"Đại cô nương! Đại cô nương chúng ta làm sao vậy?!" Xuân Đào nước mắt sắp trào ra, chạy bước nhỏ đi theo sau lưng Tiêu Dung Diễn và Bạch Khanh Du, "Đại cô nương!"
"Nhanh! Mau chóng cõng Hồng đại phu tới thiên điện! Nhanh!" Ngụy Trung cao giọng phân phó cấm quân bên cạnh. Lão chạy theo hai bước, lại quay đầu nói, "Lại đi mời Thái y viện Viện phán Hoàng thái y cùng tới đây! Nhanh! Nhanh! Nhanh!"
Chuyện Đại Chu Nữ đế lúc gặp mặt Tiêu tiên sinh và Quỷ Diện Vương gia Nhung Địch bị ngất xỉu nhanh chóng truyền khắp hoàng cung.
Đổng thị đang cùng Nhị phu nhân Bạch gia Lưu thị, Tam phu nhân Lý thị, Tứ phu nhân Vương thị và Ngũ phu nhân Tề thị tụ tập lại một chỗ, trêu đùa Tiểu Bát, sẵn tiện nói với Đổng thị những tin tức mà mẫu gia không ngừng phái người gửi tới đoạn thời gian này, kể chuyện các nhà gửi sinh viên tới học đường nữ tử.
Bất chợt nghe thấy chuyện Bạch Khanh Ngôn ngất xỉu trong đại điện, Đổng thị sợ đến mức chén trà trong tay tuột khỏi tay, đổ đầy nước lên người.
"Ta đã nói là không thể để A Bảo quá lao lực mà! Không thể để A Bảo quá lao lực! A Bảo trước kia thân thể đã yếu rồi!" Tam phu nhân Lý thị cuống quýt đến mức hốc mắt đỏ hoe, xoay người nói với mẫu mẫu bên cạnh, "Ngươi đi! Đem mấy củ nhân sâm trăm năm trước kia trong nhà phái người gửi tới đây, chỉ e là phải dùng tới!"
Đổng thị sợ đến mức sắc mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn còn coi như vững vàng, hỏi: "Hồng đại phu qua đó chưa?"
"Ngụy công công đã phái người đi mời Hồng đại phu và Hoàng thái y rồi!" Tiểu thái giám tới báo tin giọng nói mang theo sự hoảng hốt.
Bà đặt chén trà xuống, bàn tay đẫm mồ hôi vịn tay Tần mẫu mẫu đứng dậy: "Ta qua đó xem trước!"
"Đại tẩu, muội cũng đi!" Nhị phu nhân Lưu thị cũng vội vàng đứng dậy theo, tay nắm chặt khăn tay.
Ngũ phu nhân Tề thị cũng đem Bát cô nương trong tay mình giao cho mẫu mẫu thân cận: "Muội cũng đi xem sao!"
Đổng thị lo lắng cho Bạch Khanh Ngôn đến sốt ruột, cũng không ngăn cản... vịn tay Tần mẫu mẫu xách vạt váy đi ra ngoài. Nhị phu nhân, Tam phu nhân, Tứ phu nhân và Ngũ phu nhân lần lượt đi theo.
·
Tiêu Dung Diễn không màng đến cánh tay đang chảy máu ròng ròng của mình, đặt Bạch Khanh Ngôn lên sập mềm. Bàn tay đẫm máu run rẩy sờ vào mạch đập nơi cổ Bạch Khanh Ngôn, có thể cảm nhận được mạch đập của nàng mạnh mẽ có lực, nhưng... quá nhanh rồi!
Chẳng lẽ là... trúng độc?!
Tiêu Dung Diễn nhớ lúc hoàng huynh phát bệnh, mạch đập liền cực nhanh!
Bạch Khanh Du quay đầu phân phó: "Mở hết cửa sổ ra! Nhanh!"
Vừa quay đầu lại, Bạch Khanh Du thấy Tiêu Dung Diễn đưa tay định cởi cổ áo Bạch Khanh Ngôn, hắn một tay giữ chặt cổ tay Tiêu Dung Diễn, ánh mắt âm trầm.
"Ta đây là đang cứu người, không phải khinh bạc!" Tiêu Dung Diễn một tay hất mạnh Bạch Khanh Du đang có chút do dự ra, động tác nhanh chóng nhẫn nhịn đau đớn, hơi nới lỏng cổ áo Bạch Khanh Ngôn ra một chút.
Xuân Đào quỳ bên sập mềm không giúp được gì, đang không biết làm sao, đột nhiên liền nhìn thấy máu tươi trên cổ áo sau của Bạch Khanh Ngôn. Xuân Đào sợ đến mức khóc thành tiếng, hoảng hốt ôm lấy hai chân Bạch Khanh Ngôn: "Máu! Sau gáy Đại cô nương toàn là máu! Đại cô nương! Cô nương... chuyện này phải làm sao đây!"
Xuân Đào quay đầu khóc nhìn về phía cửa, lại quay đầu nhìn Bạch Khanh Ngôn, bất lực khóc thét: "Hồng đại phu! Hồng đại phu sao vẫn chưa tới! Hồng đại phu cứu mạng với! Mau tới cứu mạng với!"
"A Bảo! A Bảo!" Tiêu Dung Diễn thấp giọng gọi Bạch Khanh Ngôn, chỉ hận bản thân tại sao không biết y thuật.
Hồng đại phu với một nắm xương già nằm trên lưng cấm quân, chạy gấp suốt chặng đường xông vào thiên điện, xuống khỏi tấm lưng cấm quân đang thở hồng hộc liền xông vào trong.
Xuân Đào nhìn thấy Hồng đại phu, khóc bò dậy lao về phía trước hai bước, quỳ xuống khóc thét: "Hồng đại phu mau cứu Đại cô nương với!"
Vừa nhìn thấy Hồng đại phu, Bạch Khanh Du hốc mắt đều đỏ rồi, hận không thể nhanh hơn hai bước xông qua đưa Hồng đại phu tới trước mặt A tỷ.
Thấy Hồng đại phu tới rồi, Tiêu Dung Diễn lúc này mới đứng dậy nhường chỗ bên sập mềm, nói với Hồng đại phu: "Mạch đập cực nhanh, giống với tình huống lúc huynh trưởng ta trúng độc! Nhưng chưa từng nôn ra máu!"
"Sau gáy Đại cô nương toàn là máu! Hồng đại phu..." Xuân Đào kìm nén tiếng khóc nói.
Lời này làm Hồng đại phu sắc mặt ngưng trọng giật mình, lão giẫm lên bục kê chân, nghiêng đầu Bạch Khanh Ngôn qua kiểm tra. Sau đầu Bạch Khanh Ngôn có máu, nhưng không phải là Bạch Khanh Ngôn bị thương. Ánh mắt Hồng đại phu dừng trên bàn tay đang chảy máu ròng ròng, hơi run rẩy của Tiêu Dung Diễn, liền hiểu là chuyện gì, phân phó Tiểu Ngân Sương đi theo sau lưng lão: "Đi băng bó vết thương cho vị Tiêu tiên sinh này."
Nói xong, Hồng đại phu trực tiếp ngồi xuống bục kê chân bắt mạch cho Bạch Khanh Ngôn.
Tiêu Dung Diễn dời bàn tay bị thương ra sau lưng, lông mày nhíu chặt: "Làm phiền Hồng đại phu bắt mạch cho Đại cô nương trước."
Ngân Sương nắm chặt quai đeo hòm thuốc, bất động thanh sắc. Trong lòng nàng phồng rộp còn đang nhét bánh điểm tâm ngon lành, vừa rồi nghe nói muốn tới gặp Đại cô nương nàng còn mang bánh điểm tâm cho Đại cô nương nữa, Đại cô nương sao lại nằm bất động ở đó rồi?
"Đại cô nương..." Ngân Sương thấp giọng lẩm bẩm từ trước ngực lấy bánh điểm tâm ra, đi tới bên giường, mở giấy dầu ra, gọi Bạch Khanh Ngôn, "Đại cô nương... ăn! Ngon!"
"Đi băng bó vết thương cho Tiêu tiên sinh, lão già này nói lời không còn tác dụng nữa rồi hả?!" Hồng đại phu mắng Ngân Sương một câu.
Ngân Sương đặt bánh điểm tâm bên gối Bạch Khanh Ngôn, lúc này mới đáp một tiếng, quay đầu nhìn lên nhìn xuống vị Tiêu tiên sinh này một cái: "Băng bó vết thương!"
Hồng đại phu sờ mạch tượng của Bạch Khanh Ngôn, vẫn luôn không lên tiếng, có thể cảm nhận rõ ràng tốc độ mạch đập của Bạch Khanh Ngôn đang chậm rãi giảm xuống... hướng tới bình ổn.
Xuân Đào quỳ một bên, khóc cũng không dám khóc thành tiếng, sợ ảnh hưởng tới Hồng đại phu.
Không lâu sau Hoàng thái y cũng tới. Hoàng thái y thấy Hồng đại phu đã đang bắt mạch cho Bạch Khanh Ngôn, liền thay thế Ngân Sương tay chân vụng về băng bó vết thương cho Tiêu Dung Diễn.
Có lẽ vì thời gian Hồng đại phu bắt mạch quá lâu, Bạch Khanh Du lo lắng không thôi, hỏi: "Hồng đại phu..."
Hồng đại phu giơ tay, ra hiệu những người xung quanh đừng lên tiếng.
Trong đại điện tĩnh lặng không tiếng động, Tiêu Dung Diễn đã cầm máu xong, thấy bàn tay đầy nếp nhăn đốm đồi mồi của Hồng đại phu đặt trên cổ tay Bạch Khanh Ngôn vẫn luôn không động đậy, hướng Hoàng thái y nói lời cảm ơn sau đó... liền từ trong tay Hoàng thái y nhận lấy gạc tự mình tùy ý quấn hai vòng, đứng dậy đi tới.
Ai ngờ còn chưa tới gần, liền thấy Hồng đại phu đột nhiên ngước mắt, quay đầu nhìn về phía hắn, ánh mắt không thiện cảm, mang theo vài phần hung ác.
Bước chân Tiêu Dung Diễn khựng lại, lại đi về phía Hồng đại phu: "Đại cô nương làm sao vậy? Có phải trúng độc không?"
Chưa đợi Hồng đại phu nổi giận, liền nghe thấy giọng nói của Nhị phu nhân Bạch gia Lưu thị truyền tới từ ngoài thiên điện: "A Bảo thế nào rồi?! Hồng đại phu có tới chưa?"
Bạch Khanh Du lòng bàn tay siết chặt, quay đầu nhìn thấy mẫu thân Đổng thị vịn tay Tần mẫu mẫu bước vào đại điện, hắn nắm chặt nắm đấm sau lưng.
Cung tỳ thái giám trong thiên điện quỳ đầy đất.
"Chuyện gì thế này?!" Đổng thị vào cửa, ánh mắt dừng trên người Xuân Đào đang quỳ một bên hỏi.
Xuân Đào lúc này khó chịu như bị dao cứa vào tim, khóc nói: "Nô tỳ canh giữ ngoài điện, không biết là chuyện gì! Sớm biết... sớm biết sẽ xảy ra chuyện, nô tỳ chết cũng sẽ không rời khỏi Đại cô nương nửa bước!"
Chương thứ hai, tiếp tục cầu nguyệt phiếu nha nha nha nha nha...
(Hết chương này)
Đề xuất Huyền Huyễn: Ngày Nào Diễm Quỷ Cũng Dụ Dỗ Nàng