Lê An An cảm thấy mình giống như một con trâu già phải chịu uất ức, chẳng làm gì được, chỉ có thể dùng lỗ mũi hít vào thở ra điên cuồng trước mặt thằng nhóc thối, cố gắng đe dọa nó.
Đứa nhỏ mới hơn một tuổi rưỡi, giống như con nhím vậy, thật khó mà ra tay.
Nói thì nói không thông, đánh thì không đến mức.
Hít sâu——
Mỉm cười.
"Con nghe dì nhỏ nói này, cái vỏ này ấy là đồ tốt, ăn vào không bị nóng trong, nếu con bỏ hết vỏ đi, chỉ ăn cái lõi bên trong này thì dễ bị nhiệt lắm, đến lúc đó họng sẽ đau ơi là đau cho xem."
Đạo lý thì Lê An An đều hiểu, nhưng bỏ đi rồi thì cảm giác trong miệng đúng là tuyệt vời.
Khéo thay, Tiểu Thạch Đầu không hiểu đạo lý, nhưng nó cũng cảm thấy bỏ vỏ đi thì cảm giác trong miệng tuyệt vời thật.
Hai người nhìn nhau trân trân nửa phút...
Được, dì bóc cho con! Thằng nhóc này con cứ đợi đấy, dì ghi thù hết rồi, đợi con lớn lên, tóm được cơ hội xem dì có đánh con không thì biết.
Trâu điên đối trâu điên, hiệp này, trâu nhỏ thắng.
Lê An An hừ một tiếng, bắt đầu bóc quýt cho thằng nhóc, thỉnh thoảng cũng tự đút cho mình một miếng, điểm này Tiểu Thạch Đầu không để ý, nó không phải là đứa trẻ giữ đồ ăn.
Hai người mỗi người một múi, cảnh tượng "hòa hợp".
Viên Tiểu Tứ thật sự nhìn không nổi nữa, liếc xéo nhìn hai người.
"Chị đúng là lắm chuyện thật đấy, ăn quả quýt thôi mà làm như bận rộn lắm không bằng." Thực ra cậu ta muốn nói là "làm màu".
Lê An An vừa cúi đầu bóc vỏ vừa nói: "Cậu không hiểu đâu, không tin cậu cũng thử xem, cái vỏ bên ngoài này dai lắm, đôi khi còn giắt răng nữa, giống như bọc một cái túi nilon bên ngoài tép quả vậy, nhai không nát, lại còn vừa chua vừa đắng. Bóc đi rồi ăn thấy mềm mướt, lại còn ngọt, ngon lắm luôn." Chẳng cần nhai, cho vào miệng là tan ra ngay.
"Tôi chẳng thử đâu, tôi cứ ăn thế này thấy tốt lắm rồi." Có thời gian đó cậu ta đã ăn được nửa cân rồi.
Lê An An nghe xong, nhướng mày cười, không cho là đúng.
Thực ra cô cũng không biết mình nhiễm cái thói này từ bao giờ, vô tri vô giác, hình như bỗng nhiên có một ngày, chẳng có việc gì làm, trên tay lại vừa khéo có quả quýt, thế là thử một chút.
Về sau, cứ mỗi lần đến mùa đông, lúc rảnh rỗi cô sẽ cầm quả quýt lên bóc thong thả như vậy.
Rất phiền phức, cũng rất chậm, nhưng nội tâm rất tĩnh lặng, rất tận hưởng.
Cũng rất ngon nữa.
Thực ra sau này, quýt phát triển khá nhanh, cô đã mấy lần mua được loại quýt có lớp vỏ thứ hai rất mỏng, giống như cam vậy. Gặp loại đó, cô cũng sẽ không rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi bóc vỏ, vì loại đó ăn trực tiếp đã thấy rất ngon rồi.
Nhưng mà, quýt bây giờ vẫn chưa được ưu hóa đến mức đó, nên hành trình bóc quýt tinh tế của Lê An An lại bắt đầu, có điều hiện giờ trông có vẻ sắp thất bại thảm hại rồi.
