Ngược lại Lữ Phượng Lang ngước mắt nhìn về phía Liễu Như Sĩ thần sắc thâm trầm tự nhiên hỏi: “Đại nhân, trước khi đi, Bệ hạ... có dặn dò gì khác với đại nhân không? Nếu minh ước này không định được... chúng ta nên ứng đối thế nào? Nếu có, đại nhân báo trước cho hai người chúng tôi, hai người chúng tôi cũng tiện sớm có chuẩn bị.”
Lữ Phượng Lang đối với Bạch Khanh Ngôn vẫn luôn rất khâm phục, dù sao Bạch Khanh Ngôn là hoàng đế khai quốc Đại Chu bọn họ, đăng cơ đến nay ngắn ngủi hai năm đã làm được rất nhiều chuyện người khác cảm thấy không thể thành công, nàng biết Bạch Khanh Ngôn là một người đi một bước xem ba bước, và tùy thời chuẩn bị hai tay, cho nên nàng chắc chắn Bạch Khanh Ngôn nhất định còn có dặn dò khác, không thể nào chỉ gửi gắm hy vọng vào việc có thể dùng “uy hiếp dụ dỗ” liền khiến Đông Di Quốc ngoan ngoãn.
Liễu Như Sĩ rũ mắt, chỉ nhìn chằm chằm đèn lưu ly trước mặt mình...
Trước khi đi Bạch Khanh Ngôn quả thực đã dặn dò, nếu động tác của Thiên Phượng...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 39.999 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế