Nàng nhìn sứ thần đó, cười như không cười nói: “Thiên Phụng Quốc dâng lên trọng lễ như vậy, thực sự là khiến người ta động tâm a!”
Sứ thần Thiên Phụng Quốc nghe thấy lời này của Bạch Khanh Ngôn, tưởng rằng tài vật đã làm lay động lòng Bạch Khanh Ngôn. Dù sao trên đó có rất nhiều thứ tốt trong truyền thuyết của Đại Chu và Yến Quốc... nhưng Đại Chu cũng tốt, Yến Quốc hay Tây Lương đều được, lại chưa từng thấy qua. Quan trọng hơn... trong đó còn có phương thức chế tạo Mặc Phấn có thể khiến vũ khí luyện chế ra sắc bén không gì không phá nổi.
“Xin sứ thần hãy tới dịch quán nghỉ ngơi trước, đợi triều thần Chu đình chúng ta bàn bạc xong, sẽ nhanh chóng đáp phục sứ thần.” Bạch Khanh Ngôn nói.
“Ngoại thần cáo lui!” Sứ thần Thiên Phụng Quốc cười nói.
“Ngoại thần cũng cáo lui!” Sứ thần Tây Lương cũng theo đó cáo lui rời đi.
Hai nước sứ thần vừa đi, bách quan trong triều không nhịn được mắng nhiếc.
Bạch Khanh Ngôn đưa lễ đơn của Thiên Phụng Quốc cho Ngụy Trung: “Đưa cho mọi người cùng xem đi.”
Lữ Thái úy nhìn thấy lễ đơn khá kinh ngạc, không ngờ Thiên Phụng Quốc ra tay hào phóng như vậy. Chuyện Mặc Phấn... Bạch Khanh Ngôn đã nói qua với Lữ Thái úy bọn họ, không ngờ Thiên Phụng Quốc lại muốn đem phương pháp chế tạo Mặc Phấn báo cho bọn họ biết. Không chỉ có vậy còn muốn tặng Đại Chu hai mươi con chiến tượng, trân bảo thì không cần nói rồi, không kể xiết.
Những triều thần chưa xem lễ đơn vẫn còn đang ồn ào, liền nghe Bạch Khanh Ngôn cười nói: “Các người không thực sự nghĩ rằng sứ thần Thiên Phụng Quốc này là một kẻ không có não, tới để diễu võ dương oai chứ?”
Lời Bạch Khanh Ngôn vừa dứt, các võ tướng đều yên tĩnh lại, nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn. Chỉ thấy Bạch Khanh Ngôn tựa vào gối mềm, lên tiếng: “Vị sứ thần Thiên Phụng Quốc này là một người thông minh. Những lời vừa rồi của hắn... dường như có ý lăng giá trên Đại Chu, lại không đến mức quá mức, phân thốn nắm bắt rất tốt!”
“Chỗ dựa của một quốc gia có đủ hay không, dựa vào chính là thực lực của một quốc gia! Nếu như hôm nay trên triều đường, triều thần chúng ta chỗ dựa không đủ...” Bạch Khanh Ngôn nhìn về phía Đổng Thanh Bình đang xem lễ đơn: “Lễ đơn trong tay cậu hẳn chính là một bản khác, tương lai... Thiên Phụng Quốc tất sẽ khinh thị Đại Chu ta.”
Đổng Thanh Bình cười đưa lễ đơn cho quan viên bên cạnh mình, nói: “Ý của Bệ hạ, chính là hôm nay triều thần chúng ta mắng hay lắm!”
Lời Đổng Thanh Bình vừa dứt, trong triều đường vang lên tiếng cười rộ. Bạch Khanh Ngôn cũng cười theo, gật đầu: “Đúng, cậu nói không sai, mắng hay lắm!”
Vì lời của Bạch Khanh Ngôn, không khí triều đường càng thêm hoạt bát, còn có võ tướng xắn tay áo hỏi Bạch Khanh Ngôn: “Bệ hạ, lúc này mạt tướng đuổi theo đánh sứ thần Thiên Phụng Quốc đó một trận, còn kịp không?”
Lữ Thái úy nhìn triều đường như vậy, không biết tại sao hốc mắt lại có chút ướt át. Ông chưa từng thấy Bạch Khanh Ngôn, vị hoàng đế nào lại không giống hoàng đế như vậy, cũng chưa từng thấy triều đường nào lại không có dáng vẻ như vậy. Nhưng... hiện tại triều đường như vậy lại chính là điều ông muốn thấy: văn thần võ tướng hòa mục, triều thần thân thiết như một nhà, trên dưới một lòng. Một quốc gia như vậy, lo gì không hưng thịnh?
Hoàng đế không nhất định phải cao cao tại thượng bày ra dáng vẻ, khiến quần thần kính sợ thì triều đường mới là triều đường tốt nhất!
Triều đường như vậy, mới là triều đường mà mỗi người nhập sĩ đều mong muốn nhất.
Bạch Khanh Ngôn, vị hoàng đế như vậy hiếm thấy. Cũng chỉ có Bạch Khanh Ngôn, vị hoàng đế như vậy mới có thể dùng phương thức như thế này để ngưng tụ triều thần lại.
“Khụ khụ!” Lữ Thái úy cố ý đanh mặt hắng giọng: “Lúc này xông ra ngoài đánh sứ thần nhà người ta, đại quốc uy nghi của chúng ta ở đâu! Phải có khí độ và hàm dưỡng!”
Võ tướng nghe thấy lời này của Lữ Thái úy, cười gãi gãi đầu, hướng Lữ Thái úy chắp tay: “Lữ Thái úy nói không đánh, vậy mạt tướng không đánh nữa!”
“Trước tiên hãy xem lễ đơn này, chúng ta lại bàn bạc một chút... Đại Chu chúng ta đi hay là không đi!” Bạch Khanh Ngôn nói.
Truyền xem xong lễ đơn của Thiên Phụng Quốc, Thẩm Thiên Chi lên tiếng trước: “Trọng lễ như vậy, Thiên Phụng Quốc e là ngoài việc biểu thị thành ý ra, vẫn là muốn phô diễn thực lực đi!”
Thẩm Thiên Chi hướng về phía Bạch Khanh Ngôn vái một cái, nói: “Vi thần cho rằng, Bệ hạ không ngại đi một chuyến. Bệ hạ vẫn luôn tìm kiếm nhược điểm của voi, hạ công phu trên mình chiến tượng của Thiên Phụng Quốc, nghĩ lại sẽ càng đúng bệnh hơn! Hơn nữa... cũng có thể xem xem quân chủ Thiên Phụng Quốc này rốt cuộc là giở trò gì.”
Thẩm Kính Trung cũng gật đầu: “Địa điểm này, chính là ngoài thành Bình Dương, cũng gần biên giới Yến Quốc. Nghĩ lại Thiên Phụng Quốc cũng không dám mạo nhiên.”
“Đúng vậy, địa điểm này nếu chúng ta không đi, e là Thiên Phụng Quốc sẽ tưởng chúng ta sợ rồi!” Lữ Cẩm Hiền hướng về phía Bạch Khanh Ngôn chắp tay: “Nhưng Bệ hạ nay đang mang thai, vi thần cho rằng... phái sứ giả đi là được rồi, Bệ hạ không cần đích thân đi.”
“Lão thần lại cho rằng, chuyến đi này hẳn là không có nguy hiểm gì, Bệ hạ có thể đi một chuyến, hội kiến vị quân chủ Thiên Phụng Quốc này!” Lữ Thái úy vốn luôn bảo thủ cẩn trọng lại nói ra lời như vậy, trái lại khiến người ta kinh ngạc.