Thằng nhóc này chuyên trị thói làm màu.
Cùng Tiểu Thạch Đầu chia nhau ăn xong một quả quýt, Lê An An dứt khoát dừng tay.
Mấy quả quýt nướng bên cạnh trông có vẻ đã được rồi, Lê An An vội vàng thu hút sự chú ý của thằng nhóc sang đó.
"Đi, chúng ta nếm thử quýt nướng này, nóng hổi, cũng ngon lắm, dì nhỏ bóc cho con một quả."
Bề mặt quả quýt đã bị nướng đến cháy đen, ở giữa Lê An An cũng không quên lật mặt cho nó, nên trên mình quả quýt đen từng mảng lố nhố.
Lấy hai quả quýt xuống, đặt sang một bên, sau khi để nguội bớt một chút, Lê An An bắt đầu bóc vỏ.
Vỏ vừa bóc ra, một luồng hơi nước trắng xóa có thể nhìn thấy bằng mắt thường liền theo đó tỏa ra, nhìn là biết nhiệt độ múi quýt bên trong không hề thấp.
Kèm theo đó còn có một mùi hương ấm áp nồng đậm của vỏ quýt, giống như tinh dầu quýt vậy.
Tép quýt sau khi nướng trở nên mềm nhũn, hơi giống đồ hộp, bóp một múi cho vào miệng, ấm áp nóng hổi, vừa cắn một cái, nước quýt chua chua ngọt ngọt xộc thẳng vào cổ họng, sau đó là một vị đắng nhẹ.
Vị chua thanh khiết, vị ngọt caramel bị vị chua đánh bại nhưng vẫn rất có cảm giác hiện diện, vị đắng trầm ổn mà nếu ăn trực tiếp gần như không nhận ra nhưng sau khi nướng lại rất rõ ràng, cộng thêm mùi khói lửa của than nướng.
Vị của quýt nướng nói là ngon đến mức nào thì không hẳn, nhưng bấy nhiêu hương vị phức tạp đó, cộng thêm cảm giác nóng hổi, rất thần kỳ, có chút mê người.
Đặc biệt là vào mùa đông, quây quần bên lò sưởi, bên cạnh có vài người thân bạn bè, tán gẫu những chuyện không đâu, đợi quýt nướng chuyển sang màu đen, ăn những múi quýt nóng hổi.
Lê An An cảm thấy cái mình ăn nhiều hơn là một loại cảm giác không khí.
Sau khi không còn quá nóng nữa, Lê An An tách quýt nướng ra một hai múi chia cho mọi người, lại nhét vào cái miệng đang chờ chực của Tiểu Thạch Đầu một múi.
Thằng nhóc nhíu mày nhai nhai, nửa ngày sau, đưa ra một câu trả lời thành thật, "Đắng——"
Mặc dù nói đắng, nhưng cũng không nhả ra, đúng là một đứa trẻ ngoan.
Ăn xong một múi, cộng thêm những múi vừa rồi ăn cùng Lê An An, thằng nhóc hình như cuối cùng cũng thấy đủ rồi, phủi mông, chạy đi tìm anh chị chơi.
Lê An An thấy người đi rồi, vội vàng thu dọn hết số quýt còn lại trên bàn trà.
Dạo này đừng ai hòng ăn quýt trước mặt Tiểu Thạch Đầu! Tuyệt đối cấm!
Đợi cái não bé tí của thằng nhóc quên khuấy chuyện này đi, thiết lập lại phương pháp ăn quýt đúng đắn rồi tính tiếp.
Bóc vỏ cái gì chứ, chưa từng nghe qua!
Lê An An bưng quýt đi về phía gian nhà bắc, đụng độ ngay với Viên đoàn trưởng vừa quét tuyết xong, mang theo một thân hơi lạnh trở về.
Dừng lại, ánh mắt không thiện cảm nhìn chằm chằm anh.
Nửa ngày sau, vừa gật đầu vừa thở dài nói: "Con trai anh đấy, đây đúng là con trai anh mà, đúng là con trai anh thật..."
Nói xong, lắc đầu đi vào gian nhà bắc.
Để lại Viên đoàn trưởng ngơ ngác, quay đầu nhìn mẹ mình, "Cô ấy sao thế, sao lại nghiến răng nghiến lợi vậy?"
Trần đại nương nở nụ cười, khẽ khục một tiếng, "Bị con trai anh bắt nạt, nên nhìn anh cũng không thuận mắt đấy."
Viên đoàn trưởng nghe xong, bật cười thành tiếng, "Con trai tôi lợi hại thế cơ à."
Cất quýt xong, ăn no uống say, Lê An An cũng bắt đầu cùng chị Hà Hoa móc tất.
Kim dùng để móc tất không giống loại kim nhọn hai đầu dùng để đan áo len, mà là một loại kim móc có tay cầm, phía đầu có một cái móc. Một cuộn len, một cái kim móc, vừa nói chuyện vừa làm một buổi chiều là xong một đôi, rất dễ làm.
Người trong nhà, Lê An An mỗi người đều móc cho hai đôi, thứ này nhìn thì quê mùa, nhưng đi vào thì cực kỳ ấm, không hề bị cóng chân.
Không chỉ tất móc, hai hôm nay cô còn mua không ít đế giày.
Không giống đế giày vải nhiều lớp, cô mua loại đế bằng xốp rất dày chuyên dùng để làm dép lê đi trong mùa đông.
Đúng vậy, gần đây cô lại học thêm được một kỹ năng, đó là làm dép lê.
Đế xốp rất rẻ, rất nhẹ và dễ hỏng, nhưng dùng trong nhà vào mùa đông, cũng không ra ngoài làm việc, đi loại này là hợp nhất.
Bọc vải vụn lên bìa cứng để làm quai dép, lấy một cái dùi, xỏ dây thừng thô qua, khâu một miếng vải lên đế dép, rồi khâu quai dép vào, thế là một đôi dép lê đi trong nhà mùa đông đã hoàn thành.
Thật lòng mà nói, Lê An An trước đây đã thuộc diện khéo tay rồi, đến đây mới biết con người ta có thể đảm đang đến mức nào.
Người thời này thật sự không mua đồ đâu, ngoại trừ một số thứ bắt buộc phải mua bên ngoài như nồi sắt, ấm nước là những thứ mình không tự làm được, còn lại hễ cái gì tự làm được thì đừng hòng ai kiếm được của tôi một xu!
Ví dụ như gáo, tự dùng quả bầu mà làm; lò than, tự dùng bùn mà trát; chậu hoa? Chậu hoa là cái gì, chẳng phải cứ tiện tay lấy cái gì tương tự là đựng được sao.
Chổi, ghế đẩu, mẹt, bàn sưởi... ai mà bỏ tiền ra mua là thế nào cũng bị người ta nói sau lưng là nhà này không biết sống rồi.
Khắp nơi đều là nghệ nhân, kéo theo tay nghề của Lê An An bây giờ cũng tinh tiến không ít, ngoại trừ việc mộc vì cô sợ bị dăm gỗ đâm nên từ chối, còn lại các việc khác đều làm gọn ơ.
Mấy cái dăm gỗ đó thật sự rất phiền người, rõ ràng là ở trên tay, nhưng chết sống không nhìn thấy, ấn một cái là đau. Căng mắt ra mãi mới thấy được thì nó đã chui tọt vào trong thịt rồi, làm thế nào cũng không lấy ra được, cuối cùng chỉ có thể dùng kim băng khều. Đại nương thì mắt lão, nhờ Viên Tiểu Tứ khều giúp một lần, không biết có phải cậu ta nhân cơ hội trả thù không mà khều đến mức chảy cả máu, mười đầu ngón tay nối với tim mà, đau thấu trời.
Viên Tiểu Tứ: ...
Đây này, kim đây chị tự mà khều đi, lắm chuyện.
Lê An An: ...
Khụ khụ, chỉ là nghi ngờ thích đáng thôi, chứ cô tự khều thì... không xuống tay được.
Nói xa quá rồi.
Trước đây cô còn tưởng vào đông ruộng vườn hết việc rồi thì một ngày chẳng biết làm gì, sau này mới phát hiện, một ngày này... cũng chẳng rảnh rỗi chút nào.
Buổi chiều vừa trò chuyện với chị Hà Hoa vừa làm đồ thủ công, một buổi chiều cứ thế trôi qua, lúc về Lê An An múc cho chị mười lăm quả trứng trà.
"Trong vòng ba ngày phải ăn hết nhé, không là biến vị đấy."
Phía Tuyết Mai cũng đưa mười lăm quả, vốn dĩ Chính ủy La không ở nhà thì mười quả là đủ, giờ thêm một người đàn ông lực lưỡng, cũng mười lăm quả vậy.
Buổi tối nhà họ Viên cũng ăn trứng trà, Lê An An không quản thời gian, luộc khá lâu mới nhấc xuống, nên sau khi bóc vỏ trứng, những đường vân bên trên có màu khá đậm.
Cắn một miếng thật to, răng lún vào trong, phải dùng chút lực mới lấy ra được nửa quả trứng còn lại chưa nhai hết.
Có một cảm giác như bị quả trứng níu kéo kịch liệt.
Lòng trắng trứng chắc chắn mà lại có độ đàn hồi, mang theo hương thơm mằn mặn thoang thoảng, lòng đỏ trứng vốn hay gây nghẹn cũng trở nên bùi bùi mịn mịn, còn có chút ẩm ướt.
...
Thơm thật sự.
Đừng nói trứng trà có bị mất chất dinh dưỡng hay không, người ta ngon thật mà.
Hai ba miếng là ăn xong một quả, Lê An An vừa nhai trong miệng, tay vừa bóc quả tiếp theo. Thứ này, một quả căn bản không bõ dính răng, ít nhất phải ba quả làm nền.
Trong miệng Viên Tiểu Tứ cũng đầy trứng, ú ớ đưa ra lời khuyên nịnh bợ, "Chị ơi, hay là sau này sáng nào nhà mình cũng ăn trứng trà đi." Cái này ngon quá đi mất, một bữa cậu ta có thể ăn tám quả.
Lê An An lắc đầu, từ chối lời thỉnh cầu của Viên tham quan, đề nghị rất hay nhưng trứng gà trong nhà không đủ để phá phách như vậy.
Cứ trứng luộc đi, vừa có dinh dưỡng vị lại bình thường, thích hợp để ăn lâu dài.
Mấy người đang ăn cơm thì bỗng nhiên, trước mắt tối sầm.
... Quen rồi.
Lê An An bình thản đưa miếng rau trên đũa vào miệng, đợi Viên Tiểu Tứ đi lấy nến thắp lên.
Kiếp trước, cả năm cũng chẳng gặp mấy lần mất điện, mà có mất điện thì cơ bản cũng là vì xung quanh có chỗ nào đó đang thi công hay gì đó.
Kiếp này chuyện cỏn con điện cũng đình công, chẳng có báo trước gì cả, điện áp không ổn định là nguyên nhân phổ biến nhất rồi, có khi gió to một chút, mưa to một chút, ồ, hôm nay tuyết rơi, thế là tuyết to một chút cũng không xong.
Viên Tiểu Tứ mò mẫm đi lấy trong ngăn kéo ra hai mẩu nến, một cao một thấp, giống như SpongeBob và Patrick vậy, mẩu thấp là mẩu thừa từ lần trước.
Lấy ra, úp ngược hai cái bát, dùng diêm châm lửa.
Mấy người nương theo ánh nến leo lắt tiếp tục ăn cơm.
Lê An An nhìn ngọn nến, đôi mắt linh hoạt xoay một vòng, liếc nhìn Tiểu Thạch Đầu đã ăn xong và đang gà gật, cúi đầu nói thầm với Nha Nha một cách bí hiểm, "Lát nữa dì nhỏ làm cho con một món đồ tốt."
Đề xuất Trọng Sinh: Cô Em Chồng Não Yêu Đương, Khóa Chặt Nhau Đến Chết