Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 24: Mất mặt

Sắc mặt Xuân Nghiên lập tức trắng bệch, vội vàng quỳ xuống: “Đại cô nương, nô tỳ... nô tỳ không có tâm tư này, nô tỳ nguyện đời đời kiếp kiếp đi theo đại cô nương, đại cô nương ở đâu nô tỳ ở đó! Cho dù sau này cô nương xuất giá, nô tỳ cũng nhất định sẽ theo hầu hạ cô nương và cô gia ạ!”

Bạch Khanh Ngôn liếc nhìn Xuân Nghiên, e rằng Xuân Nghiên đã chắc mẩm rằng ngoài việc gả vào Lương Vương phủ ra, Bạch Khanh Ngôn nàng không còn đường lui nào khác, nên mới nảy ý định làm nha hoàn hồi môn theo nàng vào Lương Vương phủ, nếu không đã chẳng tốn công tốn sức lấy lòng nàng thay cho Lương Vương như vậy.

Nàng chỉ cảm thấy thật vô vị, càng không muốn phí lời dạy dỗ Xuân Nghiên, bèn cầm đũa lên dùng bữa.

Tạm thời chưa thể xử lý Xuân Nghiên, nếu xử lý người có thể truyền tin cho Lương Vương này rồi, khó tránh khỏi Lương Vương sẽ tìm người khác trong Quốc Công phủ, đến lúc đó nàng ở ngoài sáng, người của Lương Vương ở trong tối, càng thêm đau đầu.

Xuân Nghiên tuy suốt ngày luôn miệng khen ngợi Lương Vương đến phát phiền, nhưng may mà không phải kẻ tâm cơ sâu xa, có gì cũng đều viết hết lên mặt.

Liên tiếp mấy ngày, Bạch Khanh Ngôn ngày đêm luyện tập, toàn thân đau nhức, đến mức lúc ăn cơm còn không cầm nổi đũa.

Xuân Đào múc cho Bạch Khanh Ngôn một bát cháo gà kê, vẻ mặt lo lắng nói: “Cô nương, cứ tiếp tục như vậy, nô tỳ sợ người sẽ không chịu nổi.”

“Mấy ngày nay ngày đêm mồ hôi đầm đìa, ta lại thấy người nhẹ nhõm hơn nhiều.”

Nghe Bạch Khanh Ngôn nói vậy, Xuân Đào cũng không tiện khuyên nữa, chỉ cúi đầu nhìn Xuân Nghiên đang quỳ ở đó nơm nớp lo sợ, lau nước mắt mà không dám đứng dậy, rồi lắc đầu.

Dùng xong điểm tâm, Bạch Khanh Ngôn thay y phục định đi thăm Bạch Cẩm Tú, lúc này mới cho Xuân Nghiên đứng dậy hầu hạ.

Xuân Nghiên rưng rưng nước mắt đưa lò sưởi tay cho Bạch Khanh Ngôn, rồi ngoan ngoãn lui sang một bên, nước mắt lã chã rơi. Từ khi theo hầu đại cô nương đến nay, đây là lần đầu tiên nàng ta bị phạt mất mặt như vậy, các nha đầu ra vào đều thấy nàng ta quỳ ở đó.

Bạch Khanh Ngôn khoác áo choàng lông cáo vừa bước ra khỏi Thanh Huy Viện, liền thấy Trần Khánh Sinh vẫn luôn đợi ở cửa, đang nói cười với bà tử quét dọn, vội vã tiến lên hành lễ với Bạch Khanh Ngôn: “Đại cô nương...”

“Vừa đi vừa nói!” Bạch Khanh Ngôn nói.

“Vâng...” Trần Khánh Sinh hơi khom lưng, cung kính đi theo bên cạnh Bạch Khanh Ngôn, hạ thấp giọng nói: “Tiểu nhân nghe ngóng được sáu nha hoàn tâm phúc hồi môn của nhị cô nương đều không bị bán đi, có lẽ là vì người của Trung Dũng Hầu phủ lục lọi của hồi môn của nhị cô nương cũng không tìm được khế ước bán thân. Đại cô nương cẩn thận dưới chân... Gã gác cổng của Trung Dũng Hầu phủ nói, vợ hắn tối qua kể với hắn, ngoại trừ Minh Ngọc cô nương bên cạnh nhị cô nương được Ngô ma ma đưa ra khỏi phủ an trí tử tế, năm nha đầu còn lại đều bị dìm chết cả rồi!”

Bước chân Bạch Khanh Ngôn khựng lại, liếc mắt nhìn Trần Khánh Sinh. Hắn đang nói cho nàng biết Minh Ngọc đã phản chủ?

Nha đầu hồi môn của Bạch Cẩm Tú đều do mẫu thân và nhị thẩm cùng nhau chọn lựa, ngày xuất giá Bạch Khanh Ngôn đã gặp qua, đều là những cô nương an phận và thông minh.

Vậy mà năm mạng người đang tuổi thanh xuân, nói dìm chết là dìm chết, vị Trung Dũng Hầu phu nhân Tưởng thị cai quản hậu trạch này lại có tâm địa hiểm độc, thủ đoạn tàn nhẫn đến vậy.

Trần Khánh Sinh tiếp tục nói: “Vì sợ y phục trang sức trên người năm nha đầu sẽ khiến người ta tra ra manh mối của Trung Dũng Hầu phủ, Ngô ma ma bên cạnh Trung Dũng Hầu phu nhân đã ra lệnh lột sạch y phục của năm nha đầu, trong đêm tuyết lớn cuốn vào một chiếc chiếu cói rồi ném ra bãi tha ma. Hai hạ nhân phụng mệnh đi chôn xác không biết nội tình, chê đất bị đông cứng khó đào, nghĩ bụng dù sao cũng chỉ là nha hoàn bị chủ tử dìm chết, liền lười phí sức đào hố, vứt bừa thi thể trong tuyết, mong một đêm tuyết lớn sẽ vùi lấp tất cả, rồi đi uống rượu. Ông chủ quán rượu nói lúc hai người đó đến, một người trong lòng bất an, người kia còn an ủi rằng đợi sang năm băng tan tuyết chảy, xương cốt sớm đã bị thú hoang tìm ăn trong mùa đông gặm sạch rồi.”

Lửa giận trong lòng Bạch Khanh Ngôn bùng lên, lát sau lại nhắm mắt cố nén xuống: “Ngươi nói tiếp đi!”

“Tiểu nhân lại nghe ngóng được từ chỗ quản sự của một kỹ viện tư, hôm qua ca ca của đại nha đầu Minh Ngọc bên cạnh nhị cô nương... đã gọi hai kỹ nữ, nói là vớ được một món tiền từ trên trời rơi xuống. Tiểu nhân liền để tâm một chút, hiện giờ đã điều tra rõ ràng, Minh Ngọc cô nương vẫn bình an vô sự, được chuyển đến trang viên hồi môn của Tưởng thị.”

“Biểu ca, sao chuyện dơ bẩn gì huynh cũng kể cho đại cô nương nghe vậy...” Xuân Đào đỏ tai, lí nhí nói.

“Đại cô nương thứ tội, là tiểu nhân sơ suất!” Trần Khánh Sinh vội quỳ xuống thỉnh tội.

“Không sao, ngươi đứng lên đi!”

Trần Khánh Sinh quả thực thông minh lại có bản lĩnh. Bạch Khanh Ngôn bảo hắn đi tra tung tích nha đầu hồi môn của Bạch Cẩm Tú, không ngờ hắn tra nhanh như vậy, lại còn lần theo manh mối mà nghe ngóng được tường tận đến thế.

“Ngươi đến cửa thùy hoa đợi trước, lát nữa e là còn phải phiền ngươi chạy thêm một chuyến.” Bạch Khanh Ngôn suy nghĩ một lát rồi nói: “Ngươi cho người đến bãi tha ma tìm thi thể các nha đầu hồi môn của nhị cô nương, giữ nguyên hiện trường, tìm người trông coi cẩn thận rồi báo quan, đừng để thú hoang làm hỏng thi thể các nàng. Dù sao cũng là người từ Bạch gia chúng ta đi ra, dù là nha hoàn cũng không thể vô cớ mất mạng, chịu kết cục phơi thây nơi hoang dã.”

“Vâng, tiểu nhân lĩnh mệnh.”

Xuân Đào đỡ Bạch Khanh Ngôn đi về phía Thanh Trúc Các, trong lòng không khỏi cảm thán... ban đầu, khi Minh Ngọc sắp bị cha mẹ lang sói của mình bán vào kỹ viện, chính nhị cô nương thấy nàng ta đáng thương nên đã mua về, còn giữ lại bên người, cho nàng ta thể diện, để nàng ta làm đại nha đầu hạng nhất, vậy mà giờ đây nàng ta lại phản bội nhị cô nương.

Xuân Đào không khỏi nghĩ đến Xuân Nghiên, trong lòng thắt lại, ngẩng đầu nhìn Bạch Khanh Ngôn, mơ hồ có suy đoán nào đó: “Đại cô nương... Có phải người đã không còn tin tưởng Xuân Nghiên nữa không?”

Biết Xuân Đào cơ trí và trung thành, Bạch Khanh Ngôn không giấu giếm: “Xuân Nghiên lớn rồi, tâm tư cũng lớn rồi, lại ân cần, để tâm đến chuyện của Lương Vương như vậy, em thật sự không nhìn ra chút manh mối nào sao?”

Sở dĩ Bạch Khanh Ngôn còn giữ lại Xuân Nghiên, chẳng qua là vì muốn xem Lương Vương còn sai khiến Xuân Nghiên làm những gì. Thấy Xuân Nghiên và người của Lương Vương phủ tiếp xúc mật thiết, nàng thậm chí đã nghi ngờ bức thư trong phòng tổ phụ cũng không thoát khỏi liên quan đến Xuân Nghiên.

Xuân Đào mím chặt môi, thảo nào gần đây đại cô nương xa lánh Xuân Nghiên, cũng xa lánh Lương Vương.

Chỉ là nếu cô nương vì chuyện này mà làm lỡ mất mối nhân duyên tốt đẹp của mình, Xuân Đào lại cảm thấy không đáng.

Khi Bạch Khanh Ngôn đến Thanh Trúc Các, mấy tỷ muội Bạch gia đều đã vây quanh giường, nói nói cười cười với Bạch Cẩm Tú.

Nàng đứng trong sân, nghe tiếng các muội muội nói cười đùa giỡn trong phòng, tâm trạng tốt lên một cách khó tả.

Bạch Khanh Ngôn là người đã chết một lần, kiếp này khổ gì cũng có thể chịu, cái gì cũng đều có thể vứt bỏ. Kiếp này... nàng dù có thịt nát xương tan, chỉ cần có thể bảo vệ trưởng bối được an thái, bảo vệ được tiếng cười vô lo vô nghĩ này của các muội muội, nàng cũng mãn nguyện rồi.

Nghe thấy các nha đầu, bà tử bên ngoài đồng loạt cất tiếng “Đại cô nương”, Bạch Cẩm Tú vội ngẩng đầu nhìn về phía cửa, Bạch Cẩm Đồng còn chạy ra đỡ lấy Bạch Khanh Ngôn: “Trưởng tỷ đến rồi...”

“Nói gì thế? Từ xa đã nghe thấy tiếng cười rồi.” Trong lòng Bạch Khanh Ngôn mềm nhũn. Nàng đưa lò sưởi tay cho Xuân Đào, cởi áo choàng.

Xuân Đào vội tiến lên nhận lấy áo choàng, lập tức cúi đầu, ngoan ngoãn đứng sau lưng Bạch Khanh Ngôn.

Bạch Cẩm Trĩ bỏ nắm hạt dưa trong tay xuống, đứng dậy hành lễ, vui vẻ nói: “Đang nói chuyện hôm qua ở Trung Dũng Hầu phủ, trưởng tỷ vừa đấm vừa xoa một hồi, khiến cho mụ già Trung Dũng Hầu phu nhân kia tức đến bốc khói đầu đấy!”

Đề xuất Cổ Đại: Trường An Chờ Ta Chọn Chồng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện