Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 72: Bút Tiên kinh hồn

Tô Nhân tùy ý rút một tờ giấy A4 ngả vàng trên bàn làm việc, đôi mắt đẹp nhìn về phía hai người kia.

"Mọi người biết chơi thế nào không?"

Hàn Khiêm Mạch lắc đầu, anh ta ở thế giới thực là một trí thức, chưa từng tiếp xúc với mấy trò chơi tâm linh.

Dương Nhạc xung phong nói: "Tôi biết, cái này đơn giản lắm, chỉ cần ba người chúng ta cùng cầm bút, đầu bút đặt lên giấy, sau đó chúng ta niệm lời gọi Bút Tiên, nếu cô ấy nghe thấy, bút sẽ tự động vẽ vòng tròn trên giấy mà không cần chúng ta điều khiển."

"Anh chắc không?"

Tô Nhân luôn cảm thấy Dương Nhạc không đáng tin cậy.

Dương Nhạc vỗ ngực bảo đảm: "Yên tâm, tin tôi đi, không vấn đề gì đâu."

Thế là ba người mỗi người đưa tay phải ra nắm lấy quản bút...

Phòng thí nghiệm bỏ hoang tối om, chỉ có ánh đèn pin chiếu rọi không tiếng động, xung quanh rơi vào tĩnh lặng, bầu không khí quỷ dị dần bao trùm.

Dương Nhạc bỗng rùng mình một cái, ánh mắt anh ta dán chặt vào đầu bút trên tờ giấy trắng, bắt đầu lầm bầm niệm lời gọi Bút Tiên.

"Bút Tiên, Bút Tiên."

"Ta là cha ngươi, ta là mẹ ngươi."

"Nghe thấy thì mau trả lời."

Tô Nhân: "..."

Hàn Khiêm Mạch: "..."

Họ đúng là không nên tin cái thằng ngáo này.

"Lạ thật, sao bút không động tĩnh gì, lẽ nào do tôi niệm khẩu hiệu không đúng?"

Anh ta lại đổi khẩu hiệu khác.

"Thiên linh linh, địa linh linh."

"Bút Tiên nghe thấy mau hiển linh."

Dương Nhạc nhíu mày, lúc này anh ta cảm thấy bả vai đột nhiên trở nên nặng nề, trên cổ như có vật nặng đè lên khiến anh ta có chút khó thở, hơn nữa trên mặt ngưa ngứa, cứ như có ai đó dùng lông vũ quẹt qua quẹt lại trên má mình.

Hình như... đến rồi!

Không ai nhìn thấy một nữ quỷ áo đỏ tóc tai rũ rượi đang ngồi chễm chệ trên vai Dương Nhạc, mái tóc đen dài của cô ta rủ xuống đỉnh đầu Dương Nhạc, theo làn gió âm thổi qua, những sợi tóc quét qua quét lại trên mặt Dương Nhạc, một đôi mắt đỏ ngầu xuyên qua kẽ tóc nhìn chằm chằm vào đầu bút trên giấy.

Lúc này, cây bút trong tay ba người đột nhiên di chuyển ngoài tầm kiểm soát, mực đen vẽ nên một dấu vết trên tờ giấy ngả vàng, dấu vết uốn lượn để lại một chữ S kỳ lạ, ngay sau đó lại bắt đầu di chuyển, để lại một chữ B.

"S... B nghĩa là gì?"

Dương Nhạc nhíu mày sâu hơn, không hiểu Bút Tiên muốn diễn đạt điều gì.

Tô Nhân u ám nhìn Dương Nhạc một cái, thấp giọng nói: "Cô ấy đang chửi anh là đồ ngu (SB) đó."

Dương Nhạc: "..."

Lúc này, đầu bút lại bắt đầu động, vẽ một vòng tròn trên giấy.

"Khụ khụ, nếu Bút Tiên đã đến rồi, chúng ta bắt đầu chuẩn bị hỏi cô ấy đi!"

Dương Nhạc ho khan hai tiếng để che giấu sự lúng túng, lưng anh ta vô thức khom xuống, bàn tay nắm quản bút run rẩy biểu lộ sự căng thẳng.

Anh ta chậm rãi mở miệng hỏi: "Bút Tiên, cô có phải là Phàn Hoa không?"

Đầu bút di chuyển, lại vẽ một vòng tròn.

Thấy cô ấy thực sự là cô gái trên hồ sơ, mắt Dương Nhạc sáng lên, tiếp tục hỏi: "Bút Tiên, cô còn độc thân không?"

Trên tờ giấy vàng nhạt tiếp tục vẽ ra một vòng tròn.

Tô Nhân cảm thấy những câu hỏi của Dương Nhạc toàn là lời nhảm nhí, đang định mở miệng ngăn cản thì Dương Nhạc đã vội vàng hỏi câu thứ ba.

"Bút Tiên, cô thấy tôi thế nào? Tôi không ngại làm một cuộc tình người duyên ma đâu, nếu cô ngại thì tôi có thể vì cô mà biến thành quỷ, chúng ta đôi lứa bên nhau, mãi mãi không chia lìa."

"Rắc——"

Quản bút máy trong tay ba người đột ngột gãy đôi, cùng lúc đó, bả vai Dương Nhạc khôi phục sự nhẹ nhõm.

"Chuyện gì thế này? Sao bút lại gãy rồi? Cái hãng bút rác rưởi nào mà đến lúc quan trọng lại hỏng thế này." Dương Nhạc mắng nhiếc.

Hàn Khiêm Mạch nặn nặn thái dương, không nhịn được nữa nói: "Anh im miệng đi!"

Không thấy Bút Tiên bị anh dọa chạy mất dép rồi à!

"Tại sao phải im miệng, theo đuổi hạnh phúc của mình đâu có gì mất mặt."

Dương Nhạc lại mua một cây bút inox từ cửa hàng hệ thống, lần này anh ta tự mình cầm quản bút lầm bầm trên tờ giấy A4: "Bút Tiên Bút Tiên, chúng ta tiếp tục nào..."

"Bút Tiên Bút Tiên, mau ra đây, tôi có một mối tình muốn bàn với cô..."

"Bút Tiên, cô có nhà không..."

Trên tờ giấy A4 không còn một chút động tĩnh nào nữa.

(▼▼#)

Tòa nhà dạy học.

Thanh Ly kiểm tra nét bút trên hình vẽ bậy, chữ viết bên trên khá thanh tú, rõ ràng khác hẳn với nét bút trên bàn học.

Xem ra những chữ trên hình vẽ bậy là do Phàn Hoa viết, còn chữ trên bàn học là do Cao Minh khắc xuống.

Và cả hai người họ đều bị quỷ vật tà ác dụ dỗ mà chọn cách tự sát.

Đột nhiên, con mắt đỏ trên hình vẽ bậy chớp một cái.

Luồng ánh nhìn bất tường đó rơi trên người Thanh Ly, con mắt trong tranh ngày càng trở nên chân thực, lòng trắng đầy tia máu chực phun trào, đồng tử đen dần thu nhỏ lại bằng hạt gạo, máu đỏ tươi chảy ra từ đồng tử, nhanh chóng nhuộm đỏ cả mảng hình vẽ.

"Giết bọn chúng..."

"Tất cả mọi người đều phải chết..."

"Họ sống là một sự giày vò..."

"Chúng ta hãy để mọi người cùng giải thoát..."

"Cùng nhau trọng sinh..."

Vô số âm thanh ồn ào liên tục ùa vào tai Thanh Ly như tiếng ác quỷ thì thầm, không ngừng dụ dỗ.

"Ồn quá, cứ như ruồi nhặng kêu vo ve ấy."

Thanh Ly ngoáy ngoáy lỗ tai, ánh mắt vô cùng tỉnh táo.

Là đứa nào cho cái thứ ngu xuẩn này sự tự tin rằng mình sẽ dễ dàng bị dụ dỗ thế.

Cô đột nhiên giơ tay, vậy mà lại thò tay vào con mắt máu trên hình vẽ bậy, chất lỏng lạnh lẽo dính nhớp bao bọc lấy cánh tay cô, tay Thanh Ly mò mẫm lung tung, cuối cùng túm được một thứ.

Cô dùng sức kéo mạnh ra ngoài, một xác khô to bằng đứa bé sơ sinh xuất hiện trong tay cô.

[Đậu má, cái quỷ gì thế này?]

[Chính cái thứ này đã xúi giục Phàn Hoa và Cao Minh tự sát sao?]

[Nghĩ lại mà kinh, trong tường phòng học đại học sao lại có xác trẻ sơ sinh?]

[Xác khô trẻ sơ sinh này nhìn như thịt gác bếp ấy, thêm hành gừng tỏi ớt xào lên, tui có thể ăn mười đứa.]

[Tố cáo lầu trên biến thái muốn ăn thịt trẻ con.]

[Lầu trên ngáo.]

[Lầu trên ngáo.]

[...]

Thanh Ly quan sát xác khô trong tay, đứa bé sơ sinh nhỏ xíu cuộn tròn lại, sợi dây rốn chưa cắt đứt hoàn toàn trên bụng đã khô lại thành hình sợi cay, trên thi thể nhỏ bé của nó dùng máu ác quỷ vẽ đầy những đồ án cổ quái, lông mày Thanh Ly lúc này càng nhíu chặt hơn...

Khán giả phòng livestream hỏi:

[Gái quê phát hiện ra điều gì rồi?]

[Mù quáng rồi, cô ấy phát hiện ra điểm mấu chốt.]

[Nguyên Phương, ngươi thấy thế nào?]

[Bẩm đại nhân, chân tướng việc này chỉ có một.]

Đúng lúc khán giả phòng live đang đua nhau suy đoán...

Thanh Ly vẻ mặt ghét bỏ vứt xác khô trẻ sơ sinh ra ngoài.

"Bẩn quá, máu trên này bẩn chết đi được."

Thanh Ly móc khăn ướt từ trong túi ra, vội vàng lau ngón tay.

Phòng livestream: [...]

"Mẹ... mẹ ơi..."

Xác khô trẻ sơ sinh bị vứt dưới đất lúc này đột nhiên cử động, tứ chi ngắn nhỏ của nó bò trên mặt đất, cái đầu to chỉ có da bọc xương ngẩng lên, đôi mắt màu huyết dụ nhìn chằm chằm vào bụng Thanh Ly.

"Mẹ ơi..."

Nó chậm rãi bò về phía Thanh Ly...

Tiếng kêu sắc nhọn chói tai khiến màng nhĩ căng phồng, da đầu tê dại.

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Không Ta Ác Hơn Nguyên Chủ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện