Cái đầu dị dạng rất rén, vô số con mắt của nó lén nhìn Thanh Ly một cái, rồi thành thật khai báo: "Bọn ta quen biết cô là vì chúng ta đều cùng một nơi mà ra, chỉ có điều cô may mắn, cuối cùng đã sống sót được."
Giọng điệu của nó tràn đầy oán hận và sự không cam tâm sâu sắc.
Thanh Ly cau mày sâu sắc.
Chẳng lẽ cô thực sự đến từ... Thế giới Kinh dị?
Nhưng tại sao cô không có một chút ký ức nào?
Thanh Ly thiên phú dị bẩm, Tổ sư gia nói cô là thiên tài nghìn năm có một của Huyền môn, từ khi cô sinh ra được vài tháng đã có ký ức.
Cô còn nhớ rõ mồn một lúc Tổ sư gia – cái lão già mắc bệnh sạch sẽ đó – tự tay giặt tã cho cô, rồi sư phụ cầm bình sữa đi trộm sữa sói, kết quả bị đàn sói đuổi cho chạy trối chết...
Cái đầu dị dạng thấy Thanh Ly im lặng, một giọng nữ chói tai phát ra từ cái miệng trên đó: "A Ly, mẹ là mẹ của con đây, năm đó người đàn ông kia đã cướp con khỏi tay mẹ, rồi lại ném bọn mẹ vào vực thẳm địa ngục, khiến mẹ con mình phải chia lìa."
Giọng người phụ nữ thê lương đau đớn, ngũ quan dán trên cái đầu dị dạng có ba phần giống Thanh Ly.
Thanh Ly chỉ nhìn qua tướng mạo của bà ta là biết bà ta không nói dối.
【Chuyện gì thế này? Gái quê nhà mình sao lại thành người của bọn họ rồi?】
【Hóa ra nãy giờ gái quê đang đánh mẹ ruột mình à?】
【Mẹ hiền con thảo】
【Hình như chúng ta vừa chứng kiến một sự kiện chấn động rồi】
【Hiện trường bắt ma biến thành hiện trường bạo lực gia đình quy mô lớn, chào mừng khán giả livestream đón xem vở kịch luân lý dài tập: Gái quê tìm mẹ】
【Hèn gì tui thấy gái quê hung tàn chẳng giống người bình thường chút nào...】
Lại có một giọng nói của bé gái vang lên: "Chị A Ly, đã lâu không gặp, mọi người đều rất nhớ chị!"
"A Ly, năm đó chúng ta cùng chơi trốn tìm, chị quên rồi sao?"
Biểu cảm của Thanh Ly không hề thay đổi, bởi vì ngay vừa nãy, những khuôn mặt này còn muốn kéo cô xuống vực thẳm cơ mà! Bây giờ lại muốn diễn trò tình cảm với cô...
Hừ, vô cảm nhé.
"Đừng có nói mấy lời vô ích đó với tôi, tôi chỉ muốn biết chuyện liên quan đến tôi thôi, có gì biết thì khai hết ra cho bằng sạch." Ánh mắt Thanh Ly lạnh lùng.
Hệ thống vểnh tai lên nghe lén, nó không ngờ Thanh Ly lại là cư dân bản địa của Thế giới Kinh dị.
Đúng là chấn động cả đời hệ thống!
Người lên tiếng là khuôn mặt tự xưng là mẹ Thanh Ly: "Năm đó thế giới này quỷ vật hoành hành, con người chúng ta sống trong lo sợ bất an, sau đó có một người đàn ông tóc trắng nói sẽ cứu chúng ta. Ông ta rất lợi hại, lũ quỷ vật muốn hại chúng ta đều không phải đối thủ của ông ta, ngay lúc chúng ta tưởng ông ta là cứu tinh..."
Giọng người phụ nữ khựng lại, mang theo hận thù nói: "Để mở ra khe nứt vực thẳm, ông ta đã dùng mạng sống của chúng ta để tế sống, tất cả chúng ta đều bị ông ta ném xuống vực thẳm."
Thanh Ly cau mày sâu hơn, người đàn ông tóc trắng trong miệng bà ta chắc hẳn là Tổ sư gia.
"Vậy tại sao tôi lại không bị ông ta hiến tế?" Thanh Ly thản nhiên hỏi.
Giọng người phụ nữ thoáng qua sự do dự, bà ta tiếp tục nói: "Bởi vì lúc nhỏ con trông xinh xắn đáng yêu, lúc đó ông ta thích trêu chọc con nên đã giữ con bên cạnh như một món đồ chơi."
Thanh Ly: "..."
Đây đúng là chuyện mà Tổ sư gia có thể làm ra được!
"A Ly, mẹ con mình cuối cùng cũng được đoàn tụ rồi."
Đôi mắt người phụ nữ chảy xuống hai dòng lệ máu.
【Tui cảm thấy Tổ sư gia không phải hạng người xấu xa đó đâu, cái người tự xưng là mẹ gái quê này chắc chắn đang ly gián rồi】
【Tổ sư gia tiên phong đạo cốt như vậy, tui không tin ông ấy làm ra chuyện đó đâu】
【Nhưng ông ấy... từng nhổ tóc vểnh của gái quê】
【Mẹ kiếp, cái lão già này xấu tính thật sự.】
【Thôi được rồi, lão đúng là một gã khốn chính hiệu】
So với người phụ nữ lệ máu đầy mặt, Thanh Ly lại cực kỳ lạnh lùng.
"Còn gì muốn nói nữa không?" Thanh Ly hỏi.
Những khuôn mặt trên cái đầu dị dạng đều im lặng, bọn chúng dường như không ngờ sau khi biết thân thế của mình, phản ứng của Thanh Ly lại bình thản đến vậy.
Thấy cái đầu dị dạng không nói gì nữa, Thanh Ly rũ mắt nói: "Nếu các người không còn gì để nói nữa thì tôi tiễn các người về vậy."
Cô nhấc chân, tung một cú đá cực mạnh đá văng cái đầu dị dạng trở lại khe nứt vực thẳm.
"Không——"
Những cái miệng trên cái đầu dị dạng đồng loạt phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng.
"Thanh Ly, tại sao cô lại làm vậy?"
"Bọn ta là người thân bạn bè của cô mà!"
"Thanh Ly, cô thật đáng chết."
Tiếng chửi rủa của nam nam nữ nữ vang lên không ngớt.
Cái đầu dị dạng muốn bò ra khỏi vực thẳm, nhưng cơ thể nó lại bị vô số bàn tay bám chặt lấy.
"Thứ nhất, các người xuất hiện là để lừa tôi quay đầu, rồi kéo tôi xuống vực thẳm để đổi lấy việc các người được ra ngoài."
"Thứ hai..."
Thanh Ly vén lọn tóc mai, lạnh lùng nói: "Tôi tin Tổ sư gia."
Tuy cái lão già đó đôi khi rất không đáng tin.
Nhưng lão sẽ không vô duyên vô cớ làm ra những chuyện này.
Nếu lão đã làm...
Thì đó chắc chắn là vấn đề của người khác.
"Thanh Ly, ta là mẹ ruột của con mà."
Giọng người phụ nữ đặc biệt chói tai, khuôn mặt có ba phần giống Thanh Ly lúc này vặn vẹo đáng sợ.
"Tổ sư gia bảo tôi rằng, tôi không cha không mẹ."
Thanh Ly quay người đi, không thèm nhìn về phía vực thẳm nữa.
"Không——"
"Đừng mà——"
Giọng nói của cái đầu dị dạng đột ngột im bặt.
Phía sau Thanh Ly trở lại sự tĩnh lặng.
Hệ thống nãy giờ xem kịch, nhận ra cảm xúc của Thanh Ly, nó lên tiếng an ủi: "Ký chủ, tuy tình thân có thể mất đi, tình yêu có thể phản bội, nhưng tình bạn của hai ta là thiên trường địa cửu."
Thanh Ly: "Nếu sau này ngươi tặng miễn phí toàn bộ vật phẩm trong thương mại cho tôi thì tôi sẽ tin lời bốc phét của ngươi."
Hệ thống: "..."
Hừ, tình bạn chết tiệt đi!
Thanh Ly tiếp tục đi sâu vào trong hẻm, trước mặt cô là một tòa nhà cũ nát, trên tường nứt ra một khe hở to bằng bắp tay.
Quỷ chết đói đuổi theo, hắn không biết chuyện gì đã xảy ra với Thanh Ly trong hẻm, lẩm bẩm: "Bà chủ, vừa nãy trong hẻm cô đột nhiên tự nói một mình, rồi lại chém lại đá, tôi cứ tưởng cô bị động kinh rồi chứ!"
Thanh Ly: "Ngươi không nói chuyện thì không ai bảo ngươi câm đâu!"
Quỷ chết đói lập tức ngậm miệng.
Mà mặt quỷ đứng ở đầu hẻm thấy Thanh Ly bình an ra khỏi hẻm, trong lòng thoáng qua sự chột dạ.
Con hẻm này là con hẻm ăn thịt người nổi tiếng ở khu ổ chuột.
Trước khi hắn chết, đã có rất nhiều cư dân địa phương mất tích bí ẩn khi đi ngang qua con hẻm này.
Mặt quỷ cố tình dẫn Thanh Ly đến con hẻm này, vốn tưởng cô cũng sẽ mất tích bí ẩn, không ngờ người phụ nữ này lại bình an vô sự đi ra ngoài.
"Này, sao ngươi còn chưa qua đây?" Quỷ chết đói thấy mặt quỷ không đi theo, mất kiên nhẫn gọi.
"Ồ, tôi tới ngay đây."
Mặt quỷ bấm bụng bước vào hẻm, lại thấy Thanh Ly đột ngột quay người, ánh mắt lạnh lẽo đổ dồn vào hắn.
Hắn lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương, theo bản năng muốn nhấc chân bỏ chạy.
"Răng rắc——"
Một đạo sét từ trên trời giáng xuống, mặt quỷ ngay lập tức hồn phi phách tán.
"Đối với những thứ không thành thật, không cần phải giữ lại." Thanh Ly thản nhiên nói.
Quỷ chết đói: ((|||))
Huhu, người phụ nữ này nguy hiểm quá!
Mẹ ơi cứu con.
Đề xuất Hiện Đại: Ngũ Gia! Phu Nhân Có Vô Số Thân Phận Trong Giới Hắc Bạch