_【+】(6)
Tú Thủy vừa thấy liền cười nói: "Có nóng không?" Vừa ra hiệu rót thêm ly nước đá.
Ly Tâm cười cười đứng trước mặt Tú Thủy nói với hai gã đàn ông: "Thật ngại quá, uống mất rượu các anh mời."
Hai người kia nhìn nhau, lập tức cười nói: "Không sao, không sao, cô nể mặt thì càng tốt."
"Cái đồ ngốc này, rượu đó mà uống được sao?" Tuấn Kỳ trong góc thấy Ly Tâm nhận rượu uống cạn, lập tức sa sầm mặt đứng dậy đi về phía Ly Tâm. Tiêu Vân và Ngô Sâm nhìn nhau, đều nhướng mày.
"Tưởng cô là người có bản lĩnh, không ngờ là đồ ngốc." Giọng nói lạnh lùng, dù tiếng nhạc ồn ào cũng không che lấp được.
Ly Tâm cau mày, thấy Tuấn Kỳ từng nói chuyện với mình, quay đầu nói với đám đàn ông bên cạnh: "Người của tôi mà các người cũng dám động vào?"
Mấy gã đàn ông thấy Tuấn Kỳ tuyên bố như vậy, nhìn nhau, liếc thấy Ngô Sâm mặt không cảm xúc và Tuấn Kỳ hơi cau mày, đột nhiên cười ám muội: "Chúng tôi đâu có ra tay với cô ấy, nhưng mà, Kỳ thiếu, đây coi như làm việc tốt cho cậu đấy."
"Vậy các người định ra tay với ai?" Một giọng nói cứng rắn vang lên, Ngô Sâm đã đứng bên cạnh Tú Thủy.
Mấy gã đàn ông thấy vậy liền nói: "Ngại quá, chúng tôi không biết các cô ấy đã là hoa có chủ. Sâm thiếu, chúc các cậu tối nay chơi vui vẻ." Vừa nói vừa nháy mắt với nhau, xoay người định đi.
"Vội gì chứ, hiếm khi mọi người cùng ra ngoài chơi, tự nhiên phải chơi cho sảng khoái mới đi chứ." Ly Tâm vung tay ngọc, chặn đường mấy kẻ định đi. Xem ra Tuấn Kỳ và Ngô Sâm này có chút lai lịch, mấy tên công tử bột này lại nể mặt như vậy, thế thì không sợ bọn chúng dám không nể mặt mà rời đi.
Quả nhiên Ly Tâm vừa dứt lời, mấy người kia nhìn nhau, liếc Ngô Sâm mặt lạnh tanh và Tuấn Kỳ đang cau mày, rụt chân lại cười gượng nhìn Ly Tâm.
Ly Tâm cười cười ra hiệu, mấy ly rượu đã đợi sẵn bên cạnh lập tức được người đưa lên. Ly Tâm nhếch môi cười nói: "Cảm ơn các anh hôm nay đã giúp đỡ, Tú Thủy không giỏi uống rượu, tôi thay chị ấy, xin cạn trước." Vừa nói vừa tùy tiện cầm một ly, uống cạn.
Mấy gã đàn ông nhìn nhau, rồi đều cười híp mắt cầm rượu uống, nói vài câu xã giao. Ly Tâm nhếch mép cười tà mị, thấy uống hết rồi liền không thèm để ý đến mấy người đó nữa. Mấy gã thấy vậy cười cợt lách vào sàn nhảy, nhân lúc không ai để ý chuồn mất.
Ly Tâm quay lưng lại với tất cả, nhưng dường như nắm rõ trong lòng bàn tay, thì thầm dặn dò người phục vụ vài câu. Cô gái kia cười tươi liên tục gật đầu, vẻ mặt hớn hở lui ra.
"Ly Tâm, cô đủ tàn nhẫn đấy." Tiêu Vân nãy giờ không lộ diện, lúc này từ góc tối bên quầy bar bước ra, vẻ mặt cười như không cười nhìn Ly Tâm. Hắn đã đặc biệt chọn một vị trí tốt, vừa không lộ diện ra ngoài, lại vừa vặn nghe thấy tất cả dặn dò của Ly Tâm.
Ly Tâm thấy Tiêu Vân nghe thấy, nhún vai vô tư. Tuấn Kỳ bên cạnh truy hỏi: "Sao thế?"
Tiêu Vân thấy Ly Tâm không có ý định che giấu, cười hì hì kể lại. Hóa ra Ly Tâm ở trong sàn nhảy đã thấy hai kẻ kia ép Tú Thủy uống rượu. Mười mấy tuổi đầu đã vang danh quốc tế lăn lộn giang hồ, sao có thể không biết trong đó có những trò bẩn thỉu gì, đã sớm chuẩn bị hậu chiêu.
Rượu cho mấy tên kia uống là rượu thuốc đã thêm liều lượng, nặng hơn ly cô uống không biết bao nhiêu lần. Quán bar này chỉ cần lên đẳng cấp, loại gái gọi nào mà không có. Để không làm hại người khác, tự nhiên là không thể làm hỏng chuyện làm ăn của các cô ấy. Còn về việc tống tiền bao nhiêu, có bệnh tật gì không, thì không nằm trong phạm vi cân nhắc của Ly Tâm. Người giỏi bơi lội chết đuối vì nước, đạo lý này ai cũng hiểu, ai dám nói là khi nào dính phải cái gì. Cho nên, Ly Tâm chẳng qua chỉ lơ đãng nhắc nhở một chút thôi.
Tuấn Kỳ nghe xong nhướng mày nhìn Ly Tâm, người phụ nữ này quả nhiên không phải đồ ngốc, thế này cũng quá âm hiểm rồi, mệt cô nghĩ ra được. Ngô Sâm thì sờ cằm, không nói một lời đứng bên cạnh Tú Thủy.
"Ly Tâm, vậy em?" Tú Thủy đã hiểu ra, hoảng hốt nhìn Ly Tâm.
Ly Tâm thấy Tú Thủy đầy mặt lo lắng và hối hận, nhướng mày cười nói: "Không có kim cương thì đừng ôm nghề gốm sứ." Tuy cô lớn lên ở nước ngoài, nhưng học vấn bản địa không có nghĩa là mù tịt. Biết rõ núi có hổ mà còn đi về phía núi có hổ, không phải đồ ngốc thì là kẻ đần. Cô dám uống, tự nhiên có bản lĩnh đối phó. Hy sinh bản thân vì người khác, đừng có mơ, mà trong chốn hỗn loạn ồn ào này, chẳng ai nhìn thấy vũng nước nhỏ dưới chân Ly Tâm.
"HI, đây không phải là Kỳ sao? Kỳ, thời gian qua anh chạy đi đâu thế, sao không đến tìm em?" Giọng Ly Tâm vừa dứt, một giọng nói ngọt xớt vang lên, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Ly Tâm và Tú Thủy đồng thời ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một người phụ nữ lẳng lơ quyến rũ, đang thoát khỏi vòng tay người đàn ông bên cạnh, vẻ mặt mừng rỡ chen về phía Tuấn Kỳ, rồi trực tiếp khoác tay Tuấn Kỳ, nũng nịu nói: "Kỳ, người ta nhớ anh muốn chết, anh chẳng đến tìm người ta, đồ xấu xa."
Ly Tâm chỉ thấy lông tóc dựng đứng, da gà da vịt thi nhau rơi xuống đất. Người phụ nữ này thật mạnh mẽ, một Phan Kim Liên cứ nằng nặc đòi giả làm gái ngây thơ, cảm giác về bản thân thật quá tốt đẹp. Ly Tâm không khỏi có chút khinh bỉ Tuấn Kỳ, tên này mắt mũi kiểu gì, thật không dám khen tặng, bèn dịch chuyển người, ngồi lên ghế cao bên quầy bar, cố gắng giữ khoảng cách với Tuấn Kỳ.
Ngước mắt thấy Tú Thủy, Ngô Sâm đều vẻ mặt khinh bỉ, bị làm cho buồn nôn đồng thời quay đầu uống rượu, chỉ có Tiêu Vân dựa bên cạnh cười hì hì xem náo nhiệt.
Tuấn Kỳ nhìn người phụ nữ treo trên tay mình, đẹp thì có đẹp, nhưng thật sự chẳng có ấn tượng gì với cô ta. Mỹ nữ bên cạnh như quần áo thay mỗi ngày, ai mà nhớ nổi cô ta là ai chứ. Tuấn Kỳ hơi nhướng mày, giữ phong độ tao nhã và lịch thiệp cần có của một tay chơi, mở miệng nói: "Người đẹp, tôi..."
"Kỳ, Kỳ là anh sao? Trời ơi, em tìm anh lâu lắm rồi, hôm nay lại để em gặp được anh, đúng là ông trời có mắt." Tuấn Kỳ chưa nói hết câu, một mỹ nữ nóng bỏng như tên lửa lao tới, khoác lấy cánh tay còn lại của Tuấn Kỳ.
Chương 8: Quần ẩu
"Cô là ai?" Mỹ nhân đến trước nổi giận, đòn phủ đầu nói.
Cô nàng nóng bỏng nhìn rõ tình hình, vặn lại: "Cô là ai?"
"Tôi là bạn gái của Kỳ."
"Cô? Nực cười, cũng không nhìn xem mình bộ dạng thế nào, Kỳ mà thèm cô làm bạn gái anh ấy? Hừ, nói ra đúng là làm mất mặt Kỳ."
Mắt thấy náo nhiệt leo thang, có xu hướng từ đấu khẩu sang động tay động chân, Ly Tâm rất tích cực dịch chuyển chỗ ngồi, tránh xa trung tâm chiến hỏa sắp bùng nổ. Tú Thủy và Ngô Sâm bên cạnh cũng đi theo, ngay cả Tiêu Vân đang xem náo nhiệt cũng sờ mũi, chọn khu vực an toàn xem kịch hay.
"Cái tên Tuấn Kỳ này, nói cậu ta bao nhiêu lần rồi, bảo cậu ta đừng có lăng nhăng như thế, lúc nào cũng diễn ra cảnh tượng này, cậu ta không thấy phiền sao? Cũng không biết thu liễm chút." Tú Thủy cau mày trừng mắt nhìn Tuấn Kỳ đang đứng giữa hai con rồng phun lửa với vẻ mặt như thể chuyện không liên quan đến mình.
Ngô Sâm hơi nhướng mày nhàn nhạt nói: "Sao Hỏa đâm vào Trái Đất thì cậu ta sẽ thu liễm."
Ly Tâm nghe vậy phì cười, Ngô Sâm với vẻ mặt lạnh lùng này mà kể chuyện cười nghiêm túc, cũng có chút thú vị.
Tú Thủy không phản ứng kịp, quay đầu nhìn Ngô Sâm: "Ý gì?"
Tiêu Vân bên cạnh cười hì hì nói: "Người chết hết rồi, cậu ta tìm ai được nữa." Tú Thủy câm nín.
"Cậu nói xem thằng nhóc Tuấn Kỳ này tại sao lúc nào cũng có phụ nữ vì nó mà cãi nhau, rõ ràng biết thằng nhóc này lăng nhăng không chịu nổi, thế mà cứ coi như bảo bối mà theo đuổi. Mẹ kiếp, tại sao tôi lại không có duyên với phụ nữ tốt như thế." Tiêu Vân khựng lại, thấy hai người phụ nữ tranh giành tình nhân, đương sự lại thong dong thưởng rượu, cảm thấy hơi bất bình nói.
Ngô Sâm liếc nhìn Tiêu Vân đang bất bình, vừa uống rượu vừa nói: "Cậu cũng đâu phải hôm nay mới biết cậu ta."
Tiêu Vân câm nín, ngước mắt thấy Tuấn Kỳ tươi cười nâng ly nói chuyện với người bên cạnh, mặc kệ hai người phụ nữ đối đầu, mà hai người phụ nữ kia lại chẳng để chiến hỏa lan đến người hắn, như thể yêu thương hết mực, không khỏi lắc đầu, quay lại nói: "Hôm nào đó để thằng nhóc này chịu thiệt chút, cho nó biết thế giới này không phải nó muốn đi ngang là đi ngang được, lúc đó tôi mới xem trò cười được."
Ngô Sâm gật đầu: "Đồng cảm."
Ly Tâm thấy hai người này lại nhất trí đối nội, xem ra Tuấn Kỳ đã phạm vào sự phẫn nộ của công chúng rồi, quá được yêu thích cũng không phải chuyện tốt, bèn cười khẽ ra hiệu: "Có lẽ bây giờ có thể xem trò cười rồi đấy."
Tú Thủy và mọi người nghe vậy đều quay đầu nhìn, chỉ thấy mấy người đàn ông đi cùng hai người phụ nữ kia, mặt xanh mét vây quanh Tuấn Kỳ. Quá mất mặt, đi theo bọn họ mà lại vì người đàn ông khác tranh giành tình nhân, coi bọn họ là đồ trang trí chắc.
"Các người làm gì vậy? A, đánh người kìa." Kèm theo tiếng hét chói tai, Ly Tâm ngoáy ngoáy lỗ tai, decibel cao thật.
Tiêu Vân đầy mặt hắc tuyến nói: "Đúng là hết thuốc chữa." Chỉ thấy hai cô gái phát hiện không khí không đúng, khi mấy gã đàn ông kia còn chưa ra tay, đều che chắn bên cạnh Tuấn Kỳ, gào toáng lên, đồng thời đấm đá túi bụi vào người đàn ông đi cùng mình. Cái thế đạo này, đảo lộn thật rồi.
Tú Thủy toát mồ hôi quay đầu coi như không thấy, Ly Tâm và hai người kia cũng đồng loạt quay đầu coi như không quen biết người đàn ông này. Hồi lâu Tú Thủy câm nín nói: "Cậu ta cũng nhìn được tiếp cơ đấy."
"Tại sao tôi không nhìn được?"
Tú Thủy quay đầu thấy Tuấn Kỳ không biết đã đi tới từ lúc nào, đang vẻ mặt lạnh nhạt đứng sau lưng Ly Tâm, chỉ vào hai con rồng phun lửa kia nói: "Anh cứ để các cô ấy..."
Lời còn chưa dứt, Tuấn Kỳ nhướng mày nhàn nhạt nói: "Liên quan gì đến tôi, tôi chưa từng mở miệng bảo các cô ấy làm bất cứ việc gì, tự mình đa tình. Tôi có thể giữ phong độ đứng đến giờ, đã nể mặt các cô ấy lắm rồi." Tuấn Kỳ luôn giữ thái độ không quá thất lễ với phụ nữ, vốn định ậm ừ cho qua, dù chẳng có ấn tượng gì, mặt mũi phụ nữ hắn vẫn sẽ cho. Nhưng thế này thì quá đáng lắm rồi, mặt mũi này thực sự không cho nổi nữa, vậy thì khỏi cho.
Tiêu Vân cười nói: "Cậu nhóc này..."
"HI, soái ca." Lời Tiêu Vân mới mở đầu, một giọng nữ chen vào. Mấy người liếc mắt nhìn, một cô gái ăn mặc kiểu bụi đời đang liếc mắt đưa tình với Tuấn Kỳ. Tiêu Vân sờ trán, chửi thề một câu, lúc này mà còn có người đến bắt chuyện, thế đạo gì đây.
Tuấn Kỳ cười nhạt nói: "Ngại quá, tôi có bạn rồi." Vừa nói vừa xích lại gần sau lưng Ly Tâm hơn một bước. Tuy hắn thừa nhận mình rất lăng nhăng, nhưng không phải ai đến cũng không từ chối. Yêu cầu của hắn cũng cao lắm, dù là hai con rồng phun lửa không nhớ tên kia, thì cũng là nhan sắc trăm người có một, mỗi người một vẻ, không phải hoa dại ven đường có thể so sánh.
"Người phụ nữ của tao mà mày cũng dám đụng." Cô gái bụi đời còn chưa nói gì, bên cạnh lao ra một thanh niên nhiệt huyết điển hình, mồm chửi bới lao tới, nhắm thẳng Tuấn Kỳ đấm một cú. Tuấn Kỳ sa sầm mặt, theo bản năng nghiêng đầu, trở tay đánh trả.
"Dám đánh anh em chúng tao. Anh em, lên cho tao, trên địa bàn của chúng tao mà còn dám hung hăng, chán sống rồi." Một đám nam nữ ăn mặc đủ kiểu đi theo thanh niên nhiệt huyết kia lập tức ùa lên. Cùng lúc đó, mấy gã đàn ông bị hai người phụ nữ chọc giận hoàn toàn cũng khí thế hung hăng lao tới.
Quần ẩu. Cảnh giới cao nhất của quần ẩu chính là ghế đẩu, bàn ghế, chai rượu... những thứ có thể vớ được bất cứ lúc nào bay vèo vèo. Nắm đấm, chửi rủa, xuống chân không từ thủ đoạn nào. Đương sự, bạn bè, người xem náo nhiệt, không ai không vung tay múa chân tham gia trong bầu không khí cuồng nhiệt, tiếng la hét kèm theo nắm đấm bay lượn, âm nhạc đinh tai nhức óc, ánh đèn ngũ sắc biến ảo, cảnh tượng đặc sắc muôn màu. Náo nhiệt, quần ẩu chắc chắn là môn thể thao náo nhiệt nhất, khuấy động không khí nhất.
Ly Tâm ngồi cao trên quầy bar, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong nháy mắt trước mắt, bật cười khẽ nói: "Thế mới đúng chứ, muốn đánh thì trực tiếp chút, lải nhải chẳng ra dáng đàn ông."
Tú Thủy thấy Ngô Sâm và Tiêu Vân thấy có người dám bắt nạt Tuấn Kỳ, tuy miệng nói hả hê nhưng tay chân không dừng, lao lên đầu tiên đấm ngã từng người một. Cô vừa sợ hãi vừa lo lắng nắm chặt tay Ly Tâm, ánh mắt dõi theo ba người thế đơn lực mỏng, lo lắng nói: "Mau dừng tay, chuyện gì thế này? Mau dừng tay."
Đề xuất Cổ Đại: Sở Hậu