Thấy Bạch Khanh Ngôn gối lên cánh tay mình, hơi thở nhẹ nhàng, ngủ ngon lành, Tiêu Dung Diễn cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Hắn nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu Bạch Khanh Ngôn, lại đắp chăn cho Bạch Khanh Ngôn, lúc này mới ngủ bên cạnh Bạch Khanh Ngôn, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, giữa hơi thở toàn là mùi hương thoang thoảng trên người Bạch Khanh Ngôn, đây là hạnh phúc... cũng là giày vò.
Sáng hôm sau trời chưa sáng, Tiêu Dung Diễn đã dậy, vừa mặc áo ngoài, dáng người cao lớn đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cánh tay giơ lên hạ xuống, bóng đèn liền làm Bạch Khanh Ngôn tỉnh giấc.
“Chàng đi à?” Cánh tay thon thả của Bạch Khanh Ngôn chống người ngồi dậy, mái tóc dài như lông quạ rủ xuống bên cạnh, nàng nhìn Tiêu Dung Diễn dưới ánh đèn mờ ảo, định đứng dậy.
Tiêu Dung Diễn cài nút áo, một chân đặt lên bậc gỗ bọc bạc, ngồi xuống bên giường, đè Bạch Khanh Ngôn lại, hắn nhìn Bạch Khanh Ngôn cười, dưới ánh đèn mờ ảo này... Bạch Khanh Ngôn càng thêm yêu kiều động lòng người, khiến n...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 39.999 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Tiểu Sư Muội Phản Nghịch Không Muốn Đội Nồi Thay Nữ Chủ Nữa