“Chính là... chuyện vu khống Trấn Quốc Vương.” Lương Vương trông như quả cà tím bị sương đánh, ủ rũ quỳ trên đất, đôi mắt đỏ hoe ướt át nhìn về phía Hoàng đế, “Phụ hoàng, nhi thần thật sự chỉ muốn cứu ca ca, nhi thần biết Phụ hoàng coi trọng ca ca nhất, nhi thần không thể nhìn ca ca chịu khổ, cũng không muốn nhìn Phụ hoàng đau lòng!”
Quả đúng là chí thuần chí hiếu, Bạch Khanh Ngôn rũ mắt.
“Điện hạ sai lầm lớn rồi!” Đại Trưởng công chúa chống gậy đầu hổ đứng dậy, nhìn chằm chằm Lương Vương, dõng dạc nói, “Nền tảng của thế gia đại tộc chính là hai chữ danh tiếng! Tín Vương hiện nay vẫn chưa nguy hiểm đến tính mạng, Điện hạ lại định bôi nhọ danh tiếng Bạch gia để bảo toàn vinh hoa cho Tín Vương, đây là cái sai thứ nhất! Người Bạch gia xả thân vì nước, bảo vệ giang sơn Đại Tấn, Điện hạ thân là Hoàng tử không mang lòng cảm kích, ngược lại lấy oán trả ơn, muốn khiến trung thần liệt sĩ phải chịu nhục, sử sách lưu tiếng xấu, đây là cái sai thứ hai! Hoàng tử là con của Bệ hạ, có khả năng kế thừa ngôi vị Hoàng đế, phạm phải hai cái sai này... sẽ để thiên hạ nhìn hoàng thất Đại Tấn ta như thế nào?! Về sau ai còn dám vì Đại Tấn xả sinh quên tử, ai còn dám ủng hộ hoàng quyền Lâm gia?!”
Lương Vương như vừa tỉnh mộng, nước mắt nước mũi tức thì giàn giụa, dập đầu thật mạnh với Hoàng đế: “Phụ hoàng... là nhi thần vô tri! Nhi thần biết sai rồi! Nhi thần thật sự biết sai rồi! Phụ hoàng biết nhi thần xưa nay nhát gan nhu nhược, con không nghĩ nhiều như vậy, con chỉ muốn cứu ca ca! Ai ngờ lại gây ra họa lớn như vậy cho Phụ hoàng!”
Đại Trưởng công chúa xoay người nhìn Hoàng đế: “Bệ hạ, lão thân thấy trong thư của Điện hạ, lời lẽ sắc bén dứt khoát, sát khí ngùn ngụt, không giống lắm... một kẻ vô tri nhu nhược, không chút tâm cơ! Hay là... bức thư này do người khác đọc cho Điện hạ chép lại? Trung bộc nhà ta nói, bọn họ đuổi theo kẻ khả nghi đến tận phủ Lương Vương, nửa nén hương sau liền đi ra! Thiết nghĩ Lữ Tấn đại nhân chỉ cần phái người đi hỏi hạ nhân phủ Lương Vương, lúc đó Lương Vương đang ở đâu, có ở một mình hay không, liền rõ ý tứ trên bức thư này là của Lương Vương hay của người khác.”
Trong lòng Lương Vương run lên, cúi đầu run rẩy không dám ngẩng lên, nghĩ đến bức thư mình tự tay viết, hắn nhắm mắt lại, quả là sai lầm trong lúc hoảng loạn!
Nhưng Lương Vương không cam lòng nhận thua, trong đầu hắn tính toán nhanh chóng, vừa rồi hắn đã nói mưu sĩ phủ Tín Vương sau khi giết Tần Thượng Chí thì rời đi...
“Nếu Lương Vương nóng lòng cứu huynh trưởng mà bị kẻ khác lợi dụng thì cũng thôi! Nếu là thuận nước đẩy thuyền, mưu đồ chuyện khác... tâm cơ thâm sâu như vậy, Bệ hạ hãy suy xét cho kỹ!” Đại Trưởng công chúa từ tốn nói.
