Lão giả lập tức cảm thấy nhiệt huyết dâng trào, hốc mắt nóng lên, dắt đứa cháu nhỏ của mình lảo đảo đuổi theo đại quân tốc độ cực nhanh, hét lớn: “Là Tiểu Bạch soái sao?! Là Tiểu Bạch soái của Bạch gia quân sao?!”
Lại lần nữa nghe thấy xưng hô Tiểu Bạch soái này, một trận chua xót xông lên đầu, hốc mắt nàng chua trướng, nắm chặt nắm đấm, cắn chặt răng, bước chân trầm ổn đi về phía nam.
Nàng võ công mất hết, đã không còn là Tiểu Bạch soái năm đó.
Nàng từ sau khi trọng thương chỉ biết được nuông chiều, còn xứng đáng gì để người ta gọi là Tiểu Bạch soái?!
Lão giả một tay chống gậy một tay dắt cháu trai kiệt lực đuổi theo phía sau, cao giọng nói: “Lão hủ là một thầy giáo dạy học ở Phong Huyện! Bốn năm trước là tướng quân cứu đứa cháu duy nhất này của lão hủ từ dưới đao địch quân! Bốn năm sau là Bạch gia tướng quân và Bạch gia quân dùng máu thịt bảo vệ sinh dân chúng tôi chạy trốn! Tướng quân có phải là... hậu nhân Trấn Quốc Công Bạch gia không? Có phải đến Nam Cương đoạt lại quê hương Phong Huyện cho tiểu dân chúng tôi không?!”
Hốc mắt Bạch Cẩm Trĩ đỏ lên nước mắt nóng hổi suýt trào ra, cảm xúc trong lòng nàng cuộn trào.
Hóa ra, trong mắt biên dân Bạch gia quân chính là hy vọng.
Nàng nghiêng đầu nhìn Bạch Khanh Ngôn đôi mắt nhìn thẳng phía trước: “Trưởng tỷ, trưởng tỷ lão nhân gia kia đang gọi tỷ ở phía sau.”
Đại khái là nghe thấy bốn chữ Bạch gia tướng quân, bá tánh nối đuôi nhau dừng bước, dừng chân nhìn về hướng lão giả đuổi theo hô hoán, cũng có người nghe thấy danh tiếng Bạch gia đi theo lão giả.
“Tiểu Bạch soái?! Là hậu nhân của Bạch gia Trấn Quốc Công phủ sao?!”
“Không phải nói Thái tử đến sao? Có tướng quân Bạch gia đi cùng sao không nói?!”
“Là vị Bạch gia tướng quân nào vậy?”
“Vị công tử thanh tú kia tay áo đeo băng đen, là đang để tang a! Chắc chắn là tiểu tướng quân của Trấn Quốc Công phủ Bạch gia!”
Mắt thấy quân đội đi càng ngày càng xa, lão giả đuổi không kịp liền vội kéo đứa cháu nhỏ của mình đến trước mặt ấn xuống quỳ: “Nhanh! Xuân nhi quỳ xuống dập đầu, vị kia chính là ân nhân cứu mạng của con!”
Đứa trẻ ngây thơ được gọi là Xuân nhi quỳ xuống đất dập đầu thật mạnh về hướng đại quân hành tiến, lão giả cũng chống gậy run rẩy quỳ xuống, hô to: “Bạch gia chư vị tướng quân cùng Bạch gia quân vì bảo vệ biên dân chúng tôi mà chết, chúng tôi khắc ghi trong lòng! Tiểu Bạch soái, Bạch tướng quân ngài nhất định phải đoạt lại quốc thổ Phong Thành, báo thù cho chư vị tướng quân... cùng dân chúng nước Tấn chết oan dưới đao giặc cướp a!”
“Thật sự là Bạch gia tướng quân?!”
“Bạch gia còn tướng quân sao? Chư vị tướng quân Bạch gia không phải đều đã tử trận rồi sao? Còn vị tướng quân nào còn dám đến Nam Cương! Thôi đi... Thiên Môn Quan đã phá chúng ta vẫn là sớm chạy trốn đi thôi! Nếu không đại quân Tây Lương vừa đến, chúng ta đều không còn mạng đâu!”
“Phỉ phui! Ngươi nói cái lời gở gì thế! Bạch gia tướng quân ai nấy đều là hán tử đội trời đạp đất, ngươi tưởng cũng tham sống sợ chết như ngươi sao!”
Có phụ nhân ôm tay nải và con nhỏ, đã nước mắt lưng tròng quỳ xuống theo lão giả, hô to: “Bạch tướng quân, nam nhân của ta bị người Tây Lương giết rồi! Cầu Bạch tướng quân báo thù cho chúng tôi, đoạt lại quê hương cho chúng tôi a!”
“Bạch tướng quân!”
“Bạch tướng quân, nhất định phải thắng a! Chúng tôi không muốn rời xa quê hương đâu!”
Cảm xúc biên dân bị tiếng khóc của phụ nhân kia lây nhiễm, nhao nhao quỳ xuống bọn họ hô to tiếng thổ ngữ địa phương Phượng Thành hoặc Phong Huyện, tiếng sau cao hơn tiếng trước hô hoán Bạch tướng quân, xin Bạch tướng quân vì nước thu phục đất đai đã mất, vì dân thu phục quê hương, báo thù cho Bạch gia tướng quân đã tử trận.
Dân gặp đại nạn, chư vị tướng quân Bạch gia lớp lớp xông lên lao ra Nam Cương... vì dân xả thân, ân đức như vậy sao không khiến người ta cảm hoài trong lòng.
Thái tử ngồi trong xe vén rèm xe thò đầu nhìn về phía sau, Tiêu Dung Diễn ngồi ngay ngắn trong xe tầm mắt nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn đôi mắt đỏ hoe, lại nhìn về phía bá tánh quỳ xuống liên tiếp ở phía xa, trong lòng khó tránh khỏi cảm hoài.
Bạch gia được lòng người như vậy, được biên dân coi là cứu thế chi chủ, nếu may mắn gặp minh quân... tự nhiên có thể kiến lập một phen sự nghiệp kinh thiên vĩ địa hiếm có trên đời, nhưng nếu gặp dung chủ, kiêng kỵ công cao cái chủ, rơi vào kết cục như vậy đã coi như là không tệ rồi.
Tiêu Nhược Hải tịnh không phải lần đầu tiên nhìn thấy tình cảnh bá tánh quỳ tiễn đại quân, trước kia là vui mừng khôn xiết!
Nhưng hiện nay, bá tánh khóc lóc quỳ tiễn coi Bạch gia tướng quân là hy vọng, chính là đè gánh nặng lên vai Bạch Khanh Ngôn.
Bạch Cẩm Trĩ không nhịn được quay đầu, nhìn những bá tánh áo quần lam lũ, mặt vàng da bọc xương quỳ xuống đất tiễn đưa kia, đỏ hoe hốc mắt đưa tay kéo tay áo Bạch Khanh Ngôn: “Trưởng tỷ, tỷ thật sự không quay đầu lại nhìn xem?! Những bá tánh kia đều quỳ xuống rồi...”
Nàng cắn chặt răng.
Bá tánh quỳ xuống đất khóc lóc theo lão giả nước mắt đầm đìa, chỉ thấy vị thiếu niên nam trang vóc người đơn bạc nhưng thẳng tắp... cánh tay đeo băng tang vải đen kia xoay người lại, vái chào thật sâu sát đất với bọn họ, không nói một lời liền xoay người đi theo đại quân.
Bạch Cẩm Trĩ và Tiêu Nhược Hải đi theo sau Bạch Khanh Ngôn, cũng vái chào bá tánh.
Cái vái này, tạ ơn bá tánh không quên Bạch gia, không quên Bạch tướng quân.
Nàng sẽ mang theo kỳ vọng của bọn họ, đoạt lại quê hương của bọn họ! Báo thù cho bá tánh chết oan và Bạch gia quân... cho tổ phụ, phụ thân và các thúc bá đệ đệ của nàng!
Bá tánh quỳ dưới đất, sôi trào lên.
“Bạch gia tướng quân! Thật sự là Bạch gia tướng quân a!”
“Có cứu rồi a! Chúng ta có cứu rồi!”
“Bạch gia tướng quân đến cứu chúng ta rồi! Chúng ta không cần chạy trốn làm lưu dân nữa rồi!”
Theo đại quân hành tiến, càng đến gần Uyển Bình lưu dân càng nhiều, đa phần đều là người không muốn rời xa quê hương nhưng lại vì chiến sự không thể không rời nhà, sợ nghị hòa không thuận, hai nước khai chiến bọn họ những bá tánh thường dân này tính mạng khó bảo toàn.
Thấy năm vạn đại quân kéo đến, lưu dân nhao nhao dừng bước, đáy lòng mong mỏi lần này quốc gia nhuệ sĩ có thể giúp bọn họ đoạt lại cố thổ.
Đêm đó, đại quân đến đại doanh Uyển Bình, trong thành Uyển Bình đã không còn náo nhiệt như xưa, Quận thủ nói... bá tánh nghe tin Trấn Quốc Công và chư vị tướng quân Bạch gia toàn bộ tử trận hoảng sợ bất an, thực sự sợ hãi thiết kỵ Tây Lương, nhà giàu có đã dắt già dắt trẻ rời khỏi thành Uyển tránh nạn rồi, trong thành còn lại cũng đều là những người già yếu.
Sau khi an đốn, Bạch Khanh Ngôn xin Thái tử triệu tập tất cả tướng lĩnh tùy hành lần này nghị sự.
Trong phủ nha, đèn đuốc sáng trưng.
Thái tử dẫn mọi người đứng trước tấm bản đồ khổng lồ được mở ra, nói: “Hiện nay đã đến Uyển Thành, sáng sớm mai nhổ trại, ngựa không dừng vó đêm khuya là có thể đến Úng Thành, vừa đến Úng Thành... chuyện chúng ta ngoài sáng nghị hòa trong tối điều động binh mã tất nhiên không giấu được, đại chiến hết sức căng thẳng, chúng ta đối mặt là liên quân Tây Lương Nam Yến, hơn nữa trận này chỉ được thắng không được bại! Chư vị tướng quân có diệu kế gì để giành chiến thắng không?”
“Tây Lương đã chiếm Thiên Môn Quan, Nam Yến chiếm cứ Phong Huyện, theo ta thấy... chỉ có thể chia ra mà đánh!” Thạch Phan Sơn hai tay khoanh trước ngực nhìn bản đồ hồi lâu, xoay người ôm quyền nói với Thái tử, “Nam Yến không đáng sợ, quân đội Tây Lương mới thực sự là đội quân bưu hãn, giáp binh cường kiện! Đặc biệt là danh tướng Tây Lương Vân Phá Hành này, ngoại trừ từng nếm mùi thất bại trong tay Trấn Quốc Vương ra, có thể nói là bách chiến bách thắng, chỉ có thể dùng trí!”
“Nói cũng như không nói!” Chân Tắc Bình tính tình nóng nảy, hắn ôm quyền nói với Thái tử, “Điện hạ, chỉ cần cho ta một vạn tinh binh, ta vòng qua Thiên Môn Quan từ Bình Dương thành đi thẳng đến sào huyệt Tây Lương! Ta không tin Hoàng đế lão nhi Tây Lương không triệu hồi Vân Phá Hành về giữ sào huyệt bọn chúng! Chỉ cần Vân Phá Hành mang cường binh đi, chúng ta quen thuộc địa hình Thiên Môn Quan... do Trương Đoan Duệ tướng quân lĩnh binh, tất có thể một lần hành động đoạt lại Thiên Môn Quan!”
Đề xuất Cổ Đại: Phi Phú Tức Quý, Lầm Gả Thành Duyên