Chương 147: Lệ khí âm trầm

Cao Thăng mím chặt môi mỏng, quỳ giữa điện không nói một lời, mặc cho máu tươi thấm ướt y phục màu đen huyền, những giọt máu chưa cầm được tí tách rơi xuống nền nhà sáng bóng như gương.Hoàng đế nhìn Cao Thăng, nheo mắt lại, chỉ cảm thấy dường như đã gặp người này ở đâu đó.“Phụ hoàng! Nhi thần thực sự không làm ra chuyện cầm thú không bằng đó a! Nhi thần từ nhỏ nhát gan......
BÌNH LUẬN