Trời dần tối, nhiệt độ đột ngột giảm xuống, sương mù mỏng manh bao phủ, đồng thời âm khí khó nhận ra cũng bao trùm cả ngôi làng.
Người phụ nữ được dân làng nhiệt tình chiêu đãi, còn Thanh Ly bị lạnh nhạt sang một bên.
Thanh Ly mang vẻ mặt không quan tâm, cô móc từ trong túi nhỏ ra một nắm hạt bí, vừa cắn hạt bí vừa đi dạo quanh làng.
Đột nhiên, con chó đen vốn trốn trong chuồng sủa loạn xạ về phía Thanh Ly, mười mấy con gà mái già trên cây táo cổ thụ cũng phát ra tiếng kêu gù gù, tỏ vẻ vô cùng bồn chồn lo lắng.
Thanh Ly chớp chớp mắt, nước miếng không tự chủ được mà chảy ra từ khóe miệng.
Cô nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tiếng chó sủa của mày làm tao sợ rồi, tao bắt hai con gà mái già về hầm canh bù đắp cho trái tim nhỏ bé bị kinh sợ này chắc không quá đáng đâu nhỉ!"
Mấy con gà mái già trên cây táo: ?
Đây là lời mà con người có thể nói ra sao?
Hơn nữa là chó sủa làm cô sợ, chứ có phải gà kêu đâu!
Đáng tiếc gà không biết nói, nếu không nhất định sẽ phun châu nhả ngọc.
Đúng lúc Thanh Ly xắn tay áo chuẩn bị trèo cây bắt gà, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nam khàn khàn.
"Thanh Ly tiểu sư phó, sao cô lại ở đây?"
Thanh Ly quay người, chỉ thấy một người đàn ông mặc áo ngắn tay, ống quần xắn lên lộ ra bắp chân đen nhẻm và săn chắc, đôi giày vải cũ kỹ dính đầy bùn đất, chỉ là màu của bùn đất này hơi đỏ thẫm.
Người đàn ông trông cũng khá cứng cáp và chính trực, thấy Thanh Ly đánh giá mình, gã liền nhe răng cười lộ ra hàm răng trắng đều, tạo cho người ta một hình ảnh thật thà chất phác.
【Người đàn ông này trông cũng được đấy, có mùi vị của văn học trai thô (cao hán) rồi.】
【Dù sao cũng là kịch bản, gái quê nhỏ có ngoại tình ở đây cũng không tính là cắm sừng bác sĩ Sở đâu.】
【Trai thô nông thôn và gái quê ngây ngô, sao thấy cũng có chút ngọt ngào thế nhỉ?】
【Hê hê, cái gì cũng chèo thuyền (ship) chỉ có hại cho các bác thôi】
Thanh Ly dời tầm mắt khỏi người đàn ông, cô thản nhiên nói: "Muốn ăn táo trên cây, nên định trèo lên hái một ít."
Người đàn ông nghe Thanh Ly nói vậy thì bật cười, gã cười nói: "Thanh Ly tiểu sư phó là con gái con lứa, chuyện trèo cây này cứ để tôi làm cho!"
Nói xong, gã xắn tay áo, ba chân bốn cẳng đã trèo lên cây táo, làm mấy con gà mái già trên cành vỗ cánh bay loạn xạ, con chó đen lớn kia càng cụp đuôi cuộn tròn thành một cục nhỏ, đôi mắt đen láy đầy vẻ sợ hãi.
Người đàn ông bẻ gãy hai cành cây, trên đó trĩu trịt những quả táo xanh lớn, gã cười hỏi: "Thanh Ly tiểu sư phó, thế này đã đủ chưa?"
Thanh Ly ngẩng đầu lên, cô nói: "Đủ rồi."
Người đàn ông đang chuẩn bị nhảy xuống, Thanh Ly bất thình lình hỏi một câu: "Thịt người ngon không?"
"Hả?"
Động tác của người đàn ông khựng lại, cây táo vẹo cổ bị thân hình nặng nề của gã ép cho càng cong thêm vài phần.
Gió mát hiu hiu, lá cây xào xạc, khuôn mặt gã ẩn hiện trong bóng tối mờ ảo, biểu cảm nhìn không rõ ràng.
Đôi mắt Thanh Ly cong lên, cười híp mắt nói: "Đứa bé nhỏ nhất trong gia đình chết thảm trong làng kia, rõ ràng đã chết được hai ngày, mà dân làng hôm qua vẫn thấy nó, anh có biết tại sao không?"
Người đàn ông im lặng, không nói gì.
Thanh Ly móc từ trong túi ra một nắm hạt bí, một lá bùa được cô bí mật giấu trong lòng bàn tay.
Cô cắn hạt bí, thong thả nói: "Bởi vì tinh quái đó biết hóa hình mà!"
"Nó có thể biến thành đứa trẻ đã chết kia để đánh lạc hướng dư luận, vậy anh đoán xem nó có biến thành người dân làng khác, tiếp tục lẩn trốn trong ngôi làng này không?"
Thanh Ly mở to mắt, ánh mắt lạnh lùng đối diện với đôi mắt âm trầm của người đàn ông.
Người đàn ông đột nhiên cười thấp giọng: "Tao vốn tưởng mày thực sự là một con thảo bao (đồ vô dụng), không ngờ mày lại thông minh hơn con sư tỷ kia của mày nhiều."
"Nhưng mà... mày cũng chẳng thông minh hơn bao nhiêu đâu. Bây giờ người trong làng đều đang nhiệt tình chào đón sư tỷ của mày, tao giết mày, căn bản sẽ không bị bất cứ ai phát hiện."
Ánh mắt người đàn ông trở nên hung dữ, con ngươi phát ra ánh sáng xanh lục quỷ dị, móng tay trở nên sắc nhọn, gã từ trên cây táo nhảy xuống, vồ về phía Thanh Ly.
Đây là một con Lang yêu (yêu sói).
Thanh Ly thấp giọng niệm chú, lá bùa giấu trong lòng bàn tay nhanh chóng cháy thành tro bụi, một luồng lôi quang từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào người gã đàn ông.
Người đàn ông lập tức da thịt nát bét, hình người đang hóa trang không giữ được, trên làn da đen nhẻm mọc ra một lớp lông xám dày cộm.
Khuôn mặt gã trở nên hung tợn dữ tợn hơn, gào lớn: "Con người đáng ghét, mày dám làm tao bị thương."
Thân hình gã trướng lớn, cơ thể vốn đã vạm vỡ giờ cao hơn hai mét, tứ chi thô tráng bò trên mặt đất, những móng vuốt sắc nhọn cào ra mấy vết sâu trên đường nhựa.
Đám fan chèo thuyền (cp) tà môn trong phòng livestream lại bắt đầu hưng phấn.
【Người đẹp và quái vật, tui vẫn có thể tiếp tục】
【CP người thú, cuốn sổ nhỏ của tui tối nay có tư liệu rồi】
【Đù má, các bác mặc cái quần vào đi】
【Chèo thuyền có thể lạnh môn, nhưng xin đừng tà môn】
【Tiếp theo mời mọi người thưởng thức, hiện trường gái quê nhỏ giết chó】
【Ơ, sao lại là chó, chẳng phải là sói à?】
【Báo cáo, có người đang livestream giết hại động vật hoang dã quý hiếm của quốc gia】
Thấy Lôi phù chỉ có thể đánh cho đối phương da thịt nát bét, Thanh Ly nhíu mày, luôn cảm thấy không nên như vậy.
Nhưng con Lang yêu kia đã lại vồ tới, Thanh Ly không kịp suy nghĩ kỹ, cô hốt hoảng né tránh đòn tấn công của Lang yêu.
Tuy nhiên tốc độ của Lang yêu cực nhanh, thân hình to lớn để lại một vệt đen trong không trung, giây tiếp theo, móng vuốt sắc nhọn đã cào rách da thịt Thanh Ly.
Cánh tay Thanh Ly lập tức máu chảy như suối, năm vết cào sâu thấy xương, thịt lật cả ra ngoài.
【Chuyện gì thế này, gái quê nhỏ lại bị thương rồi!】
【Lực chiến của gái quê nhỏ bị chém rồi à!】
【Lực chiến này bị chém còn ác hơn cả Pinduoduo chém năm trăm đao nữa】
Thấy Thanh Ly bị thương, khán giả trong phòng livestream bắt đầu lo lắng.
Hệ thống càng sốt sắng gào thét ầm ĩ, chỉ tiếc là Thanh Ly hiện tại không nghe thấy tiếng của nó.
Lang yêu từng bước ép sát, mùi máu tanh khiến gã càng thêm điên cuồng, ánh sáng xanh lục trong mắt tỏa ra sự tham lam, cái lưỡi màu tím sẫm liếm láp khóe môi.
"Cũng không biết thịt trẻ con ngon hơn, hay thịt đàn bà nõn nà ngon hơn đây."
Thanh Ly cười lạnh: "Tôi cũng rất tò mò, thịt sói ngon hơn, hay thịt gà ngon hơn."
Sự khiêu khích của cô khiến Lang yêu nổi trận lôi đình, xung quanh gió lớn nổi lên, mùi máu tanh càng thêm đậm đặc.
Lang yêu nhảy vồ lên, muốn xé xác Thanh Ly ra từng mảnh.
Thanh Ly chật vật né tránh, ngón tay cô nhuốm máu, mấy lá bùa đồng thời được ném ra, lá bùa bốc cháy tỏa ra ánh sáng đỏ quỷ dị, từng sợi xích sắt từ dưới đất vươn lên, trói chặt Lang yêu lại.
Lang yêu vùng vẫy, xích sắt càng trói càng chặt, thậm chí thắt sâu vào da thịt.
Lúc này, Lang yêu cuối cùng cũng cảm thấy một tia sợ hãi, gã lại hóa thành hình dáng dân làng, mưu toan dùng dáng vẻ con người để khiến Thanh Ly động lòng trắc ẩn, gã khóc lóc van xin: "Là tôi có mắt không tròng, xin đại sư tha cho tôi đi!"
Ánh mắt Thanh Ly lạnh nhạt, cái loại ăn thịt người này giữ lại chỉ là tai họa, cô đang chuẩn bị rút thanh đại bảo kiếm ra chém bay đầu Lang yêu thì một luồng sáng trắng đột nhiên từ phía sau đánh vào người Thanh Ly, Thanh Ly bị đánh lén từ sau lưng, phun ra một ngụm máu.
Mà người phụ nữ cùng một đám dân làng đã xuất hiện phía sau cô.
Đặc biệt là người phụ nữ bày ra bộ mặt đau lòng khôn xiết, hận sắt không thành thép nói: "Thanh Ly, sao em có thể dùng đạo pháp để hãm hại dân làng vô tội chứ, chị quá thất vọng về em."
Đề xuất Trọng Sinh: Ta Tiễn Chủ Tử Trà Xanh Vào Lãnh Cung