Bạch Cẩm Đồng biết chuyện này là do trưởng tỷ ngầm ý, bưng chén trà lên uống không lên tiếng.
“Bị cướp rồi?! Ha ha... ngay cả ông trời cũng không nhìn nổi nữa rồi!” Bạch Cẩm Trĩ không nhịn được hả hê khi người gặp họa, đứng dậy hỏi, “Toàn thân bị thương, có tàn phế không?!”
Tưởng ma ma bên ngoài bình phong bị Bạch Cẩm Trĩ làm cho dở khóc dở cười: “Tiền viện đến bẩm báo, lão nô còn chưa từng đi xem qua.”
Bạch Khanh Ngôn rũ mắt cười khẩy, không nhanh không chậm nói: “Góa phụ Bạch gia ta đều là nữ tử, khi tước vị còn, trước mặt tông tộc Sóc Dương còn yếu thế không giữ được gia nghiệp Bạch phủ, nay không còn tước vị... cô nhi quả mẫu còn có thể làm chủ cho tông tộc thế nào? Huống chi lúc trước trước linh cữu tổ phụ ta từng nói, đường bá phụ mang theo bốn mươi lăm vạn lượng bạc về Sóc Dương, trên đường khó tránh khỏi không ổn thỏa, mời bọn họ đợi tang sự kết thúc, phái người hộ tống bọn họ về, bọn họ nhất quyết đòi tự đi! Nay nói bị cướp rồi... không tìm quan phủ nha môn địa phương, ngược lại đến Bạch gia, e không phải là còn muốn đánh chủ ý lên của hồi môn của mẫu thân và các vị thẩm thẩm chứ?”
Lưu thị xưa nay đanh đá dùng khăn tay ấn ấn nước mắt nơi khóe mắt, bực bội nói: “Ta thấy A Bảo nói đúng! Không đi tìm quan phủ nha môn địa phương, tìm chúng ta có tác dụng gì? Chúng ta bây giờ đã không còn tước vị, cả nhà góa phụ làm chủ cho hắn thế nào?! Lúc trước hắn cầm bạc đòi đi, A Bảo không khuyên sao? Hay là tông tộc thực sự muốn cướp luôn của hồi môn của chúng ta, ép chết cô nhi quả mẫu chúng ta mới cam lòng?! Bảo hắn cút!”
Ngược lại Đổng thị không nhanh không chậm mở miệng: “Tính thời gian... con dâu đoán, vị tộc đường huynh này hẳn là đã đi qua nha môn địa phương, lúc này trở về chắc là muốn mượn uy thế Đại Trưởng công chúa của mẫu thân, để gây sức ép quan viên địa phương tìm bạc cho hắn.”
Đại Trưởng công chúa chẳng lẽ đối với tông tộc lại không có lửa giận sao? Thật sự coi Đại Trưởng công chúa là trâu ngựa của tông tộc Sóc Dương hắn có thể tùy ý sai khiến?!
Mâu sắc Đại Trưởng công chúa tối sầm, thân hình lười biếng dựa vào gối tròn, giọng điệu bình thản: “Ta già rồi, ngày rằm liền phải đến am thanh tịnh hoàng gia tĩnh tu, tâm lực còn lại... ngoại trừ chuyện của người trong Quốc công phủ này có thể quản một chút, những chuyện vặt vãnh còn lại, vô tâm cũng vô lực.”
Lời này ý tứ chính là nói cho Bạch Kỳ Vân biết, bà không muốn quản chuyện tông tộc, nhưng nếu sự việc liên quan đến những cháu gái và con dâu này của bà, bà nhất định sẽ không ngồi yên không quản. Đây cũng là cảnh cáo tông tộc, đừng nghĩ ở Sóc Dương có thể tùy tiện bắt nạt cháu gái và con dâu của bà.
“Nói đến gia nghiệp Bạch gia...” Bạch Khanh Ngôn nghiêng người nhìn về phía Đổng thị, “Nghĩa thương Tiêu Dung Diễn nhân nghĩa, vẫn chưa phái người đến giục nộp các loại sổ sách khế ước. Nhưng Bạch gia ta không thể vì Tiêu tiên sinh nhân nghĩa mà trì hoãn việc này. Đã là đại sự Bạch gia đã xong, mẫu thân... phái quản sự đến Tiêu phủ thương nghị ngày đối chiếu sổ sách bàn giao địa khế cửa tiệm đi!”
“A Bảo nói đúng, vợ thằng cả chuyện này nên làm sớm không nên làm muộn.” Đại Trưởng công chúa nói.
Đổng thị đứng dậy hành lễ với Đại Trưởng công chúa: “Mẫu thân, con dâu đi sắp xếp việc này trước, sau đó đi an trí cho tộc đường huynh.”
“Vất vả rồi!” Đại Trưởng công chúa thật tâm thật ý nói với Đổng thị.
Sau khi Đổng thị rời đi, Đại Trưởng công chúa bảo Bạch Khanh Ngôn ở lại, những người còn lại về nghỉ ngơi, dù sao lăn lộn lâu như vậy người Bạch gia đều đã mệt mỏi rã rời.
Bạch Cẩm Tú khoác tay Lưu thị từ viện Trường Thọ đi ra, cùng Lưu thị đi về, ma ma nha hoàn đều ở cách khá xa. Bạch Cẩm Tú hạ thấp giọng nói chuyện với Lưu thị: “Mẫu thân không cần lo lắng con một mình ở lại thành Đại Đô, Tổ mẫu vẫn còn! Hơn nữa Trung Dũng Hầu đã chết, Tưởng thị càng bị lệnh cả đời này không được về Hầu phủ, con nhất định sẽ không bị bắt nạt.”
Lưu thị rưng rưng nắm lấy tay con gái: “Nhưng trước mắt vị trí Thế tử của Tần Lãng cũng không còn! Con... con một mình mẫu thân thực sự là không yên tâm!”
“Mẫu thân...” Bạch Cẩm Tú hai mắt đỏ hoe, nắm ngược lại tay Lưu thị, “Nếu mẫu thân là vì con gái, vậy hãy theo Đại bá mẫu về Sóc Dương. Mẫu thân xúc động dễ giận, phàm chuyện gì cũng phải nghe Đại bá mẫu nhiều hơn, Đại bá mẫu quang minh lỗi lạc lại bao che người nhà, nhất định sẽ bảo vệ tốt cho mẫu thân! Mẫu thân... tĩnh đợi ngày sau, Cẩm Tú nhất định sẽ ở trong thành Đại Đô cung nghênh mẫu thân và Đại bá mẫu trở về.”
“Cẩm Tú, lời này của con... sao mẫu thân nghe không hiểu lắm?” Lưu thị có chút mờ mịt, nhưng tim lại treo lên tận cổ họng, “Con... con có phải muốn làm chuyện gì nguy hiểm không?!”
“Mẫu thân, người gặp nguy hiểm không phải là con, là trưởng tỷ!” Bạch Cẩm Tú dùng sức nắm chặt tay mẫu thân, từng bước từng bước dưới chân đi cực kỳ vững chãi, “Trưởng tỷ tỷ ấy sắp đi Nam Cương rồi! Chuyện này sau này nhất định không giấu được mẫu thân, cho nên hôm nay con nói trước với mẫu thân, mẫu thân đừng truyền ra ngoài.”
“Cái gì?!” Trong lòng Lưu thị thót lên một cái.
Bạch Cẩm Tú hạ thấp giọng: “Trưởng tỷ là thiên sinh tướng tài mà tổ phụ từng khen ngợi! Hoàng đế muốn trưởng tỷ đi thu dọn tàn cuộc ở Nam Cương, trưởng tỷ đã nhận lời! Hơn nữa ở chỗ Bệ hạ cầu ân điển cho con gái, trưởng tỷ muốn dùng quân công chuyến đi Nam Cương lần này xin Bệ hạ sắc phong con gái làm Siêu nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.”
