_【+】(4)
Ly Tâm đưa tay rút một tờ một ngàn, thuận tay trả lại tấm danh thiếp, không nói thêm lời thừa thãi nào, rồ ga phóng đi mất hút, để lại hai thương bệnh binh đầu đầy máu ngơ ngác nhìn nhau hóng gió biển.
"A, đói bụng quá." Nhăn nhó mặt mày, Ly Tâm vừa xách túi vừa xoa bụng bước vào. Đói chết mất, chạy gần hết nửa cái Cựu Kim Sơn mới mua được tương du.
Vừa vào cửa, nhìn thấy các nhân vật trong phòng khách, Ly Tâm không khỏi cảm thán thế giới này thật nhỏ. Tuấn Kỳ chưa đi thì không nói, giờ trong nhà lại có thêm hai thương bệnh binh quấn băng đầy đầu, chính là hai tên nhóc gặp giữa đường.
Tú Thủy vừa thấy Ly Tâm liền đi tới, đón lấy đồ trong tay Ly Tâm, nói: "Sao về muộn thế? Mấy giờ rồi, qua giờ cơm trưa lâu rồi."
Ly Tâm đảo mắt, uể oải nói: "Tương du này khó mua lắm, chị biết không?"
Tú Thủy nghe vậy thốt lên: "Chị quên nói cho em biết mua ở đâu rồi."
Ly Tâm nghe xong cạn lời sờ trán. Nếu không nể tình Tú Thủy nấu ăn ngon, cô thật sự muốn sa thải ngay bà chủ nhà thứ hai này. Mà cái dạ dày của cô xưa nay không có sức đề kháng với đồ ngon. Haizz, ai nói muốn nắm giữ một người đàn ông trước tiên phải nắm giữ dạ dày của hắn, câu này áp dụng với phụ nữ cũng đúng y chang.
"HI, người đẹp, nhanh như vậy lại gặp nhau rồi." Tiêu Vân nằm trên sofa xử lý đĩa trái cây, huýt sáo với Ly Tâm, cười tươi rói nhìn cô.
Chương 4: Khoảng cách
Ly Tâm liếc nhìn Tiêu Vân không hề có chút tự giác của thương bệnh binh, tên nhóc này rửa sạch sẽ trông cũng ra dáng con người, bèn gật đầu bước tới chìa tay ra: "Một ngàn sáu trăm đồng."
Tiêu Vân sững sờ: "Làm gì?"
"Làm gì à? Tiền rửa xe không đủ, chẳng lẽ muốn tôi tự bỏ tiền túi?" Ly Tâm trừng mắt nhìn Tiêu Vân. Tên này thật không biết nhìn, hai người bọn họ nhỏ bao nhiêu máu lên xe cô, chẳng lẽ cô không cần rửa à? Mẹ kiếp, rửa xe ở Cựu Kim Sơn đắt thật, tưởng một ngàn là đủ, kết quả tốn bao nhiêu đó. May mà hai kẻ đầu têu lại tự dẫn xác đến trước mặt.
Tiêu Vân câm nín trừng mắt nhìn Ly Tâm, hóa ra lấy tiền là để rửa xe, choáng, vừa vội vàng móc tiền ra.
"Nghe nói cô lái xe rất khá?" Một giọng nói đầy hứng thú vang lên. Ly Tâm nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, thấy Tuấn Kỳ dựa vào sofa, tay mân mê ly rượu vang, đang cười tà mị nhìn cô, người phụ nữ bên cạnh hắn không biết đã đi đâu, không thấy bóng dáng.
Ly Tâm liếc nhìn Tuấn Kỳ trông có vẻ phong độ ngời ngời, rồi nhìn sang Tiêu Vân và Ngô Sâm. Tiêu Vân lập tức nói: "Giỏi là giỏi, tôi nói thật mà."
Khi Ly Tâm nhìn sang Ngô Sâm, đĩa sườn xào chua ngọt và vô số món ngon bày trên bàn ăn phía sau hắn lập tức thu hút ánh mắt cô. Chỉ nhìn thôi đã thấy đói cồn cào, cô lười nói nhảm với bọn họ, xua tay hờ hững: "Đua xe mà ra thôi." Rồi như sói đói vồ mồi lao về phía bàn ăn.
"Rửa tay." Tú Thủy đã chuẩn bị sẵn đứng bên bàn, lách người chặn Ly Tâm đang chỉ thấy đồ ăn trong mắt, tiếp lời: "Bọn chị đều chưa ăn đợi em đấy, mau đi rửa tay, chị còn làm tôm say rượu em thích, cua lông..." Lời còn chưa dứt Ly Tâm đã biến mất tăm.
"...còn có thịt kho Đông Pha...", lời Tú Thủy vừa dứt, Ly Tâm đã ngồi vào bàn, cầm con cua lông ăn ngon lành. Ba người đàn ông bên cạnh vừa đứng dậy hơi không phản ứng kịp, đây chính là người họ vừa gặp sao, trông có vẻ thanh cao lắm, thực ra cũng chỉ là một kẻ phàm tục.
"Này, Tú Thủy, chị có ý gì hả?" Tiêu Vân giận dỗi trừng mắt nhìn Tú Thủy, đôi đũa trong tay dừng giữa không trung, con tôm say rượu định gắp lại bị chặn đường giữa chừng.
Tú Thủy vừa thong thả bỏ vào bát cho Ly Tâm, vừa mỉm cười nói: "Món này Ly Tâm thích ăn, cho ân nhân cứu mạng của các cậu ăn nhiều chút, chẳng lẽ cậu không muốn?"
Tiêu Vân cau mày nhăn nhó, món này hắn cũng thích ăn mà, khó khăn lắm Tú Thủy mới làm một lần, một con cũng không ăn được, thế chẳng phải quá đáng lắm sao? Nhưng lý do đường hoàng của Tú Thủy khiến hắn thật sự không biết phản bác thế nào, đành hậm hực chuyển sang gắp rau xanh bên cạnh.
"Ly Tâm, nào, ăn cái này, cái này em thích ăn." Chặn con cua lông dưới đũa Ngô Sâm.
"Cái này vị ngon lắm, hôm nay chị mới mua, tươi cực kỳ, Ly Tâm, em nếm thử xem ngon không?" Gắp miếng thịt kho Đông Pha dưới đũa Tiêu Vân.
"Cái này..."
"Cái này ngon..., Ly Tâm à..."
Chỉ chốc lát bát đĩa trước mặt Ly Tâm đã chất cao như núi nhỏ. Ly Tâm không cần ngẩng đầu cũng cảm nhận được một luồng ánh mắt rực lửa xanh lè đang trừng mình, cùng lúc đó còn có một ánh mắt bất lực nhìn Tú Thủy đang liên tục gắp thức ăn cho mình. Ly Tâm trừng mắt nhìn ngọn núi cao không biết bắt đầu từ đâu, tuy cô thích những món này nhưng không có nghĩa là có thể quét sạch nhiều như heo thế này. Hồi lâu cô ngẩng đầu nghiêm túc nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Tú Thủy: "Tôi yêu cầu gói mang về."
Câu này vừa thốt ra Tú Thủy lập tức câm nín. Ở ngay sát vách, thời gian ở chỗ cô gần như cả ngày, lại còn ăn chực cả ba bữa, còn gói mang về cái gì? Ăn không hết thì nói thẳng ra, gói mang về, mệt cô nghĩ ra được.
Tiêu Vân bên cạnh nghe vậy mặt mày hớn hở thò đũa định gắp, vừa nói: "Gói ghém cái gì, tối nay tôi mời cô đi ăn, mấy thứ này để lâu không ngon đâu, tôi miễn cưỡng giúp cô vậy."
Ly Tâm còn chưa trả lời, Tú Thủy bên cạnh đã gắp lấy miếng thức ăn Tiêu Vân định gắp, cắn một miếng rồi mới nói: "Ây da, chị cắn rồi." Tiêu Vân tức đến lệch cả mũi.
"Được rồi, được rồi, cậu thừa biết phạm vào điều kiêng kỵ của Tú Thủy, thì nên tự biết mình biết ta, hôm nay cậu được ăn đã là có bản lĩnh rồi." Tuấn Kỳ nãy giờ xem kịch hay, nhấp một ngụm rượu vang, dựa vào lưng ghế thản nhiên nói với Tiêu Vân. Rõ ràng Tú Thủy khắp nơi nhắm vào hắn, tên Tiêu Vân này đều không nhìn ra bản ý, cái đầu này rốt cuộc cấu tạo thế nào, Tuấn Kỳ lắc đầu, người bạn này sao mình lại kết giao với hắn nhỉ.
Tiêu Vân xìu xuống như quả bóng xì hơi nằm dài trên ghế, nhìn bàn đầy đồ ngon nói: "Chuyện rắc rối tìm đến tôi, chứ đâu phải tôi đi chọc nó, liên quan gì đến tôi chứ."
Tú Thủy nghe vậy dựng mày lên: "Không phải cậu gây chuyện? Nếu không phải cậu gieo nhân, người ta sẽ đến tìm cậu? Nói cái gì mà tự mình có năng lực giải quyết, giải quyết, hôm nay không phải có Ngô Sâm đi cùng cậu, lại may mắn gặp được Ly Tâm, hai cậu chết thế nào cũng không biết đâu, chị đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi..."
Ly Tâm nghe bài diễn văn dài dòng của Tú Thủy lại bắt đầu, mà chuyện của người khác cô xưa nay không có hứng thú tham gia, bèn lau sạch tay, xoay người rời đi. Đôi khi biết quá nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt, Ly Tâm hiểu rõ hơn ai hết.
Trên bàn cơm Tú Thủy vẫn miệt mài dạy dỗ Tiêu Vân và Ngô Sâm. Tuấn Kỳ ngồi bên cạnh hơi cau mày xem náo nhiệt, ánh mắt dõi theo bóng lưng rời đi của Ly Tâm biến đổi liên hồi.
"A, Tú Thủy, chị xem chị nói Ly Tâm bỏ đi rồi kìa." Tiêu Vân thấy Ly Tâm rời đi, lập tức lôi ra làm bia đỡ đạn. Tú Thủy im bặt nhìn theo bóng lưng khuất dần, hơi lo lắng đứng dậy.
"Cô ấy chẳng qua không muốn kết giao quá sâu với chúng ta thôi." Tuấn Kỳ mân mê ly rượu trong tay, người phụ nữ này nắm bắt chừng mực thật quá tốt, cũng tốt đến mức đáng ghét.
Mãi đến tối mịt Ly Tâm mới từ bên ngoài trở về. Tú Thủy đứng trong sân chỉ thấy một chiếc xe mui trần Pháp La Lợi kiêu ngạo lướt tới, mà người lái nó lại là một mỹ nữ cổ điển mặc sườn xám. Thấy Ly Tâm bước xuống xe trong bộ sườn xám không tay màu xanh nhạt, bên trên thêu phượng hoàng tung cánh, tóc búi cao, điển hình một thục nữ cuối thời Thanh. Tú Thủy thấy vậy ôm trán kêu trời, xe thể thao hầm hố như thế, phối với trang phục cổ điển như thế, đúng là chỉ có Ly Tâm mới dám làm.
"Ly Tâm, ngày mai có tiết của giáo sư Hoắc Khắc, em đừng đến muộn, giáo sư Hoắc Khắc nghiêm khắc lắm, coi chừng ông ấy đánh trượt em đấy." Cố ý đợi Ly Tâm về chỉ để nói câu này, dựa vào mấy ngày chung sống, Tú Thủy rất khó tưởng tượng nếu cô không nhắc nhở, Ly Tâm sẽ trốn đi đằng nào.
Ly Tâm nhún vai coi như đã biết. Đừng nói nữa, cô căn bản chẳng có ấn tượng gì, giáo sư gì, dạy cái gì? Trong đầu cô thật sự không có khái niệm này. Để bù đắp nuối tiếc chưa từng đi học, cô vận dụng chân lý vĩnh hằng của thế gian là tiền bạc, thành công trở thành sinh viên đại học năm hai. Nhưng sau khi học một ngày cái chuyên ngành y học gì đó mà cô tùy tiện điền vào, Ly Tâm chỉ thấy đầu đầy sao, chán nản dẹp bỏ hoàn toàn ý định bù đắp nuối tiếc không được đi học.
Chương 5: Gặp gỡ
Một đêm không nói chuyện, sáng sớm hôm sau Ly Tâm chỉ nghe thấy tiếng chuông cửa vang vọng đất trời. Xem tivi đến nửa đêm mới ngủ, giờ bắt cô dậy quả thực là ép người quá đáng, Ly Tâm vùi đầu vào chăn, giả làm đà điểu.
"A... a... a..." Sau khi tiếng chuông cửa kiên trì reo suốt nửa tiếng đồng hồ, Ly Tâm cuối cùng không nhịn được đập một cái vào nút mở cửa đầu giường, cửa lớn lập tức mở ra.
"Chị biết ngay con sâu lười em nhất định đang ngủ mà, mau dậy đi, sắp muộn rồi, nhanh lên, đến điểm danh một cái cũng được, tiết của ông ấy không nhiều, chỉ có mấy buổi thôi, lúc khác tùy em ngủ, hôm nay nhất định phải đi." Tú Thủy nhìn hiện trường phòng khách rác rưởi vứt lung tung, vô cùng may mắn vì mình thật sự khá hiểu con người này.
"Không đi, không đi, trượt thì trượt." Chẳng qua thấy vui nên chạy đi học, nếu bị nó trói buộc thì chẳng còn thú vị nữa. Tuy học vấn của cô quả thực không cao, nhưng không có nghĩa là cô nhất định phải đi học cái đại học gì đó mới có cơm ăn áo mặc.
"Trưa về làm cho em vịt sốt mật ong, cánh gà nướng, ốc xào cay, bò lúc lắc, cải thảo hoàng kim..." Tú Thủy thấy Ly Tâm ôm đầu không để ý đến mình, cũng không giận, ngồi bên giường bẻ ngón tay đếm.
"Còn có tuyết thái kim câu."
Tú Thủy thấy Ly Tâm lộ ra đôi mắt ngái ngủ, vẻ mặt vừa giận vừa bất lực đau khổ, bật cười: "Được, mau dậy đi."
Ly Tâm thở dài thườn thượt trong lòng, vì cái miệng mà hại cái thân, đây quả thực không phải chuyện tốt, tiếc thay đây là tử huyệt duy nhất của cô. Đi khắp thiên hạ bao nhiêu năm nay, chỉ có tay nghề của Tú Thủy hợp khẩu vị cô nhất, hu hu, ông trời không hậu đãi.
Mang theo cơn gắt ngủ và sự bực bội với cái ông giáo sư Hoắc Khắc gì đó, Ly Tâm chở Tú Thủy phóng như điên đến trường, dọa Tú Thủy mặt mày trắng bệch như cương thi.
"HI, đây không phải Tú Thủy sao? Lại đổi xe à, đẹp đấy, phiên bản mới nhất nhỉ." Tú Thủy chân đạp đất bằng, vừa cảm thấy sự tồn tại của mình chân thực, thì bên cạnh vang lên tiếng huýt sáo, mấy anh chàng đẹp trai tóc vàng mắt xanh đi tới.
Tú Thủy hơi cau mày lùi lại một bước dựa vào cửa xe, sao may mắn thế lại gặp phải bọn này. Đây là mấy tên công tử bột có tiếng trong trường, ỷ có tiền, người lại có chút đẹp trai, như ong vàng qua biên giới, ăn sạch hoa tươi. Khổ nỗi cô không ăn cái bài đó, trường này có chút danh tiếng, người dùng tiền vào đây rất nhiều, ai cũng chẳng phải Dương Bạch Lao, tiền thì nhiều lắm.
Thấy mấy người kia sán lại gần, Tú Thủy quay đầu cầu cứu Ly Tâm, vừa nhìn một cái thì mắt xanh lè. Chỉ thấy Ly Tâm gục trên vô lăng, ngủ ngon lành, hóa ra nãy giờ cô nàng mộng du lái xe tới đây. Tú Thủy cảm thấy lòng lạnh toát, cũng chẳng quan tâm đến ong vàng nữa, bước vài bước vòng qua mở cửa xe gầm lên với Ly Tâm, khiến đám ong vàng bên cạnh cứ tưởng là thỏ trắng bao năm nay, đến giờ mới phát hiện là sư tử Hà Đông, trố mắt đứng nhìn.
"Sau này không cho em lái xe nữa, quá nguy hiểm..."
"Chị thấy bán xe đi cho rồi..."
"Em cứ lái xe kiểu này..."
Sau khi đầu hàng trước sự lải nhải cộng thêm tra tấn mệt mỏi của Tú Thủy, Ly Tâm dứt khoát đứng dậy, cũng chẳng quan tâm giáo sư đang giảng bài, trong đại sảnh im phăng phắc, ném chìa khóa xe cho Tú Thủy. Muốn thế nào thì thế, muốn bán cũng được, chị muốn lái cũng được, tùy, chẳng qua chỉ là một chiếc xe thôi. Sau đó cô vô cùng bình tĩnh tao nhã bước ra ngoài dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người.
Đề xuất Cổ Đại: Tiên Tầm Duyên