi tin tức Trấn Quốc Công và nam nhi Bạch gia chết hết truyền về Đại Đô rồi hãy ra tay. Huống hồ sau lưng Bạch gia còn có một Đại Trưởng công chúa, là bà ta bị Đổng thị đè ép bao nhiêu năm nay, chỉ cảm thấy khó khăn lắm mới sắp ngóc đầu lên được, liền không nhịn được mà cuồng vọng rồi.
Ngô ma ma đảo mắt, rót cho Tưởng thị một chén trà, ghé sát Tưởng thị mở miệng: "Phu nhân, nhị cô nương, chúng ta đừng vội! Lão nô suy tính... cho dù Đại Trưởng công chúa biết chuyện này cũng sẽ không làm quá lớn không thể thu dọn, cùng lắm là dọa dẫm phu nhân và hai vị cô nương trong phủ chúng ta. Người nghĩ xem, chung quy Bạch Cẩm Tú đã là dâu con nhà họ Tần, Trung Dũng Hầu phủ không tốt, thân là dâu con nhà họ Tần Bạch Cẩm Tú có thể tốt? Nàng ta là con dâu của phu nhân, còn phải kiếm sống trong tay người, người chỉ cần một chữ hiếu là đủ để kìm kẹp Bạch Cẩm Tú chết ngắc! Đại Trưởng công chúa sẽ không đến nỗi ngay cả chút đạo lý này cũng không biết!"
Tưởng thị nghe lời Ngô ma ma gật đầu, rất nhanh trấn định lại, lại nghĩ đến không bao lâu nữa tin tức Nam Cương sẽ truyền về, tâm trạng hoảng loạn của Tưởng thị dần dần ổn định.
Thấy sắc mặt Tưởng thị tốt hơn không ít, Ngô ma ma tiếp tục nói: "Hơn nữa! Bạch gia đại cô nương kia không phải nói Bạch Cẩm Tú võ nghệ thủy tính khắp Đại Đô thành nam tử thắng được cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay sao? Vậy tiền tuyến chiến trường bị đâm một dao cũng có thể bò dậy, sao ở Hầu phủ chúng ta bị đá va phải một cái liền không sống nổi? Ban ngày ở Hầu phủ chúng ta thoi thóp, quay mặt về Trấn Quốc Công phủ liền tỉnh? Chuyện này vốn dĩ chẳng qua là hai vị cô nương và nàng ta vui đùa không cẩn thận khiến nàng ta rơi xuống nước là chuyện nhỏ, nàng ta liền không chịu buông tha, đây rõ ràng là muốn mượn chuyện này nắm thóp người làm mẹ chồng này, không hề có chút phụ đức nào!"
Ngô ma ma vừa nghĩ đến hôm nay Bạch đại cô nương cho người trói bà ta, khiến bà ta mất mặt khắp Trung Dũng Hầu phủ, liền tức giận không chịu được! Bà ta chính là ma ma đắc lực nhất bên cạnh Trung Dũng Hầu phu nhân, bà ta không xử lý được Bạch đại cô nương kia, còn không hành chết được Bạch Cẩm Tú này sao? Cục tức này bà ta tóm lại phải xả ra mới được.
Tưởng thị tức giận đến ngực phập phồng: "Trấn Quốc Công phủ quả nhiên đều là những thứ đầy bụng toan tính! Ta biết ngay nàng ta đánh chủ ý này! Nàng ta nằm mơ đi!"
"Phu nhân đừng tức giận! Lão nô ngược lại cảm thấy phu nhân chi bằng cứ nhịn xuống trước, đợi đón Bạch Cẩm Tú về phủ rồi người làm mẹ chồng này hãy để nàng ta đến trước mặt người lập quy củ cho tốt, cho dù là Trấn Quốc Công phủ hắn cũng không bới ra được lỗi sai!" Ngô ma ma vuốt lưng cho Tưởng thị, thấp giọng nói.
Tưởng thị thở dài một hơi, thẳng lưng nói: "Ngươi nói đúng! Có điều chúng ta vẫn phải đưa ra thái độ cúi đầu làm nhỏ cho người ta xem! Ngô ma ma ngươi đi chuẩn bị phần hậu lễ, ngày mai chúng ta từ trong cung ra, đi bái phỏng Đại Trưởng công chúa thuận tiện đi đón Bạch Cẩm Tú về phủ. Ngươi đích thân đi kho phòng chọn, nhân sâm ngàn năm thượng hạng... không câu nệ cái gì càng quý trọng càng tốt!"
"Vẫn là phu nhân đại độ, thân làm mẹ chồng hạ mình đi thăm con dâu, khắp Đại Đô thành này cũng không tìm ra mẹ chồng nhân từ như phu nhân! Lão nô đi chuẩn bị ngay đây!" Ngô ma ma vội đi ra ngoài sai người mở kho phòng.
Tưởng thị bưng chén trà uống một ngụm, chỉ mong tin tức nam nhi Bạch môn chết ở Nam Cương mau chóng truyền đến, đợi nhìn thấy bộ dạng khóc lóc thảm thiết của Trấn Quốc Công thế tử phu nhân Đổng thị, lúc đó bà ta mới có thể sảng khoái.
Lúc đầu khi còn làm cô nương, Đổng thị gia thế tài mạo cái gì cũng đè Tưởng thị một đầu, Tưởng thị vì mẫu tộc suy vi chỉ có thể cúi đầu trước Đổng thị, vẫn luôn mong một ngày trở mình. Sau này bà ta gả vào cao môn Trung Dũng Hầu phủ, cho dù là kế thất cũng coi như có thể đè Đổng thị một đầu rồi, kết quả không biết Đổng thị này thắp đúng nén hương nào, chưa qua hai năm lại gả cho thế tử của Trấn Quốc Công phủ, tước vị còn cao hơn nhà chồng bà ta.
Bà ta vào Trung Dũng Hầu phủ hai năm không mang thai, Đổng thị ngược lại vừa vào cửa Trấn Quốc Công phủ liền mang thai. Mười tháng mang thai Đổng thị một lần sinh con gái, bà ta coi như thở phào nhẹ nhõm, nhưng ai ngờ Trấn Quốc Công và Đại Trưởng công chúa như bị ma nhập lại coi đứa bé gái như bảo bối, còn yêu thương hơn cả nam nhi trong phủ! Tưởng thị tức đến méo cả mũi.
Những năm này bà ta nín nhịn một hơi, không muốn kém Đổng thị quá xa, liền mong sao mong trăng chỉ mong Tần Lãng có thể đi sai bước nhầm, con trai mình trở thành Trung Dũng Hầu thế tử, nhưng trời không chiều lòng người!
Hiện giờ ông trời có mắt, để trượng phu con trai của Đổng thị đều chết ở Nam Cương, Trấn Quốc Công phủ một cửa nam nhi tổn thất hết, sau này Đại Đô thành này không còn đất cắm dùi cho Bạch gia bọn họ nữa, bà ta coi như xả được một cục tức.
Nghĩ đến sự đáng thương sau này của Đổng thị, trong lòng Tưởng thị sảng khoái hơn chút, quyết định trước mắt vẫn phải nhịn, cứ để Trấn Quốc Công phủ càn rỡ thêm vài ngày.
Bàn tính của Tưởng thị đánh ngược lại rất vang, nhưng chưa đợi thẻ bài của bà ta đưa vào trong cung, Hoàng đế đã chuẩn tấu cho Tần Lãng bỏ vị trí thế tử đồng thời sai thái giám tuyên chỉ đưa tới ban thưởng hậu hĩnh.
"Con trai Trung Dũng Hầu Tần Lãng, không muốn dựa vào tổ ấm sống cuộc đời tầm thường vô vi, một bầu nhiệt huyết một thân trung đảm tự cầu công danh chia sẻ nỗi lo cho vua, đáng là tấm gương cho con em sĩ tộc. Ban thưởng trăm lượng vàng, một tòa trạch viện, mong Tần Lãng cần cù khổ đọc, thi đình sang năm, Trẫm... mỏi mắt mong chờ."
Tần Lãng quỳ ở phía trước nhất của đám người Trung Dũng Hầu phủ, lập tức nước mắt lưng tròng, trịnh trọng dập đầu tiếp chỉ tạ ơn.
Thái giám tuyên chỉ tươi cười hớn hở nhìn Tần Lãng đứng dậy hốc mắt đỏ hoe, cười nói: "Công tử có khí độ tráng sĩ chặt tay khiến người ta khâm phục! Hoàng hậu nương nương bảo lão nô chuyển lời cho công tử, bệ hạ rất coi trọng công tử, mong công tử chớ phụ sự kỳ vọng của bệ hạ, nên làm điển phạm cho con em sĩ tộc, ở nhà mới đi đường mới, ngày sau tiền đồ như gấm ở ngay trước mắt."
Tần Lãng vừa nghe là Hoàng hậu nương nương truyền lời, lập tức quỳ xuống lại trịnh trọng dập đầu một cái: "Đa tạ bệ hạ, Hoàng hậu nương nương nhớ thương! Tần Lãng... tất không phụ sự kỳ vọng của bệ hạ, nương nương, nhất định sẽ cần cù tự lập!"
Trung Dũng Hầu sắc mặt xanh mét, tuy rằng Hoàng đế đích thân hạ chỉ khen thưởng Tần Lãng, nhưng Tần Lãng tự xin bỏ vị trí thế tử không phải thương lượng với người làm cha là ông ta, ngược lại đi nhờ Đại Trưởng công chúa giúp đỡ. Hơn nữa, bệ hạ ban nhà, Hoàng hậu nương nương dặn dò Tần Lãng ở nhà mới đi đường mới, đây chính là đưa chuyện Trung Dũng Hầu phủ bọn họ bất hòa lên mặt bàn, ông ta ngày mai e là sẽ bị huân quý khắp thành làm cho xấu hổ chết.
Trung Dũng Hầu quay đầu ánh mắt sắc bén dọa người trừng Tưởng thị, Tưởng thị lập tức sắc mặt trắng bệch, run như cầy sấy.
Tưởng thị biết lần này không chỉ khiến trượng phu Trung Dũng Hầu mất mặt, danh tiếng của bà ta cũng hoàn toàn xong rồi. Bà ta mong bao nhiêu năm hy vọng Tần Lãng đi sai bước nhầm, vị trí thế tử sẽ rơi vào đầu con trai bà ta! Nhưng hiện giờ Tần Lãng thật sự không cần vị trí thế tử nữa, vị trí này ngược lại như củ khoai lang nóng bỏng tay, bà ta xấu hổ khi để con trai mình tiếp nhận.
Tần Lãng dâng thánh chỉ lên hương án, đang định trở về viện của mình, thì bị Trung Dũng Hầu gọi lại, giơ tay chính là một cái tát đánh cho nửa khuôn mặt Tần Lãng tê rần.
Đề xuất Ngọt Sủng: Kế Hoạch Phục Thù Của Giả Thiên Kim