Thanh Ly quay về phòng mình, sau khi tắm nước nóng xong thì lăn ra ngủ khò khò.
Cuộc đời cô có hai việc lớn, một là hố người, lừa gạt, ăn uống chơi bời, việc lớn còn lại chính là ngủ.
Nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, Thanh Ly ngủ quên trời đất, thậm chí ngay cả tiếng thông báo của hệ thống cũng không thể làm cô tỉnh giấc.
"Nhiệm vụ bắt đầu, mời người chơi số 90 chuẩn bị sẵn sàng."
Trong khoảng thời gian ngủ say này, thứ hạng của Thanh Ly lại có sự thay đổi.
"Nhiệm vụ đếm ngược..."
"10"
……
"3"
"2"
"1"
……
Trong căn phòng trắng kín mít bốn bề, sáu người chơi được chọn đang đánh giá lẫn nhau.
"Xem ra không còn ai khác rồi." Người đàn ông sở hữu đôi mắt hồ ly lên tiếng trước, gã có vẻ ngoài điển trai, giọng nói trầm thấp đầy từ tính, ngay lập tức trở thành tâm điểm của cả nhóm.
"Anh là..."
Chu Nhã nhìn người đàn ông với ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng.
Nếu cô ta nhớ không nhầm, người đàn ông này chính là Ôn Di, xếp hạng 14 trong phòng livestream.
"Chào cô, tôi là Ôn Di số 14, đã hoàn thành 13 lần nhiệm vụ." Người đàn ông đưa tay ra, nở một nụ cười mê hoặc.
"Chào anh, tôi là Chu Nhã, số 70, tổng cộng đã hoàn thành 4 lần nhiệm vụ."
Chu Nhã ngơ ngẩn bắt tay gã, dường như vẫn không tin nổi vận may của mình lại tốt đến thế, được lập đội với người đứng top đầu.
Nghe thấy lời tự giới thiệu của gã, những người chơi khác cũng chấn động.
Người đàn ông đang bó bột ở cổ tay cất giọng thô lỗ tự giới thiệu: "Số 43 Trần Đại Lỗi, đã hoàn thành 8 lần nhiệm vụ."
Phía sau gã là một cô gái có vẻ ngoài đáng yêu, cô nàng ngượng ngùng nói: "Tôi là số 66 Hoàng Lệ Na, đã hoàn thành 5 lần nhiệm vụ rồi."
"Số 87 Mã Dược, đã hoàn thành một lần nhiệm vụ, các đại lão xin hãy chiếu cố em với ạ!" Mã Dược nhuộm mái tóc đủ loại màu sắc, ở thế giới thực gã là một "thanh niên tinh tú", thường ngày hay quay video múa quạt, không ngờ lại xui xẻo bị phòng livestream kinh dị chọn trúng.
"Số 79 Vương Đình Đình, hoàn thành hai lần nhiệm vụ, mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn." Cô gái cuối cùng cũng tự giới thiệu.
"Ba nam ba nữ, xem ra nhiệm vụ lần này có lẽ cần người chơi nam nữ phối hợp với nhau." Ôn Di đặt ngón tay lên cằm, dựa vào giới tính và số lượng người chơi để đưa ra phân tích.
Chu Nhã đỏ mặt, đang định mở miệng đề nghị lập đội thì đã bị người chơi số 66 Hoàng Lệ Na nhanh chân cướp lời: "Vậy em có thể lập đội với anh Ôn Di không? Anh yên tâm, em sẽ không kéo chân anh đâu mà."
"Dĩ nhiên là được." Ôn Di cười đáp.
"Tuyệt quá." Hoàng Lệ Na vui vẻ tạo dáng chữ V.
Bên cạnh cô nàng, sắc mặt Chu Nhã cực kỳ khó coi, rõ ràng là cô ta định mở lời trước, vậy mà lại bị con "trà xanh" này hớt tay trên.
"Vậy tôi đi cùng đội với anh Đại Lỗi được không?" Chu Nhã đành lùi một bước, đặt lựa chọn lên người số 43 Trần Đại Lỗi.
Mặc dù cổ tay người đàn ông này đang bó bột, nhưng dù sao gã cũng là kẻ mạnh đã hoàn thành 8 lần nhiệm vụ, kiểu gì cũng tốt hơn cái thằng "trẻ trâu" tóc nhuộm kia.
Ai ngờ Trần Đại Lỗi chẳng thèm nể nang mà nói: "Cô xấu quá, tôi muốn lập đội với số 79 cơ."
Sắc mặt vốn đã khó coi của Chu Nhã giờ càng thêm tái mét!
Vương Đình Đình không nói gì, nhưng cô đã đứng sau lưng Trần Đại Lỗi, mặc định việc hai người lập đội.
Chỉ còn lại một mình Mã Dược không ai thèm, gã cười hi hi nói: "Bà chị này, chị không ai lấy, tôi cũng không ai thèm, xem ra chỉ có hai đứa mình góp gạo thổi cơm chung thôi."
Chu Nhã: "..."
Mấy người tạm thời chia đội xong, bắt đầu chờ đợi chữ máu trên tường giáng xuống.
Nhưng ngay lúc này, trong căn phòng kín lại có một luồng ánh sáng trắng lóe lên, khi ánh sáng biến mất, biểu cảm của đám người chơi trở nên ngơ ngác.
Chỉ thấy trên sàn nhà có một cô gái đang nằm sõng soài, hai mắt nhắm nghiền, khóe miệng còn vương một vệt nước miếng trong suốt, bộ đồ ngủ mỏng manh dán sát vào da thịt, phác họa nên thân hình mảnh mai lung linh.
"Chào mừng người chơi số 94."
Tiếng thông báo điếc tai của hệ thống vang lên, nhưng người con gái trên sàn vẫn ngủ như chết.
【Ơ kìa, gái quê nhỏ bị sao thế? Sao lại lăn đùng ra đấy rồi?】
【Dựa theo quan sát tỉ mỉ của tui, cộng thêm định lý Pytago và tính toán hàm số lượng giác, phân tách lượng tử và phân tích kết quả xem máy xúc nhà nào mạnh nhất —— Gái quê nhỏ ngủ quên rồi!】
【Lầu trên vì muốn câu chữ mà thật là bất chấp thủ đoạn nha, khinh bỉ tui.】
【Gái quê ơi tỉnh dậy đi, có người cướp tiền của bà kìa!】
【Gái quê ơi dậy đi, có người muốn cho bà tiền kìa!】
Khán giả trong phòng livestream đua nhau thực hiện dịch vụ gọi dậy.
"Là cô ta?"
Trần Đại Lỗi đang bó bột cổ tay vừa nhìn thấy Thanh Ly, ánh mắt liền trở nên u ám.
Con tiện nhân đã bẻ gãy cổ tay gã này thế mà cũng tham gia nhiệm vụ lần này, khóe miệng gã nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, nhẹ chân nhẹ tay tiến về phía Thanh Ly, bàn tay còn lành lặn lặng lẽ siết chặt thành nắm đấm.
"Này, số 94, dậy đi."
Để đề phòng bất trắc, gã thử gọi một tiếng trước, nếu con tiện nhân này không có phản ứng, gã sẽ đấm nát đầu cô ta bằng một cú.
Để báo thù cho lòng tự trọng đã mất và cái cổ tay bị gãy của mình.
"Cái gì đấy."
Thanh Ly trên sàn bỗng nhiên mở to mắt, đôi đồng tử đen kịt trống rỗng như vực thẳm không đáy, lẳng lặng nhìn Trần Đại Lỗi.
Khuôn mặt đen nhẻm của Trần Đại Lỗi lập tức tái đi một bậc, gã mồ hôi lạnh đầm đìa, lắp bắp nói: "Dưới... dưới đất lạnh, cẩn thận... bị... bị cảm."
【Gái quê đừng tin gã, vừa rồi gã này siết chặt nắm đấm, rõ ràng là muốn đánh lén bà đấy.】
【Gã này không phải thứ tốt lành gì đâu, tui xem livestream của gã rồi, chuyên gia bán đứng đồng đội, một lão cáo già chính hiệu.】
【Nhìn cái vẻ hèn nhát của gã khi thấy gái quê tỉnh dậy kìa, tui nghi ngờ cổ tay gã là bị gái quê bẻ gãy thật đấy.】
Dân mạng trong phòng livestream đã đoán trúng chân tướng.
Thanh Ly dĩ nhiên sẽ không tin lời gã, tuy cô ngủ như chết thật, nhưng chỉ cần cảm nhận được nguy hiểm, cô sẽ tỉnh lại ngay lập tức.
Thấy gã chột dạ muốn lùi bước, Thanh Ly chẳng nói chẳng rằng, đấm thẳng một phát vào má gã.
"Bùm ——"
Trần Đại Lỗi bay vút lên không trung, đập mạnh vào bức tường trắng toát, phát ra một tiếng động trầm đục.
"Vãi chưởng, người phụ nữ này hung dữ quá." Mã Dược tóc cầu vồng đứng bên cạnh giật nảy mình, lập tức trốn ra thật xa.
"Cô cô cô... cô dựa vào cái gì mà đánh tôi." Trần Đại Lỗi bị gãy mất hai cái răng cửa, hai mắt chứa đầy hận ý, miệng mồm không rõ ràng phun ra một ngụm máu bầm.
Thanh Ly dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, mỉm cười nói: "Anh làm ồn khiến tôi mất giấc ngủ."
Trần Đại Lỗi rùng mình một cái, uất ức đến mức không thốt nên lời: "..."
"Số 94, số 43 cũng là có lòng tốt gọi cô dậy, sao cô có thể tùy tiện đánh người như vậy?"
Chu Nhã tiến lên một bước, dùng giọng điệu hơi trách móc nhìn về phía Thanh Ly.
"Là lòng tốt hay là rắp tâm bất lương, tôi thấy lời cô nói không tính đâu." Thanh Ly nheo mắt lại, ánh mắt rủ xuống nhìn chằm chằm Trần Đại Lỗi, đầy vẻ đe dọa.
Trần Đại Lỗi dù sao cũng đã trải qua tám lần livestream, nhưng đối mặt với Thanh Ly thì lại hèn như cháu chắt, sợ đến mức vội vàng lắc đầu, run rẩy nói: "Tôi rắp tâm bất lương, tôi là thằng khốn, tôi là súc sinh, cầu xin cô nãi nãi đại nhân đại lượng, tha cho tôi đi!"
"Xem kìa, chính anh ta cũng thừa nhận mình rắp tâm bất lương rồi." Thanh Ly khoanh tay trước ngực, nhướn mày.
Chu Nhã định khiêu khích ly gián thầm nghiến răng, không cam lòng ngậm miệng.
Đề xuất Huyền Huyễn: Nam phụ cầu ngươi đừng hắc hoá