Rất nhiều triều thần đều nhìn về phía Lữ Thái úy, biểu thị không tán thành lời Lữ Thái úy nói. Dù sao hiện tại Bệ hạ đang mang thai, một chút sai sót nhỏ cũng không được xảy ra.
Lữ Thái úy không nhanh không chậm nói: “Bệ hạ thức nhân chi minh... ngay cả lão thần cũng không bằng. Chỉ có Bệ hạ gặp vị quân chủ Thiên Phụng Quốc này, biết được ý đồ thực sự của quân chủ Thiên Phụng Quốc, chúng ta mới dễ chuẩn bị trước.”
Lời này của Lữ Thái úy xuất phát từ phế phủ, thức nhân chi minh... ông cũng tự nhận không bằng Bạch Khanh Ngôn.
Dám mời Đại Chu nữ đế và Đại Yến quốc quân cùng đi, Thiên Phụng Quốc cho dù có tượng quân cũng tuyệt đối không dám khinh cử vọng động. Lần này là cơ hội tuyệt hảo để Bạch Khanh Ngôn đi hội kiến vị quân chủ Thiên Phụng Quốc này.
Bạch Khanh Ngôn rũ mắt trầm tư. Nàng thực sự còn muốn nhân cơ hội này gặp lại Mộ Dung Lịch một lần, đem chuyện hai nước lấy quốc sách định thắng thua, bàn bạc kỹ lưỡng thêm một lần nữa.
“Cũng phải, đi cũng tốt để Thiên Phụng Quốc biết, ai mới là cường quốc thực sự!” Lửa giận trong bụng Liễu Như Sĩ vẫn chưa tan.
Ngón tay Bạch Khanh Ngôn mân mê lẫn nhau, rũ mắt suy nghĩ giây lát, nói: “Vậy, ta liền đi hội kiến vị quân chủ Thiên Phụng Quốc này! Lữ Thái úy một lát nữa phái người thông báo cho sứ thần Đại Yến trú Chu một tiếng, để hắn gửi một tin tức về Yến Quốc, nói với hoàng đế Yến Quốc và Cửu vương gia... nếu Yến Quốc đi, thì hãy nhân cơ hội này trước mặt Thiên Phụng Quốc và Tây Lương, hai nước đem minh ước nhân cơ hội này ký kết xuống, cũng coi như là cảnh báo Thiên Phụng Quốc.”
“Bệ hạ chủ ý này hay!” Liễu Như Sĩ biểu thị tán đồng.
Tan triều sớm, Bạch Khanh Ngôn mời Lữ Thái úy và Thẩm Tư không cùng cậu Đổng Tư đồ ba người tới thư phòng, bàn bạc chuyện tiến về thành Bình Dương lần này.
Cùng với sự xuất hiện của Thiên Phụng Quốc, lại vì con đường thiên hạ đại thống dựng lên trở ngại mới, làm xáo trộn kế hoạch vốn dĩ theo từng bước của Bạch Khanh Ngôn. Nhưng điều này không đủ để dao động quyết tâm muốn thống nhất thiên hạ của Bạch Khanh Ngôn, ngược lại khiến Bạch Khanh Ngôn bùng cháy đấu chí mới.
Trong lòng nàng có một cán cân, có thể hòa, ví dụ như Đại Yến... nàng không muốn để tướng sĩ đổ máu vô ích.
Nhưng không thể hòa, giống như Thiên Phụng Quốc... quốc gia trong xương tủy tràn đầy bạo ngược và sát phạt này. Nàng tuyệt đối sẽ không để quốc gia như vậy nhuốm tay vào lãnh thổ Đại Chu dù nửa phân, sẽ không để họ coi bách tính Đại Chu như nô lệ, tùy ý lăng nhục, để bách tính Đại Chu rơi vào kết cục như bách tính Mãnh Xà Quốc và Hãn Ưng Quốc.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đổi Sư Tôn, Nàng Chuyển Tu Vô Tình Đạo: Cả Tông Môn Quỳ Gối Hối Hận!