Bạch Lộc dời ma trảo khỏi đầu Tiểu Thanh Ly, hắn một tay chống cằm, đường nét nghiêng hoàn mỹ dưới vài tia nắng chiều tà tỏa ra ánh sáng như ngọc.
Giọng hắn rất nhẹ, suýt chút nữa bị gió chiều thổi tan: "Ta đang cân nhắc xem có nên làm một việc không, nhưng việc đó sẽ mang lại cho ta rắc rối rất lớn."
Mà hắn, xưa nay vốn sợ rắc rối nhất.
Tiểu Thanh Ly chớp chớp mắt, cô bé không biết việc Bạch Lộc muốn làm là gì, nhưng cô bé biết: "Soái ca ca, bất kể anh làm gì Ly Ly cũng đều ủng hộ anh."
Nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé ngây thơ thuần khiết, khiến lòng Bạch Lộc ấm áp thêm vài phần.
Hắn đột nhiên hào khí ngất trời nói: "Nếu tiểu nha đầu đã ủng hộ ta, vậy ta sẽ làm."
Tiếp sau đó Tiểu Thanh Ly mới biết, việc mà đại ca ca nói, thực sự là một việc lớn lao phi thường.
Hắn đã cứu rất nhiều người, trong tuyệt vọng, mang lại một tia hy vọng cho những con người đó.
Hắn giống như vị thần từ trên trời rơi xuống, những người được cứu mang ơn hắn vô cùng, coi hắn là cứu tinh.
Bạch Lộc nói với Tiểu Thanh Ly: "Ta muốn xây dựng một thành phố chỉ có con người, mặc dù không thể để họ được sống cơm no áo ấm như trước kia, nhưng ít nhất có thể cho họ một nơi nương thân."
Hắn nói thì nhẹ nhàng, nhưng việc này trong thế giới kinh dị đầy rẫy quỷ vật là gian nan biết nhường nào!
Bạch Lộc nựng má Tiểu Thanh Ly, mỉm cười nói: "Thành phố này gọi là Ly Thành có được không?"
Tiểu Thanh Ly lắc đầu, cô bé mắt cười cong cong nói: "Gọi là Lạc Thành đi ạ, chữ Lộc trong tên của soái ca ca."
Thành phố chết chóc này cuối cùng cũng có tên, mọi thứ dường như đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Đột nhiên một ngày, vòng xoáy ở trung tâm thành phố cuối cùng cũng biến mất, bầu trời xám xịt khôi phục lại màu xanh biếc, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi khắp các ngóc ngách thành phố, xua tan mọi u ám.
Những người sống sót được cứu bước ra đường phố, dù ánh nắng làm mắt họ chảy nước không ngừng, họ vẫn tham luyến đón nhận sự gột rửa của ánh nắng.
Nhưng mà... Bạch Lộc lại bị thương.
Bởi vì đây là ký ức của Tiểu Thanh Ly, nên Thanh Ly không biết trận đánh giữa Bạch Lộc và Quỷ thần đó thê thảm thế nào, chỉ thấy khi hắn quay về, khuôn mặt đó trắng bệch không còn giọt máu, mà bộ đạo bào vốn sạch sẽ của hắn cũng nhuộm đầy máu tươi chói mắt.
Tiểu Thanh Ly chạy tới đỡ lấy Bạch Lộc đang bị thương, đôi mắt đen láy rưng rưng lệ.
Bàn tay đẫm máu của Bạch Lộc giấu trong ống tay áo rộng, lần đầu tiên không nựng má Tiểu Thanh Ly, hắn cười hì hì nói: "Tiểu A Ly, sau này ta sẽ để em được trưởng thành như một đứa trẻ bình thường."
Tiểu Thanh Ly lo lắng cho vết thương của Bạch Lộc, sợ hắn sẽ rời bỏ mình giống như cha, cô bé nghẹn ngào: "Vậy soái ca ca sẽ ở bên cạnh Ly Ly cùng nhau lớn lên chứ?"
Bạch Lộc nhướng mày, hắn nói: "Tất nhiên rồi."
Tiểu Thanh Ly lúc này mới chuyển khóc thành cười nói: "Soái ca ca phải sống lâu trăm tuổi mới có thể ở bên cạnh Ly Ly lớn lên được."
Bạch Lộc nhếch môi mỉm cười, hắn cúi người xuống, nói với Tiểu Thanh Ly: "Tiểu A Ly, nói nhỏ cho em biết nhé, thực ra ta đã bốn trăm tuổi rồi đấy!"
Tiểu Thanh Ly sững sờ...
Bạch Lộc mang theo nụ cười đắc ý, tưởng rằng Tiểu Thanh Ly sẽ vô cùng ngưỡng mộ nhìn mình, nào ngờ chân mày Tiểu Thanh Ly đột nhiên nhíu lại, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Bốn trăm tuổi, vậy Ly Ly không thể gọi anh là soái ca ca nữa rồi, phải gọi là lão lão lão lão lão lão lão lão lão lão gia gia."
Khóe miệng Bạch Lộc giật giật: "..."
(_)
Thời gian nhanh chóng trôi qua.
Thành phố chết chóc giờ đây tràn đầy sức sống, đổi mới hoàn toàn, so với địa ngục nước sôi lửa bỏng bên ngoài như hai thế giới khác biệt.
Thậm chí đã khôi phục lại y tế, giáo dục và công nghệ bình thường.
Dường như tai biến lúc đầu chỉ là một cơn ác mộng thoáng qua.
Tuy nhiên dưới sự an nhàn, lòng người lại không chịu nổi thử thách.
Bởi vì những con người đó từ sự biết ơn ban đầu, đã dần dần trở nên coi đó là điều hiển nhiên.
Họ coi việc được Bạch Lộc bảo vệ là điều hiển nhiên.
Họ coi việc hưởng dụng vật tư mà Bạch Lộc tìm kiếm cho họ là điều hiển nhiên.
Thậm chí khi thực phẩm Bạch Lộc tìm được không đủ cho họ phung phí, những người đó sẽ phàn nàn, sẽ bất mãn, sẽ chỉ trích sự vô năng của Bạch Lộc.
Vị thần mà họ từng kính ngưỡng ấy, từ lâu đã bị họ kéo xuống khỏi đài cao!
Họ hưởng lạc trong tổ ấm an lạc, còn Bạch Lộc thì tiếp tục cứu những người sống sót khác trong những hoàn cảnh nguy hiểm.
Lào Đào bới trong thùng rác ra những mẩu thức ăn còn coi là tươi, ăn một cách ngon lành.
Vì không được tiếp tục ăn người, nó bây giờ thỉnh thoảng bới thùng rác ăn cho đầy bụng, nó vừa ăn vừa lầm bầm: "Lão đại đúng là một thánh mẫu, lũ con người vong ơn bội nghĩa này có gì tốt mà cứu, thà rằng để tôi ăn sạch hết cho rồi."
Tiểu Thanh Ly đứng cạnh nó không nói gì, cô bé ngẩng đầu nhìn lên trời, bầu trời vốn nắng gắt, những ngày này dần dần phủ lên một lớp u ám xua mãi không tan.
Lào Đào nói với Tiểu Thanh Ly: "Đây không phải quỷ khí, đây là dục vọng đang phình to."
Nó nói cái thứ này còn đáng sợ hơn cả quỷ khí.
Nó vừa dứt lời, một người phụ nữ đeo tạp dề xách túi rác đi ra, ánh mắt bà ta lướt qua Tiểu Thanh Ly một cách hờ hững, rồi lại nhìn Lào Đào với vẻ đầy chán ghét.
Bà ta ném thẳng túi rác trước mặt Lào Đào: "Cái thứ ghê tởm này chỉ xứng ăn mấy thứ rác rưởi này thôi."
Lào Đào như con chó xù lông, gầm gừ với người phụ nữ: "Con mụ thối tha, tin lão tử cắn chết bà không."
Người phụ nữ sợ hãi hét lên một tiếng, rồi chạy mất dạng.
Nhìn theo bóng lưng dần biến mất, Lào Đào hừ lạnh: "Nếu không phải lão đại không cho tôi ăn người, thì đến lượt lũ con người này ngồi lên đầu lên cổ tôi chắc."
Tiểu Thanh Ly giơ tay vỗ vỗ cánh tay Lào Đào, an ủi: "Đừng giận nữa, tôi chia đồ ăn vặt của tôi cho ông ăn nhé."
Cô bé lấy ra rất nhiều đồ ăn vặt từ trong nhẫn trữ vật mà Bạch Lộc tặng cho, Lào Đào đang chửi bới lập tức chuyển giận thành cười.
Nó ăn sạch đồ ăn vặt của Tiểu Thanh Ly, nói với cô bé: "Tiểu nha đầu, tôi cũng không ăn không đồ ăn vặt của nhóc đâu, tôi nghe nói ở một thị trấn bên cạnh có một cái giếng ước nguyện, bất kể ước điều gì cũng sẽ thành hiện thực, tôi đưa nhóc qua đó."
Nó biết Tiểu Thanh Ly luôn hy vọng cha mình được sống lại.
Quả nhiên, Tiểu Thanh Ly nghe lời Lào Đào, đôi mắt sáng lên: "Thật sự ước điều gì cũng thành hiện thực sao?"
Lào Đào kể lại lời đồn mà nó nghe được cho Tiểu Thanh Ly: "Cái giếng ước nguyện đó linh lắm, có một con quỷ yếu xìu ước với cái giếng đó, hy vọng mình trở nên mạnh hơn một chút, kết quả nhóc đoán xem thế nào..."
Nó cố tình úp mở.
Tiểu Thanh Ly không nhịn được hỏi: "Thế nào ạ?"
Hàng trăm cái miệng trên đầu Lào Đào đồng loạt nở một nụ cười bí hiểm, nó thấp giọng nói: "Con quỷ yếu xìu đó vậy mà đã trở thành Quỷ thần đấy."
Mẹ kiếp, ghen tị chết nó mất.
Nghe thấy cái giếng ước nguyện quen thuộc, Thanh Ly nhướng mày: "Chẳng lẽ là giếng ước nguyện của thị trấn quái đàm?"
Hệ thống cũng không ngờ ký chủ lúc nhỏ vậy mà còn có duyên nợ với lãnh chủ của Thành phố Dục vọng, nó nói: "Tôi đoán ký chủ nhỏ chắc chắn sẽ ước cho cha sống lại."
Thanh Ly không phủ nhận, đây là chấp niệm thuở nhỏ của cô, nhưng Thanh Ly cảm thấy điều ước mà cô đưa ra chắc chắn sẽ không đơn giản như vậy.
Nếu không thì cậu nhóc chính thái kia cũng chẳng tốn công để cô nhìn thấy một thoáng ký ức cũ của mình.
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Triều Đình Ban Lệnh Trợ Cấp Nuôi Dưỡng Nhi Đồng, Mẹ Chồng Ta Nhất Quyết Đòi Sinh Thêm Con Thứ.