Bạch Khanh Ngôn vẫn luôn được Đại Trưởng công chúa che chở phía sau không lên tiếng, nàng biết Tổ mẫu đang muốn gieo một hạt giống nghi ngờ Lương Vương vào lòng Hoàng đế, một khi đáy lòng người ta đã có sự nghi ngờ, những dấu vết nhỏ nhặt thường ngày sẽ vô tình bị phóng đại.
Tổ mẫu hiểu rõ con người Hoàng đế hơn nàng, chỉ cần Hoàng đế phát hiện Lương Vương không hề nhu nhược vô năng như vẻ bề ngoài, mà là đang che giấu thực lực, vậy Hoàng đế lại liên tưởng đến chuyện năm đó Lương Vương và Nhị hoàng tử qua lại thân thiết, đến hôm nay Lương Vương bày mưu tính kế hãm hại Bạch gia phản quốc, lại giả vờ khiếp nhược... không để lại dấu vết mà gộp chung cái chết của Tần Đức Chiêu và vụ án lương thảo Nam Cương với Tín Vương, Hoàng đế sẽ nghĩ thế nào?!
Chắc chắn sẽ cảm thấy, đứa con trai này của ông bản lĩnh thật sự quá lớn! Lớn đến mức đã thoát khỏi sự hiểu biết và kiểm soát của ông.
Một Hoàng tử có tư cách kế vị, lại tâm cơ sâu sắc, diễn xuất tinh xảo, không nằm trong tầm kiểm soát của ông, liệu còn có thể giữ lại sao?!
Chẳng lẽ, Hoàng đế không sợ... Lương Vương sẽ lột bỏ lớp da cừu trong lúc ông không hề phòng bị, lộ ra bộ mặt hung ác vốn có, giống như Nhị hoàng tử dấy binh bức cung, đoạt mạng ông, cướp hoàng quyền của ông?!
“Cô tổ mẫu! Ta vẫn luôn đối đãi với Cô tổ mẫu theo lễ, tuy không gọi là hiếu thuận... cũng luôn nhớ thương Cô tổ mẫu, tại sao Cô tổ mẫu lại hại ta?!” Lương Vương ngẩng đầu, giống như con thú nhỏ bị kinh sợ, trong mắt tràn đầy nỗi đau thương khi bị người thân thiết nhất phản bội.
Đại Trưởng công chúa thẳng tắp sống lưng, nhìn Lương Vương, đanh thép nói: “Điện hạ, ta là Cô tổ mẫu của người, nhưng càng là Đại Trưởng công chúa của Đại Tấn này! Nước trước... nhà sau! Đối với Bạch gia như thế... đối với bất kỳ ai cũng đều như thế!”
Giọng nói già nua của Đại Trưởng công chúa lộ ra vẻ bi thương, bà nghẹn ngào mở miệng: “Bệ hạ, ta già rồi... rằm này ta sẽ đến am thanh tịnh của hoàng gia để cầu phúc cho đất nước. Sau này e là cũng không bảo vệ được đám trẻ Bạch gia này nữa! Nhưng dù sao cũng là góa phụ của trung dũng chi sĩ, qua năm sau khi lập xuân liền để chúng nó về quê cũ Sóc Dương! Gia phong Bạch gia trong sạch, đời đời trung liệt, chưa từng có chuyện dâm loạn, nếu hiện nay nam nhi Bạch gia đều đã chết, tước vị không người kế thừa, ta liền thay mặt Bạch gia ở đây tự xin bỏ tước, chỉ cầu Bệ hạ có thể bảo toàn cho góa phụ Bạch gia một đời bình an thuận lợi!”
Đại Lý Tự Khanh Lữ Tấn ngẩng đầu nhìn Đại Trưởng công chúa và Bạch Đại cô nương với vẻ mặt vẫn luôn ung dung, ông ta có nghe nói Bạch gia tìm về được một thứ tử, sao lại... muốn tự xin bỏ tước rồi?!
Bạch Khanh Ngôn tiến lên đỡ Đại Trưởng công chúa, hạ giọng nói với bà: “Tổ mẫu, cháu thấy tên thị vệ kia rất quen mắt, trông giống như thị vệ dưới trướng Nhị hoàng tử trước kia...”
Giọng nàng không lớn, như đang thì thầm với Tổ mẫu, nhưng âm lượng vừa đủ để Hoàng đế nghe thấy.
Nhị hoàng tử, ba chữ này vẫn luôn là cái gai trong lòng Hoàng đế, ông bỗng ngẩng phắt đầu: “Ngươi nói thị vệ nào?”
Lời Hoàng đế tuy hỏi Bạch Khanh Ngôn, nhưng ánh mắt đã nhìn thẳng về phía Cao Thăng, dường như nghĩ tới người nào đó, Hoàng đế kinh hãi đứng bật dậy.
Tim Hoàng đế đập thình thịch, thảo nào thấy tên thị vệ này quen mắt, năm đó Nhị hoàng tử tạo phản... Cao Viễn, cánh tay đắc lực nhất bên cạnh Nhị hoàng tử suýt nữa đã một đao chém bay đầu Hoàng đế, đến giờ ông vẫn còn nhớ cảm giác lưỡi đao dính máu đã hơi cong vênh lướt qua da đầu, đến giờ vẫn không quên được ngũ quan lạnh lùng âm u của Cao Viễn.
“Ngươi và nghịch tặc Cao Viễn có quan hệ gì?!” Hoàng đế cao giọng hỏi.
“Gia huynh, đội trưởng hộ vệ của Nhị hoàng tử, Cao Viễn.” Cao Thăng không hề sợ hãi, nhìn thẳng Hoàng đế, phảng phất một lòng cầu chết, “Vào năm Tuyên Gia thứ bảy, bị bắn chết ở cửa Võ Đức, cửu tộc đều bị diệt, chỉ còn sót lại một người.”
Ánh mắt Hoàng đế vô cùng kinh hãi chuyển sang Lương Vương, chỉ thấy Lương Vương cũng mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía Cao Thăng.
Sự kinh ngạc của Lương Vương không phải giả vờ, hắn thật sự không ngờ Cao Thăng sẽ tự mình thừa nhận thân phận.
Sự việc đã đến nước này, Cao Thăng chắc chắn không thể sống được nữa.
Trong lòng hắn tức thì xoay chuyển trăm ngàn lần, quả quyết dập đầu với Hoàng đế: “Phụ hoàng! Nhi thần... nhi thần không biết thân phận của Cao Thăng!”
Hoàng đế nắm chặt nắm đấm, sau khi bình ổn tâm trạng liền chậm rãi ngồi xuống, lặng lẽ siết chặt tay vịn long ỷ.
Đại Trưởng công chúa nhìn vẻ mặt của Hoàng đế, chậm rãi hành lễ với ngài rồi nói: “Bệ hạ, chuyện này đã ầm ĩ đến mức này, bá tánh thành Đại Đô ai ai cũng biết, lúc này bên ngoài cửa Võ Đức, bá tánh đang hô vang Bệ hạ là minh quân, tin tưởng sâu sắc Bệ hạ có thể trả lại công đạo cho Bạch gia, dưới danh tiếng lẫy lừng phải làm được danh xứng với thực mới có thể thu phục được lòng người! Nên xử trí Lương Vương thế nào, toàn bộ nhờ Bệ hạ minh đoán!”
Đề xuất Hiện Đại: Sủng Thiếp Của Phu Quân Xúi Giục Cha Chồng Bỏ Trốn, Công Chúa Mẹ Chồng Nổi Cơn Thịnh Nộ