Bước chân Lưu thị khựng lại, mở to đôi mắt đỏ hoe, ngẩn người giây lát rồi lắc đầu: “Không được! Vậy không thể để trưởng tỷ con đi! Trưởng tỷ con đã không còn là Tiểu Bạch soái võ nghệ siêu quần... có thể tự tay chém đầu đại tướng quân địch năm đó nữa rồi! Hơn nữa Nam Cương đều là tàn binh bại tướng! Trưởng tỷ con đi lỡ như... lỡ như cũng không về được nữa, cái Cáo mệnh siêu nhất phẩm này của con cầm sao yên tâm, nương sao có thể đối mặt với Đại bá mẫu con được! Chuyện này không được! Tuyệt đối không được!”
Tiểu Bạch soái... là năm đó sau khi Bạch Khanh Ngôn tự tay chém đầu đại tướng quân nước Thục Bàng Bình Quốc, các tướng quân trong quân Bạch gia quân gọi đùa Bạch Khanh Ngôn.
“Nương!” Bạch Cẩm Tú nắm tay Lưu thị, dùng sức đến mức đốt ngón tay trắng bệch, “Thánh chỉ Hoàng đế không thể trái! Hơn nữa đi Nam Cương báo thù cho tổ phụ, các thúc bá huynh đệ, là tâm nguyện của trưởng tỷ! Trưởng tỷ tuy rằng võ công đã mất, nhưng tâm trí mưu lược vô song, con tin trưởng tỷ! Nương người cũng phải tin trưởng tỷ!”
Trong lòng Lưu thị hoảng loạn chua xót lại vô cùng ấm áp, Bạch Khanh Ngôn trước khi đi Nam Cương còn cầu cho Bạch Cẩm Tú một cái Siêu nhất phẩm Cáo mệnh, là thực sự để tâm đến sự gian nan và tiền đồ của Bạch Cẩm Tú ở thành Đại Đô.
“Nương, nếu người trong lòng khó an... liền ở trong phủ cầu thần bái phật, cầu xin thần phật và anh linh Bạch gia, phù hộ trưởng tỷ bình an trở về! Nam Cương gian hiểm trưởng tỷ trước khi đi cũng không quên tìm cách bảo vệ con, sau này Sóc Dương cũng chưa chắc có thể được thái bình, nương nhất định phải bảo vệ tốt cho Đại bá mẫu!”
Bạch Cẩm Tú hiểu rõ mẹ mình, tuy nói Đại bá mẫu nội hàm kiên cường không cần nương nàng bảo vệ, nhưng nàng cũng phải tìm chút việc cho Lưu thị làm.
——
Trong viện Trường Thọ.
Bạch Khanh Ngôn ngồi ngay ngắn bên cạnh Đại Trưởng công chúa, nhìn Ngụy Trung đang dập đầu.
Ngọn nến trong lồng lưu ly cháy mãnh liệt, ngọn lửa cứ thế bốc thẳng lên cao.
Ngụy Trung quỳ ở chính giữa, rũ mắt chưa từng ngẩng đầu nhìn thẳng Đại Trưởng công chúa và Bạch Khanh Ngôn.
Đại Trưởng công chúa tuổi đã xế chiều, tóc bạc chải gọn gàng, tay cầm tràng hạt, một bộ dạng từ bi hiền lành, đáy mắt lại là vẻ sát phạt quyết đoán: “Lần này Đại cô nương bôn ba Nam Cương, các ngươi nhất định phải bảo vệ Đại cô nương toàn thân trở ra không được có sai sót! Ta đã giao nửa miếng ngọc bội rồng đen cho Đại cô nương, từ nay về sau... các ngươi và bà già này không còn quan hệ gì nữa, Đại cô nương mới là chủ tử của các ngươi, các ngươi phải liều chết bảo vệ!”
Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm