Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 20: Phụ kinh thỉnh tội

“Bạch gia đầy cửa trung cốt, lỗi lạc, ngay thẳng, bất luận nam nhi hay nữ lang người nào cũng đều đội trời đạp đất, một thân hạo nhiên chính khí!”

Thi thoảng có nam tử say rượu, nói đến chuyện nữ tử không tài chính là đức, nên lấy nội trạch hậu viện giúp chồng dạy con làm trọng, cũng đều bị nhấn chìm trong tiếng khen ngợi dành cho Trấn Quốc Công phủ.

Trấn Quốc Công phủ.

Nhị cô nương Bạch Cẩm Tú thành thân ngày thứ ba mạng tại sớm tối, bị khiêng ngang về phủ. Trấn Quốc Công phủ dưới màn tuyết lớn bao phủ, giống như đang căng lên một sợi dây đàn, người hầu nô tỳ trật tự ngay ngắn từ cửa hông ra ra vào vào thắp sáng đèn lồng, không dám lớn tiếng nói chuyện.

Nhị phu nhân Lưu thị cứ canh giữ bên giường Bạch Cẩm Tú, nắm lấy ngón tay lạnh lẽo của con gái, nước mắt như đứt dây, thấp giọng gọi tên con gái.

Thái y viện Viện phán Hoàng thái y cùng sư huynh Hồng đại phu, đang ở gian ngoài thương nghị xem dùng thuốc cho Bạch Cẩm Tú như thế nào.

Đại Trưởng công chúa và các phu nhân Bạch phủ sắc mặt trầm trọng, canh giữ tại khuê các của Bạch Cẩm Tú đợi hai vị đại phu thương nghị ra kết quả.

Tam cô nương Bạch Cẩm Đồng nhìn Bạch Cẩm Tú mặt không còn chút máu trên giường, bị không khí trầm trọng trong phòng đè nén đến khó chịu, vừa vén rèm ra ngoài hít thở, liền thấy biểu ca của Xuân Đào là Trần Khánh Sinh đang cung kính khom lưng, hạ thấp giọng nói chuyện với Bạch Khanh Ngôn đứng dưới hành lang.

Trần Khánh Sinh liếc thấy có người từ trong phòng đi ra lập tức im bặt, cung kính đứng bên cạnh Bạch Khanh Ngôn hành lễ với Bạch Cẩm Đồng: “Tam cô nương an.”

“Ngươi đi đi!” Bạch Khanh Ngôn nói với Trần Khánh Sinh.

Bạch Cẩm Đồng nhìn bóng lưng Trần Khánh Sinh hành lễ xong vội vã rời đi, đi đến bên cạnh Bạch Khanh Ngôn thấp giọng hỏi: “Đó hình như là biểu ca của Xuân Đào, trưởng tỷ giao việc cho hắn?”

Bạch Khanh Ngôn khép lại áo choàng lông cáo, cùng Bạch Cẩm Đồng đi dọc theo hành lang về phía noãn các vài bước. Trần Khánh Sinh người này, Bạch Khanh Ngôn dự định để hắn đi theo Bạch Cẩm Đồng.

Nàng nhẹ nhàng nói: “Trần Khánh Sinh người này cực giỏi giao thiệp với người khác, trong Đại Đô thành... bất luận là tam giáo cửu lưu, tiểu nhị quán trà tửu lầu, chưởng quầy, hay là quản sự người hầu của phủ đệ đạt quan quý nhân, chỉ cần hắn muốn đều có thể kết giao, tin tức gì hắn cũng có cửa để nghe ngóng. Qua rằm tháng giêng, muội xuất môn ở bên ngoài mang Trần Khánh Sinh theo bên người, nhất định sẽ có ích cho muội.”

“Trưởng tỷ...” Yết hầu Bạch Cẩm Đồng chuyển động, nhớ tới ngày đó Bạch Khanh Ngôn nói chuyện với nàng rõ ràng như vậy, phân tích tình cảnh Bạch gia thấu đáo như vậy, lập tức cảm thấy gánh nặng trên vai ngàn cân.

Vừa rồi, Bạch Khanh Ngôn chỉ phái Trần Khánh Sinh đi các quán trà, quán rượu chốn lầu xanh tung tin về chuyện ở cửa Trung Dũng Hầu phủ hôm nay, ý đồ đẩy thanh danh lỗi lạc, ngay thẳng, đội trời đạp đất của Trấn Quốc Công phủ lên một tầng cao mới.

Đây là sự khảo nghiệm của nàng đối với Trần Khánh Sinh, nếu chuyện này làm tốt, nàng mới dám đưa người đến bên cạnh Bạch Cẩm Đồng, không ngờ Trần Khánh Sinh làm việc còn tốt hơn nàng dự kiến.

Hoàn toàn không để một người nào của Trấn Quốc Công phủ ra mặt, dựa vào các mối quan hệ hắn kết giao đem chuyện này rải ra ngoài, ngay cả bản thân hắn cũng phiến lá không dính thân, thủ đoạn lão luyện lại dứt khoát.

Nàng và Bạch Cẩm Đồng đang nói chuyện, liền thấy bà tử giữ cửa vội vã bước vào cửa viện Thanh Trúc Các, rảo bước đến dưới hành lang nói với nha đầu giữ cửa: “Làm phiền thông báo với Tưởng ma ma một tiếng, Trung Dũng Hầu thế tử đang ở ngoài phủ Quốc Công chúng ta lưng đeo bụi gai, nói là muốn phụ kinh thỉnh tội, cũng không chịu vào cửa, cứ quỳ ở ngoài phủ, tiểu đích tôn của Hữu tướng cùng mấy vị công tử cũng đi theo cùng, hình như đều đã uống rượu, các lão nô cũng không biết nên làm thế nào cho phải.”

Bạch Cẩm Đồng vô cùng bất ngờ, nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn đang trấn tĩnh tự nhiên.

Thông thường phu thê hai người cho dù có mâu thuẫn lớn bằng trời, nhà trai chọn ngày đến cửa trịnh trọng thỉnh tội với trưởng bối là được rồi, nhà thanh quý nào có chuyện nam tử vì xin lỗi thê tử mà đeo bụi gai đến cửa, đây chính là để cho cả thiên hạ biết chuyện xấu trong nhà.

Nhưng Bạch Cẩm Đồng suy nghĩ một chút cũng hiểu, chuyện hôm nay náo loạn lớn như vậy, Trung Dũng Hầu phủ nếu không đưa ra thái độ, e là không có cách nào thu dọn tàn cuộc.

Chỉ là, Bạch Cẩm Đồng vừa nghĩ đến Bạch Cẩm Tú nằm trên giường chỉ có thở ra không có hít vào liền tức giận đến hai mắt đỏ hoe, nàng nghiến chặt răng: “Nhị tỷ nằm trên giường sống chết chưa rõ, hắn còn đi uống rượu! Uống rượu xong mới đến phụ kinh thỉnh tội cầu xin lượng thứ, thế này cũng quá hời cho hắn rồi!”

Bạch Khanh Ngôn không lên tiếng, Tần Lãng có thể đến chứng tỏ còn cứu được.

Qua nửa tuần trà Tưởng ma ma mới từ trong phòng đi ra, cùng bà tử giữ cửa kia đi ra ngoài, Bạch Khanh Ngôn liền biết... chắc chắn là tổ mẫu và nhị thẩm đã thương lượng xong, sai Tưởng ma ma mời Tần Lãng vào phủ.

Dù sao Trung Dũng Hầu phủ cũng đã đưa ra thái độ cúi đầu làm nhỏ, các nhà thanh quý khắp Đại Đô thành lại chưa từng có tiền lệ hòa ly, các trưởng bối vì nghĩ cho tương lai của nhị muội muội, cũng không thể mặc kệ Tần Lãng cứ quỳ ở ngoài phủ như vậy.

“Nhị thẩm! Người hồ đồ rồi sao! Nhị tỷ con bị thương thành như vậy nằm trên giường, dựa vào cái gì còn để hắn bước vào cửa lớn Trấn Quốc Công phủ chúng ta!” Giọng nói phẫn nộ của tứ cô nương Bạch Cẩm Trĩ từ trong phòng truyền ra, “Theo ý của con trực tiếp để con ra ngoài quất cho hắn một roi đánh trở về! Sao lại còn phải mời vào?”

“Vậy có thể làm sao?! Nhị tỷ con đã là dâu con nhà họ Tần, nhà thanh quý triều ta không có tiền lệ hòa ly, chẳng lẽ muốn để tỷ tỷ con thanh đăng cổ phật cả đời?! ” Nhị phu nhân Lưu thị cũng đầy bụng phẫn uất không cam lòng, “Cẩm Tú số khổ của ta a! Mẹ lúc đầu không nên đồng ý để con gả vào Trung Dũng Hầu phủ a! Mẹ chồng như vậy, cô em chồng như vậy, phu quân như vậy! Những ngày tháng sau này con biết sống thế nào a!”

Bạch Khanh Ngôn rũ mắt nhẹ nhàng vuốt ve lò sưởi tay trong tay, che đi vẻ hơi đỏ nơi đáy mắt, nàng có may mắn được trọng sinh trở lại, thì tuyệt đối sẽ không để Bạch Cẩm Tú sống uất ức cả đời, Bạch Cẩm Tú là muội muội mà Bạch Khanh Ngôn nàng xả thân cũng phải bảo vệ, không đến lượt bất kỳ kẻ nào đến chà đạp giày xéo muội ấy!

“Con đi quất cho hắn một roi đánh trở về!” Giọng nói phẫn nộ của Bạch Cẩm Trĩ suýt nữa lật tung nóc nhà Thanh Trúc Các.

Bạch Khanh Ngôn ngẩng đầu, liền thấy nàng ấy đùng đùng nổi giận từ trong phòng xông ra.

Tam phu nhân Lý thị sợ con gái gây họa vội đuổi theo ra, nhưng không kéo được Bạch Cẩm Trĩ, gấp đến mức vung khăn tay liên tục, vội sai bảo các bà tử thô sử trong viện đi trói Bạch Cẩm Trĩ lại mang về.

Nhưng Bạch Cẩm Trĩ từ nhỏ võ nghệ xuất chúng, chỉ mấy bà tử thô sử này đâu thể là đối thủ của Bạch Cẩm Trĩ, sợ đến lúc đó không ngăn được người còn phải ăn mấy roi.

Bạch Khanh Ngôn tiến lên phúc thân với Tam phu nhân Lý thị: “Tam thẩm người đừng vội, con và Cẩm Đồng đi xem tứ muội muội, nhất định sẽ không để muội ấy gây họa.”

“Đúng đúng! A Bảo... bình thường Cẩm Trĩ nghe lời con nhất! Cẩm Đồng con bảo vệ trưởng tỷ con một chút, mau đi bắt cái đứa không nên thân kia về cho ta!” Tam phu nhân Lý thị gấp gáp nói.

“Tam thẩm yên tâm!” Bạch Cẩm Đồng đỡ Bạch Khanh Ngôn đi xuống bậc thang, rảo bước đi về phía tiền viện.

——

Tưởng ma ma đến cửa phủ thấy Tần Lãng lưng đeo bụi gai quỳ ở cửa phủ, đám công tử bột quan hệ tốt với Tần Lãng trong Đại Đô thành cũng đi theo không ít, cái tư thế này ngược lại giống như đến trợ uy.

Tiểu đích tôn của Hữu tướng Lữ Nguyên Bằng cười hì hì vái chào Tưởng ma ma một nửa: “Ma ma, chúng ta bồi Tần Lãng đến phụ kinh thỉnh tội rồi, cũng muốn đến thăm nhị cô nương, không biết thương thế nhị cô nương thế nào rồi?”

Đề xuất Cổ Đại: Trước Khi Bị Sao Gia: Phu Nhân Dọn Sạch Quốc Khố, Vác Bụng Bầu Đi Lưu Đày
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện