Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 99: Nhiệm vụ không giống bình thường

Tòa nhà bỏ hoang tối tăm, gió lạnh mang theo mưa tuyết lùa vào từ bốn phía, Thanh Ly đứng cô độc trong hành lang không bóng người, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

Nơi này là...

Tòa nhà số 4, khu chung cư Bạch Phấn.

Khán giả trong phòng livestream cũng nhận ra rồi, dù sao cái tòa nhà bỏ hoang mà mỗi nhà mỗi cửa treo ngược một cỗ quan tài này đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc cho nhiều người.

Chỉ có điều lần trước nhiệm vụ của Thanh Ly là đi giao đồ ăn, sau khi đe dọa lấy được đánh giá tốt thì vội vã rời đi.

"Vù vù vù——"

Chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay truyền đến độ rung.

Tên trò chơi: Một tòa nhà hung hiểm.

Chỉ số nguy hiểm: 6 sao.

Nhiệm vụ: Mời người chơi chấp nhận ủy thác của ba cư dân bản địa trong tòa nhà hung hiểm, hoàn thành ủy thác thì nhiệm vụ thành công, ủy thác thất bại sẽ bị xóa sổ.

Gợi ý 1: Tòa nhà hung hiểm nghĩa là ở đây có một thực thể Đại Hung, mời người chơi tự cầu phúc nhé!

Gợi ý 2: Đã mã hóa (Mở khóa bằng 500.000 điểm nhân khí)

Gợi ý 3: Đã mã hóa (Mở khóa bằng 1.000.000 điểm nhân khí)

Nhiệm vụ 6 sao!

Đây là nhiệm vụ có độ khó cao nhất kể từ khi Thanh Ly đến thế giới kinh dị.

Hơn nữa còn phải đối mặt trực tiếp với Đại Hung.

"Thật là thú vị."

Khóe miệng Thanh Ly nhếch lên, cô lờ mờ nhận ra đây có thể là một âm mưu nhắm vào mình.

Mấy kẻ nào đó ở thế giới kinh dị đã không ngồi yên được nữa, cuối cùng cũng bắt đầu đối phó với cô rồi sao?

Cùng lúc đó.

Hai người chơi khác đang phân tán ở những nơi tối tăm trong tòa nhà cũng đồng thời nhận được thông báo nhiệm vụ.

Ngụy Tranh Vinh và Tôn Diệc Hàng nhìn chằm chằm vào đồng hồ điện tử trên cổ tay.

Nhiệm vụ: Giết chết cô ta.

...

"Cộp cộp cộp"

"Cộp cộp cộp"

Một tràng tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ phía trên cầu thang, tòa nhà bỏ hoang thi công dở dang, trong bê tông đúc sẵn chằng chịt những thanh thép dựng đứng, nếu không cẩn thận bước hụt chân rất dễ rơi xuống và bị thép xuyên thủng cơ thể.

Mắt của Thanh Ly có thể nhìn thấu bóng đêm, cô nhấc chân đi về phía cầu thang.

Một đôi bàn chân nhỏ bẩn thỉu đột ngột xuất hiện trên bậc thềm.

Đây là một đôi chân nhỏ bị chặt đứt gọn gàng, vết cắt máu thịt be bét, còn trên đôi chân nhỏ là những vết bầm tím đỏ loang lổ, mười cái móng chân bị nhổ sạch, đóng một lớp vảy máu dày cộp.

Điều này khiến Thanh Ly nhớ đến con quỷ nhỏ kia, cơ thể bị phân thây của nó cũng đầy rẫy những vết thương kinh hoàng như vậy.

Chữ máu trên tường rất có thể chính là những gì đứa trẻ đó đã trải qua.

Còn gã chú lạ mặt kia, chắc hẳn là một tên sát thủ biến thái liên hoàn chuyên giết hại trẻ em.

Lúc này, khán giả trong phòng livestream cũng nhận ra sự thật.

【Trận đối đầu giữa gái quê biến thái và quỷ biến thái, vở kịch hay này tuyệt đối không thể bỏ lỡ.】

【Hừ, luận về biến thái thì chị Ly nhà mình chưa bao giờ ngán đứa nào đâu nhé.】

【Nhưng mà tên hung thủ này tàn nhẫn thật đấy, chuyên ngược đãi trẻ em, thủ đoạn đúng là khiến người ta phẫn nộ.】

【Cái loại rác rưởi chỉ dám bắt nạt kẻ yếu, thấy trẻ con không có khả năng phản kháng mới ra tay, có giỏi thì đi tìm đàn ông trưởng thành mà đánh, nói cho cùng cũng chỉ là một kẻ bắt nạt hèn nhát mà thôi.】

Nhìn thấy móng chân trên đôi chân nhỏ bị nhổ sạch, không ít khán giả cảm thấy một luồng khí lạnh rợn người và sự phẫn nộ không thể kiềm chế.

Đôi chân nhỏ cử động, nó đi lên phía trên cầu thang, mỗi bước chân hạ xuống đều để lại một dấu chân máu trên bậc thềm.

Thanh Ly đi theo.

Cuối cùng đôi chân nhỏ dừng lại trước một bức tường ở tầng ba.

Trên bức tường xi măng in rõ ngũ quan của một bé gái loài người, khuôn mặt đó lộ vẻ kinh hoàng, miệng há hốc như đang kêu cứu.

Tuy nhiên, cô bé vẫn bị phong ấn trong bức tường lạnh lẽo.

Dần dần thối rữa, không thấy ánh mặt trời.

"Em muốn chị giúp em lấy cái đầu ra à?"

Trong tay Thanh Ly xuất hiện một cây búa lớn.

Ngón chân của đôi chân nhỏ hướng thẳng về phía bức tường, im lặng thừa nhận.

Thanh Ly nghiến răng, giơ cao cây búa lớn, quát to một tiếng: "Tám mươi——"

"Rầm" một tiếng nổ lớn, bức tường xi măng kiên cố bị đập thủng một lỗ lớn.

"Ui da đù móa, đứa nào thất đức đập tường nhà ông đấy!"

Tiếng mắng chửi tức giận truyền ra từ lỗ thủng trên tường.

Thanh Ly vểnh tai lên nghe, giọng nói này sao mà quen thuộc đến thế.

Quả nhiên, cô nhìn thấy Cận Thần với khuôn mặt đầy những đường vân đỏ quái dị đang thò đầu ra từ lỗ tường, một đôi mắt ngỡ ngàng nhìn chằm chằm Thanh Ly.

Thanh Ly lẳng lặng hạ cây búa lớn xuống, chột dạ nói: "Quản lý Cận, tường nhà anh không chắc chắn lắm nhỉ!"

Yết hầu Cận Thần lên xuống, hồi lâu sau mới thốt ra một chữ: "Đù."

【Có đại diện môn Toán nào ra đây tính toán xem, một cú búa này giáng xuống, diện tích bóng ma tâm lý của quản lý nhà hàng là bao nhiêu không?】

【Dựa theo định lý Pytago và phương trình bậc ba, kỹ thuật lái máy xúc nhà nào mạnh, học đầu bếp thì đến Tân Đông Phương.】

【Quản lý nhà hàng vạn lần không ngờ nổi mình đã đóng quán bỏ trốn rồi mà vẫn gặp phải gái quê, cái nghiệt duyên chết tiệt này!】

Lúc này, đôi chân đứt lìa thấy tình hình không ổn, liền nhảy lò cò chuồn mất dạng.

"Cô đến đây làm gì?"

Trong căn phòng u ám, ánh nến lung lay, Cận Thần đang mặc tạp dề, ngồi trên chiếc ghế sofa cũ nát thở dài một hơi thật dài, cố gắng bình ổn tâm trạng.

Thanh Ly ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ đối diện Cận Thần, hai chân khép lại quy củ, mắt thỉnh thoảng liếc về phía nồi lẩu đang bốc khói nghi ngút trong bếp.

Nghe Cận Thần hỏi, Thanh Ly nhớ đến nhiệm vụ lần này của mình, cô thật thà nói: "Tôi đến đây để giúp đỡ cư dân trong khu chung cư, mang hơi ấm đến cho mọi người."

"Mang hơi ấm?"

Cận Thần nghiến răng thốt ra ba chữ này, hắn đột ngột đứng dậy kéo cửa sổ ra, mặc cho mưa tuyết lạnh giá bên ngoài tạt thẳng vào mặt.

"Tôi thấy cô là thấy lòng mình còn lạnh hơn cả đống băng đá bên ngoài nữa, cô bảo cô mang hơi ấm đến, tôi thấy cô là đến tiễn tôi về nơi chín suối thì có."

Quỷ không có nhiệt độ cơ thể, nhưng lúc này lòng hắn lạnh ngắt như tiền.

Mỗi lần hắn gặp con nhỏ điên này là chẳng bao giờ có chuyện gì tốt lành cả!

Thấy Thanh Ly im lặng không nói gì, ánh mắt lạnh lẽo của Cận Thần dừng trên người cô, lạnh lùng hỏi: "Cô không có gì muốn nói với tôi sao?"

Ít nhất thì cũng phải chủ động đền bù tiền sửa tường chứ.

Thanh Ly nhướng mi, đôi mắt ướt át trong veo thuần khiết, cô sụt sịt mũi, mím mím môi, nuốt nước bọt cái ực, giọng nói mềm mại nũng nịu: "Quản lý ơi, anh nấu món gì mà thơm thế!"

Cận Thần: "..."

Trên chiếc bàn đơn sơ, một nồi lớn gà hầm nấm đang bốc khói trắng nghi ngút.

"Ăn no rồi thì mau cút đi cho tôi." Cận Thần bực bội nói.

Hắn tuy là một Vô Thượng Lệ Quỷ, nhưng vẫn giữ nhiều thói quen của loài người.

Dù không cần ăn uống, hắn vẫn chuẩn bị cho mình ba bữa mỗi ngày.

Tuy nhiên, sau một hồi gió cuốn mây tan, nước dùng cũng cạn sạch, Thanh Ly ôm cái bụng xẹp lép, đáng thương nói: "Chưa no."

Cận Thần: "..."

Đề xuất Hiện Đại: Nửa Lời Hận Biệt, Nửa Lời Giá Băng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện